A Mãn Nương gạt lệ, ánh sáng trong mắt lắp lánh:”Thần phụ nhất định dốc hết sức mình.”
Mỗi ngày sau đó, Phùng thái y để tránh nghi ngờ cũng không đến nhiều nữa. Có A Mãn Nương mỗi ngày ba bữa cẩn thận hầu hạ, thang thuốc dưỡng thai đầy đủ, khẩu vị Triều Thanh Diên cũng tốt hơn.
Tháng thứ tư Triều Thanh Diên mang thai, cơ hồ thấy bụng đã lớn một vòng. Nàng ở Triều phủ đến nay Chu Chính Hàm không ghé thăm lần nào nữa, hoàng cung truyền ra tin đồn Triều Thanh Diên thất sủng.
Hậu cung im hơi vài ngày, lại truyền ra tin phục sủng của Lệ phi.
Lúc này Triều Thanh Diên nhàn nhã trong viện, vuốt bụng âu yếm, nói cười với tỷ muội Niên gia. Trông nàng chẳng có chút nào bị ảnh hưởng bởi tin đồn, tỷ muội Niên gia cũng biết rõ hoàng thượng đối với Triều Thanh Diên ra sao nên không hỏi tới.
A Mãn Nương từ bên ngoài đi vào, nói hoàng thượng phái người đem thêm đồ bổ đến, gửi cho Triều Thanh Diên một phong thư. Triều Thanh Diên nhận phong thư từ tay bà, thuận miệng hỏi một câu:”Có phải người đến đưa là Ngô đại soái bên cạnh Kỵ Miên vương không?”
Nhắc đến tên người này, vẻ mặt A Mãn Nương thoáng ngập ngừng:”Vâng, là Ngô đại soái. Hoàng thượng không tin tưởng ai nên phái Ngô đại soái, sẵn tiện đến truyền tin cho Niên đại nhân.”
Triều Thanh Diên quan sát sắc mặt bà một chút, ồ lên một tiếng rồi mở phong thư của Chu Chính Hàm.
Lời cũng không nhiều, hắn dặn nàng cẩn trọng mọi thứ, nghỉ ngơi đầy đủ. Sau đó chính là…
“Thanh Diên, trẫm nhớ nàng, ngày nhớ đêm mong, thiếu nàng đến mất ngủ triền miên…”
Mặt Triều Thanh Diên thoáng đỏ, lập tức đóng phong thư lại cất vào tay áo.
Chu Chính Hàm thật là!
Tỷ muội Niên gia nhìn thấy biểu cảm của nàng, lập tức chọc ghẹo không thôi. A Mãn Nương bên cạnh phụ họa:”Nương nương ngại rồi, hoàng thượng chắc chắn là nói lời thương yêu người lắm.”
Triều Thanh Diên híp mắt, khóe môi không nhịn được mà cong lên.
………..
Trời quang mây tạnh được một tháng, một ngày yên tĩnh, dân chúng còn chưa thức giấc. Đoàn binh xông vào kinh thành, tiếng rầm rầm rúng động màn đêm.
Chu Chính Hoành mang giáp hoàng kim sáng bóng, tay cầm thanh gươm mà Chu Chính Hàm ban lần trước, oai vệ dẫn đầu phản tặc. Người của hắn giết chết tiểu binh canh thành, dễ dàng xông vào hoàng cung.
Lệ phi đã truyền mật tin cho hắn, đêm nay hoàng đế đã bị nàng chuốc đến say giấc ở Long Nguyên Cung. Vệ binh canh gác trong cung nhanh chóng bị Chu Chính Hoành trừ khử, hắn tiến vào điện Long Nguyên, một đao hận thù đâm thẳng vào người nằm trên giường.
Một tiếng xoẹt kéo tới, Chu Chính Hoành lập tức nhận ra điểm bất thường. Phản tặc đi theo hắn phát hiện ra có đội quân vây lấy, ra sức đánh trả điên cuồng. Lượng phản quân hắn mang vào không hề ít nhưng với tình thế bị vây bắt như sa vào bẫy, phản quân lập tức bị áp chế.
Chu Chính Hoành trở tay không kịp, đứng giữa vòng tròn của vệ binh hoàng gia. Kỵ Miên vương đi đến từ phía sau, lộ vẻ giễu cợt:”A, trùng hợp hoàng huynh cũng ở đây sao?”
Chu Chính Hàm nhíu mày:”Không phải ngươi vừa rời kinh sao? Tại sao lại ở đây?”
Chu Chính Thừa cười lớn:”Hoàng huynh tổ chức náo nhiệt, ta phải đến góp vui một phen. Nếu ta không giả vờ rời kinh, hoàng huynh sao có thể rơi vào bẫy của hoàng thượng chứ?”
Chu Chính Hoành nhíu mày, cười lớn.
“Ngươi cho rằng bổn vương dễ dàng bị ngươi khống chế như thế sao? Bên ngoài thành còn có quân binh của bổn vương thủ sẵn, nếu bổn vương không thể an toàn đi ra, bọn chúng sẽ trực tiếp xông vào. Dựa vào số vệ binh trong cung, ngươi tự tin có thể chống trả?”
Chu Chính Thừa nhướng mày:”Hoàng huynh thật không biết tự lượng sức mình. Huynh không chú ý hiện giờ hoàng thượng không có mặt ở đây là vì lý do gì sao?”
Sắc mặt Chu Chính Hoành khẽ biến, tơ máu trong mắt hắn hằn lên đáng sợ.
Lúc này ở ngoài thành, phản quân đã đầu hàng số nửa, phần còn lại đều bại dưới mũi kiếm của Chu Chính Hàm và những trung thần xung quanh. Hoài Ngâm kéo ra không ít phản thần đứng đầu, không thiếu phần Triều Thanh Nghị và nhà mẹ Hạ thái hậu.
Triều Thanh Nghị bị kề dao lên cổ, không ngờ kế hoạch không có kẽ hở của vương gia bị hoàng thượng nắm rõ, còn diệt gọn trong lòng bàn tay. Ông ấy thở hổn hển, trên người xuất hiện không ít vết thương.
Hoàng thượng nói không cần nể tình Thanh Diên mà bỏ qua cho hắn, Hoài Ngâm có lẽ ra tay không nhẹ. Triều Thanh Nghị muốn nói gì đó nhưng bị Hoài Ngâm nhét một miếng vải vào miệng, ú ớ giải đi.
Chu Chính Hàm an bài xong mọi thứ, trực tiếp xông vào Triều gia. Phu nhân Trưng thị kinh ngạc đến quỳ rạp trên sàn, không dám hó hé. Chu Chính Hàm nghĩ đến bà ta từng bạc đãi Thanh Diên, hận không thể tả nhưng ngay lúc này không tiện xử trí.
Hắn cho người lục soát khắp phủ tìm một món đồ, ngay sau đó liền rời đi. Triều phủ bị người ta canh chừng cẩn mật, có không ít người cũng bị giảm lỏng, đa số đều là gia quyến của loạn thần tặc tử trong cuộc tạo phản hôm nay.
Đại loạn không nhỏ, nhanh chóng kinh động dân chúng. Trời sáng vẫn không ai dám mở cửa nhà, quân binh đi khắp nơi căn dặn người dân nên ở yên trong nhà vài ngày, đợi an ổn rồi mới sinh hoạt lại bình thường.
Chu Chính Hàm thấy trời vừa sáng, hắn thuận tiện đảo bước trèo tường vào Niên gia. Tiểu viện của Thanh Diên nằm phía sau cùng, lúc hắn đến cũng không có ai phát hiện. Nhìn thấy Triều Thanh Diên yên giấc trong chăn, ánh mắt hắn mềm đi mấy phần.
Triều Thanh Diên như cảm nhận được hơi thở quen thuộc, xoay người mở mắt. Nàng nhìn thấy hắn, viền mắt liền cong lên, mơ mơ màng màng vươn người tới ôm hắn:”Tiểu Hàm, chàng đến rồi.”
Không gặp bấy lâu, nàng thừa nhận nhớ hắn kinh khủng khiếp. Nhìn thấy tơ máu trong mắt Chu Chính Hàm, mấy ngày qua có lẽ rất vất vả.
Chu Chính Hàm vội hôn nàng thêm mấy cái, hít thở mùi hương từ cơ thể nàng, hắn nhỏ giọng dỗ dành:”Trẫm xử lý xong mọi chuyện sẽ đón nàng về cung. Thanh Diên đợi trẫm.”
Triều Thanh Diên mơ ngủ, hôn lên má hắn một cái chóc.
“Ta đợi chàng.”