Cậu nhất định là tìm không thấy sách.
Thời Ôn hơi cong môi, muốn lấy sách hoá đưa cho cậu, chợt khựng người lại.
Cậu…muốn học hoá học?
Học hoá học?
Là vì cô sao?
Nhận ra điều này, Thời Ôn lấy tay che mặt lại, trong lòng hối hận dày đặc, tay cũng không ngừng niết mặt của mình.
Tại sao lại như vậy chứ?
Trời ơi.
Làm sao bây giờ????
Gương mặt trắng nõn bị niết nhanh chóng chuyển sang màu hồng phấn, Trần Trì nhìn thấy vết đỏ trên mặt cô, nhanh chóng kéo tay cô lại:
“Đừng, không được tự làm đau mình.”
Trần Trì cau mày, ánh mắt hơi trầm xuống.
Thời Ôn không biện pháp suy nghĩ xem cậu nói gì: “Tôi nghĩ ra cách giải đề rồi.”
Cô duỗi tay muốn lấy lại sách luyện tập, trên mặt bỗng nhiên nóng lên. Lòng bàn tay của Trần Trì để lên vết đỏ trên má cô, nhẹ nhàng xoa.
Thời Ôn giật mình: “Cậu…cậu làm gì vậy?”
Trần Trì liếm môi, một tay kéo lại gáy của cô không cho cô trốn. Nháy mắt, khoảng cách của hai người được rút ngắn lại, xuyên qua khe hở giữa tóc mái của cậu, Thời Ôn nhìn thấy rõ hàng lông mi tinh mịn của cậu, nhẹ nhàng như cánh bướm.
Hô hấp dây dưa.
Thời Ôn khủng hoảng, nhanh chóng đẩy cậu ra. Cảm thấy mình dùng sức có hơi mạnh, đầu óc xoay chuyển, tận lực làm cho giọng mình trở nên mềm yếu đáng thương: “Ngại quá, cổ…cổ của tôi đau.”
Giọng nói của thiếu nữ vốn mềm mại ấm áp, cố tình giả bộ đáng thương lại càng thêm câu nhân. Truyền vào trong tai Trần Trì, giống như chạm vào dây thần kinh nào đó, trực tiếp châm ngòi tư duy của cậu, khiến cậu tê tê dại dại.
Trần Trì không để ý, đem tay chuyển tới sau cổ của cô.
“Đau chỗ nào?”
Trong lòng bàn tay là làn da tinh tế nhẵn nhụi, ấm áp mềm mịn, còn có mạch đập nhảy lên.
Trần Trì nhịn không được ấn xuống động mạch chủ của cô, cảm nhận được dòng máu lưu động, đáy lòng một trận ngứa ngáy.
Tim đập cùng nhịp.
Khi Thời Ôn phát hiện tay cậu sau gáy mình, liền cảm thấy hết nói nổi, ý của cô không phải như vậy, cậu thế nào mà lại suy diễn tài tình như thế?
“Không phải, ý của tôi không phải vậy, mà là…”
Cô quét qua mắt cậu, chạm phải một đôi mắt sâu không thấy đáy, giống như đêm khuya ở Biển Đen, không tĩnh lặng như ngày thường mà sóng ngầm kích động, có thể bạo phát mỗi ngày.
Ngón tay Thời Ôn run rẩy, không khống chế được suy nghĩ miên man.
Tại sao lại có ánh mắt này?
Giống…quỷ hút máu…
Rất giống…quỷ hút máu.