Khi Úc Ninh đến nhà xe đã hơn chín giờ rưỡi.
Cuối tuần ở nhà xe có rất nhiều người, thậm chí lúc ngồi trên xe buýt cũng phải chen chúc, dọc đường Úc Ninh cảm thấy thuốc say tàu xe mình uống trước khi ra ngoài chẳng có tác dụng mấy.
Cậu ở ngoài cửa tìm kiếm một lúc cũng không tìm thấy Lục Quyện, liền gửi tin nhắn cho đối phương hỏi xem hắn đã đến chưa.
Lục Quyện trả lời ngay: [ đến rồi, trước cửa KFC ]
Có lẽ là vì tướng mạo của Lục Quyên quá nổi bật nên mặc dù đeo khẩu trang, Úc Ninh vẫn nhìn thấy đối phương ngồi dựa vào ghế trong đám đông.
Đối phương mặc một bộ vest đen sang trọng, trông rất có dáng dấp tinh anh xã hội.
Khẩu trang màu đen che đi nửa dưới khuôn mặt của hắn, Lục Quyện khẽ cau mày, như thể hắn đang nóng lòng chờ đợi.
Mà bên cạnh có mấy cô nàng dường như đang âm thầm bàn luận về hắn, thỉnh thoảng lại xúm lại liếc nhìn.
Bước chân Úc Ninh dừng lại, bật cười.
Trước đây sợ bị chụp lén nên cậu cũng đeo khẩu trang, nhưng so với Lục Quyện, hắn chỉ lộ ra một đôi mắt.
Úc Ninh không trực tiếp bước tới mà gửi tin nhắn cho Lục Quyện.
Ninh Ninh rơi lệ: [ Em nhìn thấy anh rồi, em đi mua vé trước ]
Gửi tin nhắn xong, chợt thấy người nào đó thả lỏng lông mày, lúi cúi gõ chữ trên màn hình điện thoại.
Lục Quyện: [ Ừ ]
Úc Ninh mỉm cười.
Trước đây cậu cứ nghĩ Lục Quyện là người đứng trên thần đàn, hắn kiêu ngạo và có tư cách để kiêu ngạo.
Nhưng hôm nay, tại nhà xe đông đúc, đối phương chen lẫn giữa đám đông, tuy sắc mặt có vẻ khó coi nhưng không hiểu sao lại gần gũi hơn trước một chút.
Chỉ đến khi Úc Ninh đã quay người đến cổng bán vé, Lục Quyện mới ngộ ra, ngẩng đầu lên.
Đối mặt với bóng lưng của Úc Ninh, lông mày của hắn dần dần giãn hẳn.
Cuối cùng cậu ấy đã đến.
Hắn ngồi đây hai tiếng rồi.
Thiếu chút nữa đã ngủ gật.
Tuy Lục Quyện không quan tâm đến ánh mắt của người khác nhưng những người xung quanh thỉnh thoảng lại dừng lại nhìn hắn, điều này khiến hắn khó chịu.
Giống như đang chế giễu hắn là kẻ ngốc mãi ngồi chờ một người không đến.
Úc Ninh mua vé xong, thuận lợi hội họp với Lục Quyện, thật trùng hợp, loa phát thanh thông báo với họ tàu bắt đầu soát vé.
“Anh Lục Quyện, anh có mang căn cước theo không?” Úc Ninh cầm hai tấm vé, hơi nghiêng đầu hỏi đi người bên cạnh.
Đã lâu rồi mới gặp lại kể từ lần xem mắt.
Mặc dù đã trò chuyện trên WeChat nhưng chung quy vẫn cảm thấy bối rối.
Dẫn đến Lục Quyện nghẹn lại một hồi lâu, mới lên tiếng.
Lục Quyện cao hơn Úc Ninh không ít, đứng bên cạnh cậu phải rũ mắt nhìn xuống.
Nghe Úc Ninh hỏi vậy, Lục Quyện liếc nhìn vành tai cậu.
Rất giống trong video.
Vành tai có chút ửng hồng.
Hắn vô thức nhếch khóe môi, “Có mang.”
Úc Ninh “À” lên một tiếng, thở phào nhẹ nhõm, cậu sợ Lục Quyện quên mất dù trước đó đã dặn rất kĩ, thái độ của đối phương rất qua loa, chỉ ậm ừ đáp lại.
“Vậy anh đưa em căn cước, em đưa vé cho nhân viên.”
Úc Ninh nói, duỗi tay phải ra với Lục Quyện.
Ngón tay Úc Ninh nhỏ nhắn, trắng nõn, có các khớp nối rõ ràng, nhìn qua cũng nhận ra đó là bàn tay của con trai.
Nhưng vô cùng đẹp đẽ.
Lục Quyện hơi cúi đầu, ánh mắt lóe lên, móc căn cước từ trong túi ra đưa cho cậu.
Không biết là vô tình hay cố ý, đầu ngón tay của Lục Quyện khẽ chạm vào lòng bàn tay Úc Ninh.
Chớp mắt là qua, nhanh đến mức như không có gì xảy ra.
Úc Ninh khựng lại, lập tức lấy chứng minh thư ra, không dám nhìn lén, băng qua đoàn người xếp hàng, vừa đi vừa nói: “Anh đi theo em.”
Lục Quyện có lẽ chưa từng đi xe khách, cậu không thể bỏ rơi người ta được.
Thế nhưng…
Cái chạm nhẹ vừa nãy.
Úc Ninh nghĩ vành tai mình hẳn là đã phớt hồng.
Rõ ràng đụng chạm với Tống Triệu không hề có cảm giác gì.
À không, vẫn có chứ, cảm thấy Tống Triệu rất phiền.
Úc Ninh đưa lưng về phía Lục Quyện, nhắm mắt lại.
Bình tĩnh nào, ngày đó xem mắt mày từ chối rất quyết đoán, sao hôm nay lại như rùa rụt cổ thế này?
Mày có còn là mày không Úc Ninh?
Sao có thể chìm đắm vào nhan sắc như thế?
Tự an ủi mình một lúc, Úc Ninh cảm thấy ổn hơn nhiều.
Chỉ là cậu vẫn vô thức siết chặt tay phải của mình.
Cứ luôn cảm thấy Lục Quyện đang nhìn vành tai cậu.
Giống như cái lần đi xem mắt vậy.
Cũng may không lâu sau đã đến lượt bọn họ.
Không gian khoang xe thì nhỏ, cuối tuần lại có rất nhiều người.
Vừa lên xe, Úc Ninh lập tức thấy nực.
Hôm nay cậu vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng khá mỏng, dù vậy vẫn rất nóng.
Kéo nhẹ khẩu trang xuống để tản nhiệt, Úc Ninh liếc nhìn người ngồi bên cạnh.
Lục Quyện vô cùng lạc điệu với chiếc xe khách này.
Sơ mi trắng vest đen, nhìn thôi cũng thấy toát mồ hôi giùm.
Nhưng nhìn vẻ mặt của hắn không giống như đang nóng chút nào, mặt không đỏ, tai không đỏ, cổ tay áo không xắn lên, cúc áo cũng được cài chỉn chu.
Hoàn toàn khác với dáng vẻ biếng nhác của hắn trong những video phỏng vấn.
Nếu không phải hai người cấu kết với nhau, Úc Ninh còn tưởng hắn ăn mặc chỉnh tề như vậy là thật sự muốn ra mắt người nhà.
Lục Quyện vừa lên xe liền vòng tay qua đầu, nhắm mắt lại để đầu óc thư giãn.
Ghế của xe buýt không quá rộng, một người đàn ông cao hơn 1m8 ngồi không được thoải mái lắm.
Thấy hắn không để ý đến mình, Úc Ninh lén nhìn hắn lần nữa.
Khẩu trang của Lục Quyện vẫn chỉnh tề, nhưng lông mày vừa giãn ra đã hơi nhăn lại.
Đoán chừng có hơi khó chịu.
Úc Ninh nhíu mày.
Chắc chắn Lục Quyện không quen ngồi xe khách rồi.
Vốn dĩ Úc Ninh định nhờ Lục Quyện chở mình về nhà, cậu cũng có thể thay phiên lái xe.
Nhưng Lục Quyện lại bảo xe của hắn đã được gửi đi bảo dưỡng.
Úc Ninh đành để hắn thiệt thòi ngồi xe khách.
Ngồi một lúc, Úc Ninh vẫn không nhịn được nhìn chiếc điều hòa phía trên đầu Lục Quyện ở đối diện.
Phía trên mỗi ghế đều có một máy điều hòa nhỏ, công suất gió khá cao.
Máy điều hòa nhỏ có dạng hình tròn, có gạt di chuyển lên xuống để điều chỉnh kích thước cửa gió.
Nhưng bây giờ chiếc điều hòa trên đầu hắn đang bị tắt.
Thấy Lục Quyện không chú ý, Úc Ninh thử đứng dậy, điều chỉnh máy.
Phía trên ghế ngồi là hộc để hành lý, vách ngăn không đủ cao nên Úc Ninh không thể đứng thẳng hoàn toàn, phần thân trên phải nghiêng về phía Lục Quyện, cậu chỉ có thể co chân lại, đặt một tay lên chiếc ghế phía trước, lùi lại để tránh mình không té xuống ghế.
Cũng may mọi chuyện tương đối suôn sẻ.
Sau khi điều chỉnh lỗ thông hơi của điều hòa, Úc Ninh lại đưa tay thử gió lần nữa, xác định đã thổi tới Lục Quyện, nhiệt độ không quá lạnh mới dừng lại, định ngồi lại chỗ cũ.
Nào ngờ vào lúc này, xe khách đang bất động bỗng nhúc nhích, không chuẩn bị trước mà lao về phía trước rồi phanh gấp.
Úc Ninh: “…”
Úc Ninh vừa buông bàn tay đang giữ lưng ghế trước mặt ra, kết quả là cậu mất trọng tâm và ngã ngửa ra sau.
Bản thân Úc Ninh hơi say tàu xe, khi bị lắc như thế này, cậu có cảm giác như đầu mình đang chông chênh trên sóng nước.
Hơn nữa, vừa rồi cậu không điều chỉnh tư thế, khi ngã về phía sau, vai cậu đã va vào vai của Lục Quyện.
Trước khi Úc Ninh kịp thấy choáng váng, cậu vô thức ngước mắt lên, Lục Quyện dường như vừa mở mắt ra nhìn cậu.
Úc Ninh: “…”
“Em nói em không cố ý, anh tin không?”
Lục Quyện không lên tiếng, chỉ là ánh mắt vẫn luôn rơi lên tay cậu, dường như đang nhìn thứ gì đó.
Úc Ninh chỉ cảm thấy chỉ cảm thấy tai mình như bỏng rát.
Ngay khi cậu quay phắt đi, ngại ngùng không dám nhìn Lục Quyện, Lục Quyện bỗng nói, “Không tin.”
Úc Ninh im lặng một lát, vừa định biện giải, Lục Quyện lại hỏi: “Có đau không?”
“Không.” Úc Ninh theo bản năng lắc đầu, “Anh có đau không?”
Úc Ninh không thấy đau gì cả.
Cậu cảm thấy Lục Quyện có khi còn thốn hơn cậu ấy chứ.
Dù trông cậu nhỏ con nhưng xương rất cứng.
Suy cho cùng đã làm việc từ khi còn nhỏ, xương cốt được tôi luyện phần nào, không giống như Lục Quyện giành sự nghiệp cho game.
Nhưng nhưng Lục Quyện cũng không nói gì, chỉ là ừm một tiếng, “Không đau.”
Lớn lên gầy như vậy, có thể có bao nhiêu trọng lượng.
Hắn chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Úc Ninh lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Đôi tay của tuyển thủ nhà nghề rất quý giá, nếu hắn đau thật, cậu khó mà chịu trách nhiệm nổi.
Nghĩ đến đây, Úc Ninh chợt nhớ tới chiếc máy mát xa mà cậu mua cho Lục Quyện lẽ ra đã đến rồi.
Đợi khi nào về sẽ nhắc Lục Quyện dùng thử.
Xe bắt đầu lăn bánh, âm thanh ồn ào lúc đón khách dần lắng lại.
Trên xe không ít người nhắm mắt dưỡng thần, cũng có những người đang nghịch điện thoại.
Bởi vì uống thuốc say xe, Úc Ninh có chút hơi buồn ngủ.
Trước khi hoàn toàn chợp mắt, cậu liếc nhìn Lục Quyện, phỏng chừng đã ngủ rồi.
Ngay cả như thế lông mày vẫn không giãn ra.
Xem ra thật sự rất không thoải mái.
Úc Ninh lại càng áy náy.
Quyết định lần sau gặp ba mẹ Lục Quyện, nhất định cậu phải xử sự tốt hơn một chút.
Úc Ninh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Cho dù trên xe thỉnh thoảng sẽ có một ít tạp âm, cũng không thể đánh thức cậu.
Trong cơn mơ màng, Úc Ninh cảm thấy đầu mình vốn đang nghiêng sang trái, nhưng đột nhiên không hiểu sao lại quay ngoắt sang phải.
Nhưng bên phải có vật gì đó để tựa vào, cậu chỉnh lại tư thế rồi ngủ thiếp đi.
Xe buýt không đi thẳng, trên đường dừng lại ở một số trạm.
Vừa đi vừa nghỉ như vậy, nhưng Úc Ninh cũng không bị lay tỉnh.
Đợi đến trạm cuối cùng, tức là quê của Úc Ninh, cậu mới bị loa xe đánh thức.
Úc Ninh lại nằm mơ rồi.
Mơ thấy bà ngoại đan giày cho mình khi còn nhỏ.
Đôi bàn tay của bà rất khéo léo, khi ấy gia đình không có đủ tiền sắm giày mới nên bà ngoại đã tự tay đan giày vải và giày bông cho cậu.
Đôi giày bông do bà ngoại làm rất ấm áp, mùa đông nào Úc cũng mang.
Bà ngoại thường đan giày bán để kiếm tiền trang trải cuộc sống.
Bị loa xe làm cho giật mình, Úc Ninh đang mang một đôi giày mới.
Cậu chợt bối rối.
Theo bản năng nhìn xuống chân của mình.
Trên chân cậu vẫn là đôi giày vải màu trắng phổ thông.
Cậu dần lấy lại tinh thần, nhận ra mình đã đến nhà trạm cuối, quay sang nói với Lục Quyện: “Đến rồi sao anh Lục Quyện?”
Lục Quyện thả lỏng cơ mặt, không hề có dấu hiệu không thoải mái, thế nhưng ánh mắt lại rơi lên khuôn mặt Úc Ninh.
Lúc ngủ, có lẽ Úc Ninh thấy ngộp nên đã kéo khẩu trang xuống.
Lộ ra gò má hồng hồng vì vừa mới ngủ dậy, hơn nữa cậu vốn trắng trẻo nên vết hằn đỏ càng hiện rõ.
Đôi mắt Úc Ninh hẵng còn lim dim, giống như ngủ chưa đủ, cả người viết to mấy chữ tôi là ai, tôi đang ở đâu, lông máy nhướn lên, có vẻ rất không vui khi bị đánh thức.
Nhưng cố tình làm như không có chút nóng nảy gì.
Rất giống mèo con gắt ngủ.
Đáng yêu đến vô lý.
Lục Quyện khẽ rũ mắt xuống.
Úc Ninh không nhận được câu trả lời từ hắn, nhưng cũng lập tức đứng dậy, những người trong xe đều đang lục tục xuống xe.
Cũng may bọn họ không có nhiều hành lý.
Vừa xuống xe, Úc Ninh giải thích với Lục Quyên ở đằng sau: “Một lát nữa chúng ta bắt xe buýt ở trạm, ngồi mấy trạm sẽ đến nhà em.”
Đôi mắt của Lục Quyện lóe lên, mới vừa ừm một tiếng, từ phía sau có một người đẩy vali, vội vàng muốn đi ngang qua hắn.
Lối đi chật cứng, một người đàn ông trưởng thành đứng đã hơi chật, chưa kể có người đang cố lách qua.
Lục Quyện đi về phía trước vài bước, dứt khoát dừng lại, hai tay khoát lên ghế hai bên.
Người kia dừng lại, nhưng vali thì không kịp dừng.
May mà Lục Quyện đưa chân chặn nó lại.
Đối phương có vẻ rất bất mãn với hành vi của Lục Quyện, hung tợn lườm hắn một cái.
Lục Quyện không thèm để ý, chỉ khẽ liếc đối phương.
Nhưng hắn quanh năm trào phúng đối thủ trên sàn đấu, nếu thật sự nghiêm mặt, cộng với ánh mắt lạnh lùng ấy thì không ai có thể chịu nổi.
Huống chi là người qua đường.
Người vốn đang muốn vượt lên lập tức lui về phía sau chút.
Lục Quyện không nói gì, nhìn Úc Ninh chậm rãi xuống xe, mới nghiêng người sang, nhường đường cho đối phương.
Sau đó mới xuống xe.
Nhiệt độ bên ngoài không thể so sánh được với nhiệt độ trong xe.
Vừa ra khỏi xe, Úc Ninh lập tức nheo mắt vì bị hun nóng.
Cậu đứng ngoài đợi một chập, xua tan sự mệt mỏi này đi.
Chờ Lục Quyện xuống, mới cùng hắn đi đến trạm xe buýt.
Trạng thái của Lục Quyện dường như chẳng khác gì lúc lên xe cả.
Dù sao thì lông mày và mắt của hắn lúc nào cũng trông khó gần như thế.
Úc Ninh nhìn hắn vài lần, “Anh Lục Quyện, anh say xe không?”
Lục Quyện bước đi rất chậm, cơ bản là sóng vai với Úc Ninh.
Nghe Úc Ninh hỏi vậy, hắn nhẹ nhàng nhíu mày lại, “Không say xe.”
Nói xong, liền bổ sung, “Nhưng mỏi người.”
Dứt lời, hắn chút ý tứ sâu xa liếc nhìn Úc Ninh.
Bước chân Úc Ninh chậm lại.
Mỏi người???
Cứ thấy thế nào ấy.
Khi hai người yên vị trên xe buýt, Úc Ninh vô tình trông thấy Lục Quyện xoay xoay bả vai trái.
Ngay tức khắc, một ít ký ức đột nhiên tràn vào đại não trì độn của cậu.
Lúc cậu tỉnh ngủ, đầu hơi nghiêng.
Còn dựa vào một thứ gì đó.
À không, chính xác là dựa vào vai Lục Quyện.
Bả vai vô cùng quý giá của các tuyển thủ chuyên nghiệp.
Úc Ninh không khỏi nhìn chằm chằm vào vai Lục Quyện, cười ngượng nghịu: “Anh Lục Quyện, vai của anh…ổn chứ?”
Không đợi Lục Quyện lên tiếng, cậu lập tức đưa tay ra, “Hay là em bóp vai cho anh nhé?”
Lục Quyện cụp mí mắt xuống, ánh mắt lại rơi vào tai Úc Ninh, mỗi lúc nói chuyện sẽ vô thức đỏ lên, hầu kết của hắn lăn lên xuống, một lúc sau mới đáp lại, “Cũng được, coi như đền bù cho tôi.”
Lúc này Úc Ninh không hề để ý đến giọng điệu trêu ghẹo của Lục Quyện.
Cậu dựa lên vai người ta ngủ một đường.
Bờ vai quý giá như vậy.
Úc Ninh khóc không ra nước mắt.
Lúc nào về nhất định cậu không được ngủ nữa mới được.
Trước đây Úc Ninh cũng thường xoa bóp cho bà ngoại, bà ngoại làm lụng vất vả nên bị đau khớp, thường xuyên nhức mỏi ở chỗ này chỗ kia, để xoa bóp cho bà, Úc Ninh thậm chí còn đến một tiệm massage trong thị trấn để học nghề, nói chung kỹ thuật không tệ.
Sức lực của cậu không tính là nhỏ, nhưng khi áp lên bả vai, cường độ không nhẹ cũng không nặng quá.
Chỉ là khi tay cậu chạm vào vai Lục Quyện, cậu cảm thấy cơ thể Lục Quyện lập tức căng thẳng, ngay cả cơ bắp cũng cứng lại.
Điều này khiến Úc Ninh có hơi khó trổ tài.
Cậu chỉ có thể đấm nhẹ vào vai trái Lục Quyện, “Anh Lục Quyện đừng căng thẳng, cứ coi em như bác sĩ vật lý trị liệu của đội anh là được.”
Lục Quyện im lặng một lát, “Lúc bác sĩ vật lý trị liệu xoa bóp, tôi nằm sấp.”
Giọng hắn trầm hơn trước một chút, như thể đang nhẫn nhịn điều gì.
Nhưng Úc Ninh không nghe ra ẩn ý, chỉ mỉm cười không nói nên lời.
Bọn họ đang ở trên xe buýt, bóp vai như thế này đã đủ thu hút sự chú ý của người khác rồi, lấy đâu ra chỗ cho hắn nằm đây.
“Anh… chịu khó nhé?” Úc Ninh thử thăm dò.
Lục Quyện vẫn cứ căng thẳng như cũ.
Nhất là khi hai tay Úc Ninh đặt lên hai vai hắn, cho dù cách qua bộ quần áo không quá mỏng, hắn dường như có thể cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay đối phương.
Cực kì nóng.
Rõ ràng là bàn tay của một nam sinh, lực tay khá mạnh, nhưng Lục Quyện lại cảm thấy nhẹ nhàng như không còn chút sức lực nào, chỉ khẽ vuốt ve bả vai hắn.
Lục Quyện mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm phong cảnh ngoài cửa xe, “Không thể, về nhà làm tiếp.”
Úc Ninh: “… À.”
Chắc chắn Lục Quyện không thể chịu được việc mọi người nhìn sắc mặt của bọn họ như thể đang xem một vở kịch.
Mà như vậy Úc Ninh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cậu chạm vào tóc mình, cố gắng che đi đôi tai nóng bỏng của mình.
Xương của mình tuy cứng nhưng sao lại có cảm giác không cứng bằng vai Lục Quyện nhỉ?
Úc Ninh âu sầu thở dài.
Lục Quyện không hổ là tuyển thủ được fans nữ yêu thích nhất trong làng thể thao điện tử, nghe nói hắn còn có cơ bụng tám múi.
Bả vai của Lục Quyện… sờ vào rất thích
Úc Ninh xoa xoa vành tai mình, thành thật suy nghĩ.
Khi Úc Ninh buông tay ra, Lục Quyện không lập tức quay người lại, vẻ mặt lạnh tanh nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mấy phút sau, hắn mới chậm rãi quay sang, áp vành tai phải nóng hổi của mình xuống dưới hõm cổ.
Nhắm mắt lại dưỡng thần.
Bởi vì đã báo trước nên bà ngoại đã chờ hai người ở đầu hẻm từ sớm.
Trời còn chưa tối, mới hơn bốn giờ chiều, trên đường vẫn còn nhiều người qua lại.
Trong cái thị trấn nhỏ này, hầu như nhà nào cũng quen mặt nhau, nhìn thấy bà ngoại Úc Ninh đứng ở đó, có người còn hỏi bà Ninh Ninh về đấy à.
Bà ngoại cười hiền: “Đúng vậy, không phải một mình Ninh Ninh đâu nhé, thằng bé còn dẫn cả người yêu về.”
Không bao lâu, trên dưới thị trấn đều biết tin tức Ninh Ninh đưa người yêu về ra mắt bà ngoại.
Úc Ninh vừa xuống xe đã nhìn thấy đầu hẻm có rất nhiều người đứng.
Đều là bạn bè của bà ngoại, bà ngoại mỉm cười đứng giữa họ, nhìn về hướng xe buýt.
Dường như đã nhìn thấy cậu.
Hai mắt bà sáng lên.
Úc Ninh dừng lại tại chỗ, bối rối quay sang nhìn Lục Quyện.
Nếu để cho Lục Quyện biết hơn nửa thị trấn đến vây xem hắn, có khi nào mình sẽ chết không toàn thây không?
Mà Lục Quyện xuống xe sau cậu, thấy cậu đứng bất động tại chỗ, khẽ cau mày, “Làm sao vậy?”
Úc Ninh há miệng, không biết nên giải thích thế nào.
Dường như Lục Quyện cũng cảm giác được, nhìn về phía bà ngoại đang bước đến gần họ.
Gần như vô thức nắm lấy tay Úc Ninh, như cái cách hắn đã luyện tập trong lòng vô số lần.