Không nghĩ tới, Nguyễn Đại còn trộm cắp.
Xét đến cùng, Nguyễn Đại hại chết mẫu thân bọn họ.
Nguyễn Liên Nhi đôi mắt đỏ bừng, rốt cuộc vẫn khóc ra: “Nương ta, nương ta chờ hắn nhiều năm như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?”
Nguyễn Quế nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai tỷ tỷ, lặng lẽ trấn an nàng.
Nói xong việc, Triệu Thụy liền đứng dậy chuẩn bị rời đi, khi hắn đi, nhìn lướt qua hành lý Nguyễn Quế và Nguyễn Liên Nhi thu dọn xong, ánh mắt trầm xuống, ngừng bước chân.
“Nguyễn Quế,” Tạ Cát Tường nghe giọng nói Triệu Thụy chuyển lạnh, “Trong lòng ngươi biết còn chuyện gì phải không?”
Nguyễn Quế ngây ngẩn cả người.
Tạ Cát Tường theo ánh mắt Triệu Thụy nhìn qua, cũng trầm mặc, không nói gì.
Triệu Thụy thở dài.
Hắn duỗi tay nhéo nhéo mũi, suy nghĩ cuồn cuộn, cuối cùng trầm giọng nói: “Cả đời này, ngươi không thể thi khoa cử, chỉ có thể tìm con đường mưu sinh khác, ngươi hiểu không?”
“Người tâm tư không ngay thẳng, cả đời không được làm quan, Đại Tề cũng không cần quan phụ mẫu như vậy.”
Nguyễn Quế không nghĩ tới, vào thời điểm cuối cùng, nhưng vẫn bị đại nhân trẻ tuổi này nhìn ra chân tướng, hắn mím môi, cuối cùng lại cúi đầu một cái thật sâu với Triệu Thụy: “Đa tạ đại nhân.”
Tạ Cát Tường không để ý Nguyễn Liên Nhi hoảng hốt thất thần, chỉ hỏi Nguyễn Quế: “Ngươi hối hận không?”
Sao có thể không hối hận?
Nhưng sự việc đã tới hôm nay, Nguyễn Quế cũng chỉ cúi đầu: “Hối hận cũng vô dụng.”
Lưu lại chỉ có một tiếng thở dài.
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***
Chờ trở lại Tạ gia, hai người ngồi xuống uống trà, Triệu Thụy mới hỏi: “Muội cũng đã đoán được phải không?”
Tạ Cát Tường cầm chén trà hoa nhài tỏa hương khắp nơi, rũ đôi mắt, không có nhiều lời.
Triệu Thụy khó có khi cười.
Tiếng cười hắn rất êm tai, vừa thấp vừa trong, mang theo rung động tê tê dại dại, thẳng tới đáy lòng người nghe.
Tạ Cát Tường chỉ cảm thấy vành tai đều nóng.
Triệu Thụy dần dần dừng tiếng cười, lại hỏi: “Không tin ta sao?”
Tạ Cát Tường vẫn luôn không nhìn Triệu Thụy, hơn nửa ngày mới thở dài: “Không phải ta không tin huynh, chỉ là……”
Chỉ là tự nàng cũng trằn trọc, do dự bất an.
Nàng hoặc là bọn họ làm ra quyết định này, rời bỏ chuẩn tắc nghề nghiệp của bọn họ, cũng…… che giấu chân tướng vụ án.
Mãi cho đến trước khi nói chuyện cùng tỷ đệ Nguyễn thị, Tạ Cát Tường vẫn còn do dự bất an, nội tâm hết sức dày vò, nhưng lúc ấy Triệu Thụy đã đưa ra quyết định, hơn nữa trừng phạt kia có lẽ còn nặng hơn người khác tưởng tượng.
Tạ Cát Tường ngẩng đầu, nhìn về phía Triệu Thụy.
Triệu Thụy trầm giọng nói: “Cho dù báo cáo vụ án đúng sự thật, cũng không có bất luận tác dụng gì, còn không bằng bỏ qua cho hắn, nếu không lỗi hắn phạm sẽ vĩnh viễn bị ghi lại trên hồ sơ Cao Đào Tư.”
Từ nay về sau, cả đời hắn đều sẽ đeo trên lưng gánh nặng mà sống.
Triệu Thụy vừa cười, hiện tại trên mặt lại không có bất luận nụ cười nào, cặp mắt phượng bình tĩnh không gợn sóng, giờ phút này đang an tĩnh nhìn Tạ Cát Tường.
Ánh mắt hai người giao nhau, tranh chấp im lặng lan tràn giữa hai người, cuối cùng Triệu Thụy dần thu hồi ánh mắt.
“Ta nghe muội” Hắn nói như thế
Tạ Cát Tường nhẹ nhàng thở ra
Triệu Thụy đột nhiên hỏi: “Muội phát hiện lúc nào?”
Tạ Cát Tường trầm mặc một lát, nói: “Ở lần đầu tiên thẩm vấn Nguyễn Quế, ta đại khái có một chút suy đoán, nhưng cảm giác này thực mờ mịt, ta không thể nói rõ, cũng không có chứng cứ.”
Nàng rất ít gặp Nguyễn Quế, cũng không hiểu thiếu niên này nhiều lắm, nhưng bình thường nàng rất thích quan sát người, đối với Nguyễn Quế chưa gặp mặt mấy lần này, kỳ thật nàng cũng có thể nhớ rõ một vài thói quen của đối phương.
Nguyễn Quế là người đọc sách, từ nhỏ hắn đã ở thư viện đọc sách, được các tiên sinh ở thư viện dạy dỗ thật sự có quy củ.
Rõ ràng nhất là, tuy rằng hắn hay thẹn thùng, nhưng lúc nói chuyện với người ta, hắn nhất định sẽ nhìn thẳng đối phương, tuyệt đối sẽ không dời mắt.
Nhưng khi trả lời vấn đề về rượu thuốc, hắn rũ đôi mắt xuống.
Một chi tiết cực kỳ nhỏ như vậy, đã bị Tạ Cát Tường bắt được.
Triệu Thụy thở sâu: “Muội thật là…… Thật là……”
Tạ Cát Tường cho rằng hắn muốn nổi giận, kết quả Triệu Thụy nói một câu: “Muội thật sự rất thích hợp làm Thôi quan, thật sự không suy xét tới Cao Đào Tư nhận chức tạm sao?”
Tạ Cát Tường: “…… Không đi.”
Triệu Thụy lẳng lặng thở dài: “Được rồi, nhưng mà lần sau có vấn đề khó khăn……”
Tạ Cát Tường nhẹ nhàng nâng mắt, hơi có chút khó chịu nói: “Huynh có thể mời ta làm cao nhân.”
Triệu Thụy gật gật đầu, lại nói: “Chuyện Nguyễn Quế, chúng ta không có chứng cứ, bình rượu đã bị Nguyễn Đại uống sạch sẽ, rốt cuộc có phải bình rượu đó vốn thuộc về Nguyễn gia hay không, không có người nào biết, mà Nguyễn Quế cũng đã sớm hủy đi chứng cứ, sẽ không làm người ngoài phát hiện trong đó có dị.”
Tạ Cát Tường hơi hơi sửng sốt: “Ta cho rằng, huynh cũng nhớ tới cái gì.”
Triệu Thụy lắc lắc đầu, hắn nói: “Không, ta không quen thuộc Nguyễn Quế, mặc dù trong lòng nhận định hắn khẳng định đã làm gì đó trong cái chết của Nguyễn Đại, nhưng không có chứng cứ, ta không thể kết luận vội vàng, cho đến vừa rồi……”
“Vừa rồi trong mớ hành lý hắn thu dọn, ta thấy được một bình rượu thuốc khác.”
Vì thế, ngày đó rốt cuộc đã xảy ra cái gì, rất nhiều suy đoán liền hiện lên trong đầu hắn.
Rượu thuốc bình thường, cho dù là vật sử dụng ngoài da, tiên linh tì cũng không có khả năng quá liều, Nguyễn Đại uống bình kia đúng lúc quá liều dẫn đến trúng gió.
Hết thảy nhìn như trùng hợp, trên thực tế lại là kết quả tỉ mỉ thiết kế.
Tạ Cát Tường nhẹ giọng nói: “Ngay từ đầu ta đã nói, đôi tỷ đệ này của Nguyễn gia, đều rất hiếu thuận với mẫu thân.”
Cho nên, khi Nguyễn Quế biết Nguyễn Đại có thể sẽ bỏ trốn cùng Tô Hồng Tảo, hắn không muốn nhịn nữa, Nguyễn Đại bỏ trốn, mẫu thân sẽ thương tâm, đây là điều hắn không muốn nhìn thấy.
Hơn nữa, Tô Hồng Tảo cùng Nguyễn Đại xa rời quê hương, hai người lại không có nghề ngỗng, về sau nghèo khổ thất vọng, nói không chừng còn trở về liên lụy mẫu thân.
Cho nên, trước một ngày bọn họ bỏ trốn, Nguyễn Quế đã trù tính.
Thiếu niên mới chỉ có mười ba tuổi, quyết định ra tay với phụ thân.
Tạ Cát Tường cùng Triệu Thụy liếc nhìn nhau, hai người đều không nói nữa.
Mặc dù biết chân tướng, thì như thế nào?
Tiên linh tì xác thật là nguyên nhân thứ nhất dẫn đến trúng gió, nhưng cuối cùng giết chết Nguyễn Đại, vẫn là vết máu bầm sau đầu hắn, vẫn do Hà Tử Minh tàn nhẫn xuống tay.
Quan phủ đã bắt được hung phạm, còn trong quá trình đó rốt cuộc phát sinh cái gì, muốn định tội Nguyễn Quế, vậy bình rượu thuốc là mấu chốt. Nhưng bình rượu thuốc sớm đã bị Nguyễn Đại uống sạch sẽ, bên trong rốt cuộc có cái gì, không ai có thể nói rõ.
Không biện pháp định tội, Nguyễn Quế lại chỉ có mười ba tuổi, dựa theo luật Đại Tề hắn xác thật có động cơ giết người, cuối cùng mặc dù quan phủ kiên trì, bất quá cũng chỉ bồi thường cho người nhà người chết một chút tiền bạc là được.
Người nhà chính là Nguyễn Quế cùng Nguyễn Liên Nhi, trừng phạt như vậy cũng như không có.
Chi bằng không cho hắn tham gia thi cử, làm mấy năm nay vất vả đọc sách của hắn hóa thành hư ảo, hắn mới có thể biết, đi sai đường thì trừng phạt có bao nhiêu nặng.
Việc này so với quan phủ đi ngang qua sân khấu còn tốt hơn nhiều.
Triệu Thụy duỗi tay, búng trán Tạ Cát Tường một cái: “Lần sau không được giấu ta.”
“Ai u,” Tạ Cát tường hấp tấp che cái trán, vẫn híp mắt cười rộ lên, “Biết rồi Thiếu Khanh đại nhân.”
Triệu Thụy buông chén trà, đứng dậy vuốt vuốt ống tay áo: “Ta đi đây, hẹn gặp lại.”
Tạ Cát Tường đưa hắn tới cửa, cười nói: “Hẹn gặp lại.”
Triệu Thụy ý vị thâm trường nhìn nàng một cái, xoay người rời khỏi hẻm Thanh Mai.
Thân ảnh hắn thon dài thẳng tắp xuyên qua một mảnh ánh sáng mê ly, cuối cùng biến mất trước mắt Tạ Cát Tường.
Tạ Cát Tường nhẹ nhàng khép cửa lại.
Ngày xuân thoảng qua.