Đây là tính theo kiểu liên tục đánh chết yêu thú không ngừng, nếu là Võ Giả cảnh giới Võ đạo thất, bát, cửu trọng bình thường thì dù có liều mạng tại sơn mạch Âm Phong một năm cũng chưa chắc có thể tìm được một cây Linh Dược giá trị.
Thường xuyên đi bên sông, làm sao giày có thể không ẩm ướt?
Càng đi lại trong sơn mạch Âm Phong nhiều thì vết sẹo trên người càng nhiều hơn. Không có võ giả nào dám rèn luyện lâu dài ở sơn mạch Âm Phong.
Đánh chết càng nhiều yêu thú thì trên người sẽ nhiễm một loại khí tức, mà khí tức này có thể hấp dẫn yêu thú lợi hại, thập phần nguy hiểm.
Cho nên, Võ Giả dù có rèn luyện tại sơn mạch Âm Phong thì tối đa cũng chỉ nửa năm là rời đi. Bình thường thì tiến vào sơn mạch Âm Phong một hai tháng, sau khi rời khỏi một hai tháng cho khí tức yêu thú tử vong trên người tiêu tán rồi mới lại đi vào.
Vì thế mà thu nhập của Võ Giả tại sơn mạch Âm Phong đều suy giảm, trong một năm có mà thu hoạch được giá trị tương đương với một cây Linh Dược rẻ nhất.
Hơn nữa, trong sơn mạch Âm Phong thì thời thời khắc khắc đều nguy hiểm, không ai dám bảo đảm tính mạng của mình thập phần an toàn.
Bởi vậy có thể thấy được giá trị một cây Linh Dược đủ khiến võ giả điên cuồng như thế nào. Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn
Mặc dù Huyền Thiên này không đến mức điên cuồng nhưng hắn vẫn quyết tâm hái bằng được cây Linh Dược này.
Rất nhanh, Huyền Thiên đã tìm được trung tâm nguyên khí thiên địa hội tụ lại.
Đó là một sơn mạch, nồng độ nguyên khí thiên địa trong sơn động đó cực kỳ cao, cơ hồ ngưng tụ thành sương mù.
Người nào đi tới ngoài sơn động mà không kiềm chế được ham muốn của mình thì chỉ sợ sẽ liều lĩnh tiến vào sơn động.
Thế nhưng tâm trí của Huyền Thiên thì khác hẳn với thường nhân, y nghĩ vô cùng tỉnh táo, không hề xông vào mà không chút phòng bị. Hắn cảm thấy nguyên khí thiên địa đậm đặc phía trước khiến lỗ chân lông toàn thân hắn thư thái dễ chiu, thân thể cơ hồ buông lòng hết ra nhưng đồng thời cảm giác được khí tức nguy hiểm.
Mà những Thảo Dược lâu năm đều có yêu thú bảo hộ, đừng nói là Linh Dược có công hiệu vô cùng lớn như thế này.
Sơn mạch Âm Phong là địa bàn yêu thú, nếu có Linh Dược thì chỉ có yêu thú phát hiện đầu tiên chứ không phải là con người.
Linh Dược chưa trưởng thành thì yêu thú sẽ thủ hộ, đợi đến khi trưởng thành thì yêu thú sẽ ăn hết.
Huyền Thiên có thể khẳng định trong sơn động có yêu thú tồn tại, chỉ là không biết cấp bậc yêu thú này tới mức nào.
Nếu là yêu thú cấp hai thì coi như là cấp bá chủ đi nữa thì Huyền Thiên cũng có thể dây dưa đánh nhau với nó thoáng một chút, chưa hẳn không có cơ hội cướp được Linh Dược. Nhưng nếu là yêu thú Tam Cấp thì cơ hồ không có khả năng đạt được Linh Dược kia, hơn nữa, khi vừa xông vào động thì cơ hồ sẽ gặp phải nguy hiểm đến tính mạng.
Vào hay là không vào đây?
Huyền Thiên thoáng do dự trong nội tâm, cuối cùng vẫn tiến vào sơn động.
Kiếm đại biểu cho sự chính trực, sắc bén, bất khuất kiên cường, dũng cảm tiến tới.
Với tư cách là một gã kiếm khách, có lẽ khi hợp làm một thể thống nhất với kiếm thì mới có thể phát huy ra uy lực lớn nhất.
Cho nên, lùi bước không phải là tâm tính của kiếm khách.
Dũng cảm tiến tới cũng không phải lỗ mãng mà cần gan lớn và sự thận trọng.
Trong nội tâm Huyền Thiên đề cao cảnh giác, tuy nguyên khí thiên địa trong sơn động vô cùng đậm đặc, cơ hồ ngưng tụ thành hơi nước khiến ánh mắt bị ngăn trở nhưng tai hắn nghe tám hướng, cẩn thận nghe ngóng hết thảy động tĩnh, lông tơ toàn thân đều dựng thẳng lên, cảm thụ không khí lưu động bên ngoài cơ thể.
Sơn động này cũng không sâu.
Lúc mới vào sơn động được 10 trượng thì một tiếng “hô” vang lên, hai bóng đen từ vách tường sơn động bắn ra, kích xạ về phía HUyền Thiên.