Hàn Băng chọn bàn gần ngay thảm đỏ nên có thể nhìn mọi thứ bao quát hơn một chút ít.
Bốp bốp bốp.
Tiếng vỗ tay vang lên ổn định mọi người lại. Tiếp đó là những thư đồng thi nhau mang một chiếc đèn lồng hoa sen màu đỏ lên, bên trong có thắp một ngọn nến nho nhỏ.
“Vòng thi số bốn, chúng ta sẽ thi đố đèn liên hoa*. Mỗi người sẽ viết một đoạn thơ ngắn nói về hoa sen, trong đó phải có một chữ “tinh” và một chữ “đời”. Thời gian là năm phút, hi vọng mọi người nắm chặt thời gian, chúng ta bắt đầu thôi!”
*liên hoa: hoa sen.
Nghiêm Thanh vừa dứt lời thì hai tiếng trống liên tiếp liền vang lên báo hiệu cuộc thi bắt đầu.
Hàn Băng để cho Mộ Anh Thiên ngồi vào một bên mài mực khiến Phạm Minh Thuận trố mắt ngạc nhiên nhưng rất nhanh liền bình thản trở lại. Thư đồng của Phạm Minh Thuận cũng nhờ vậy mà hưởng lây, được đặt cách cho phép ngồi xuống giống Mộ Anh Thiên mà mài mực.
Hàn Băng ngẫm nghĩ một hồi liền chép ra bốn câu thơ.
“Lá xanh thăm thẳm lòng Bi,
Dũng cành vươn thẳng, thoát ly bùn sình.
Nâng nụ sắc Trí kết tinh,
Nở thành hoa thắm lung linh giữa đời*.”
(Nguồn: google sama.)
Sau khi hoàn thành bài viết của mình Hàn Băng liền dừng bút lại, thổi khô mực trên giấy rồi cuộn tờ giấy lại, đặt vào bên trong liên đăng* trước mặt. Phạm Minh Thuận bên này cau mày suy nghĩ một hồi rồi mới đặt bút viết xuống một đoạn thơ ngắn, làm giống các bước Hàn Băng làm, đặt bài thơ của mình vào hoa đăng trước mặt.
*liên đăng: lồng đèn hoa sen. (Liên:sen; đăng: đèn, đèn lồng.)
Thư đồng thấy hai người hoàn thành xong bài thi của mình rồi liền ôm lấy liên đăng trên bàn, chậm chạp mang đến chỗ ban giám khảo.
Lúc này, Từ lão giả ngồi ngoài cùng dự định đưa tay tiếp lấy liên đăng thì thái tử Minh Khang Chiêu bỗng lên tiếng.
“Từ lão giả, các người tạm thời cứ nghỉ ngơi đi, vòng này ta sẽ nhận ba liên đăng bất kì đầu tiên vậy! Như thế có được không?!”
“Đa tạ thái tử quan tâm, ngài nói như thế nào thì chính là như thế đó! Vậy… thư đồng này, phiền ngươi mang liên đăng này qua bên bàn của thái tử đi”
Từ lão giả cung kính cúi đầu đồng ý, không dám trái lời.
Thư đồng vội vã xoay người mang liên đăng đến bàn thái tử rồi lui xuống. Mọi người ở đây nghe thái tử lại nhận ba liên đăng hoàn thành đầu tiên chấm điểm khiến họ vui mừng một trận, vắt óc mà suy nghĩ.
Thái tử Minh Khang Chiêu cẩn thận cầm hai tờ giấy trong liên đăng, chậm rãi mở ra đọc.
Mặc dù bài thơ của Phạm Minh Thuận không được hay như của Hàn Băng nhưng cũng coi như không tệ nên bài liền được giữ lại.
Thái tử Minh Khang Chiêu cầm bài thơ của Hàn Băng đọc đi đọc lại nhiều lần nhưng lại không hiểu hết được ý nghĩa của bốn câu thơ này.
“Nhân lão giả, bổn cung có thể phiền ngài một chút không?”
“Thưa thái tử, không biết ngài có gì căn dặn thần?” Nhân lão giả là một lão nhân có khuôn mặt cực kì phúc hậu, nhìn giống như phật Di Lặc, rất hiền hòa.
“Làm phiền ngươi qua bên này, giúp bổn thái tử một chút.” Thái tử vẻ mặt cười ôn nhu.
Tam hoàng tử Hoàng Tiêu Dương ngồi bên cạnh ghé đầu qua nhìn một lượt bài thơ một lần, cảm thấy ý vị sâu xa trong bài thơ thì khẽ nhấc mày. Nhị hoàng tử, nhị công chúa cũng tò mò nhìn qua đây. Tứ công chúa ngồi cuối tinh nghịch rời khỏi chỗ ngồi, lon ton chạy đến chỗ thái tử.
Nhân lão giả rời mông khỏi ghế, lưng thẳng tắp đứng dậy, lê thân thể già nua của mình qua đó.
Thái tử đưa bài thơ của Hàn Băng cho Nhân lão giả xem khiến ông sửng sốt một hồi. Khi đọc qua bài thơ một lần, Nhân lão giả càng thêm kinh ngạc, vuốt chòm râu trắng bạc.
“Quả là tuyệt diệu! Lại có thể viết ra một bài thơ như vậy a!”
“Nhân lão giả, ý của ngươi là gì?” Tứ công chúa tò mò hỏi.