Tôi lôi kéo, năn nỉ mãi nhưng cậu ấy để ngoài tai, còn nói vọng vào trong nhất quyết bắt chị ấy gói lại.
Mặt cậu ấy đanh thép, nói: “An còn từ chối nữa thì Tuấn Anh cũng cởi áo trả ngay tại đây. Ở trần đi về đó.”
Giằng co mãi tôi không thắng nổi. Cậu ấy lấy tiền trả cho chủ quán rồi nhét hộp nhẫn vào trong tay tôi.
Cự cãi trước cửa tiệm nhà người ta cũng không hay nên tôi đi ra ngoài tiếp tục thuyết phục.
Suốt cả đoạn đường tới công viên tôi năn nỉ không ngớt lời. Nói Tuấn Anh đem về tặng bố mẹ hoặc em gái đi, món quà lớn như vậy tôi không thể nhận được.
Tuấn Anh cũng nói đủ lý do để tôi phải nhận suốt cả quãng đường, chúng tôi đều không ai nhịn ai.
Cuối cùng Tuấn Anh nhận lấy hộp nhẫn đỏ từ trong tay tôi, cậu ấy hỏi: “tình cảm bao nhiêu năm chơi thân thiết với nhau mà An coi không bằng năm triệu này à?”
Tôi cứng họng không trả lời được.
Dĩ nhiên mối quan hệ chân thành của chúng tôi không thể đong đếm được bằng vật chất.
Nhưng…
Tôi ám ảnh mãi khuôn mặt nghiêm nghị của Tuấn Anh lúc đó. Tôi biết cậu ấy buồn lòng nhưng tôi chẳng còn cách nào cả. Tuấn Anh còn nhỏ, chưa làm ra được tiền, ý thức chưa hoàn toàn phát triển hoàn thiện, có khi mua cho tôi rồi bữa sau sẽ hối hận thì sao?
“Nếu An quan trọng chuyện tiền bạc như vậy thì thôi. Cứ coi như Tuấn Anh tặng quà bị người ta vứt bỏ trả lại.” Cậu ấy cúi đầu ủ rũ nói.
“Coi như trao chân tình người ta không nhận!” Giọng cậu ấy run rẩy.
Tôi chỉ không muốn cậu ấy phung phí tiền cho mình nhưng qua lời Tuấn Anh nói thì những lời lẽ trở nên nặng nề. Tôi không hề muốn ngày cuối cùng bên nhau mà để cậu ấy phải giận rồi buồn như thế.
Tuấn Anh nhanh chóng mở hộp rồi lấy nhẫn ra, cũng không nhìn thêm lần nào mà nắm chặt nó trong lòng bàn tay. Ánh nắng nhàn nhạt tô vẽ chút sắc vàng lên sườn mặt đượm buồn càng tôn thêm vẻ cô đơn của cậu ấy.
Tuấn Anh siết chặt nắm tay, cũng không nhìn tôi mà dắt tôi đến ghế đá râm mát ấn xuống, nhẹ nhàng nói: “An ngồi đây đợi một chút. Tuấn Anh đi một xíu sẽ quay lại ngay rồi đưa An về nhà.”
Nói dứt lời liền nhanh chân rảo bước.
Cậu ấy vô cùng buồn.
Tôi nhìn theo bóng lưng cô độc đó, hét lên hỏi: “Tuấn Anh đi đâu?”
Cậu ấy không trả lời.
Tôi lập tức chạy đuổi theo.
Tuấn Anh đã nói mượn tôi một ngày nhưng bây giờ mới vừa hết buổi sáng thôi.
Cậu ấy giận thật rồi.
Tuấn Anh chạy về phía trung tâm hoa viên, cậu ấy nhảy lên thành bể rồi vung tay ném nhẫn xuống đài phun nước.
Tôi hoảng hốt cũng trèo lên, định nhảy xuống hồ nước mò nhẫn. Có biết mắc tiền lắm không hả? Sao cậu ấy lại toàn làm những chuyện ngu ngốc như vậy?
Tuấn Anh ôm eo vớt lấy tôi rồi nhảy xuống thềm bên dưới, quát lên: “An điên rồi hả? Tính cắm đầu xuống dưới đó làm gì? Nếu Tuấn Anh không nhanh tay thì có phải té xuống dưới rồi không? Ngốc muốn chết!”
Tôi đỏ mắt quát lại: “xuống lấy nhẫn chứ làm gì! Tuấn Anh mới là ngốc đó! Ai cho ném đi vậy? Biết bao nhiêu tiền bạc mà nói vứt liền vứt dứt khoát vậy sao?”
Tuấn Anh ỉu xìu phụng phịu dỗi: “tặng người ta mà người ta không nhận thì thôi bỏ đi chứ giữ lại làm gì nữa.”
Tôi đầu hàng luôn rồi. “An nhận! An nhận! Được chưa? Thả ra đi để An xuống lấy lên.”
Vừa dứt lời thì thấy có gì đó mát lạnh, tròn lẳn luồn vào ngón tay mình.
Tôi há hốc miệng, nhìn xuống rồi lại nhìn lên mặt Tuấn Anh, thấy anh ta tủm tỉm nín cười mà trong lòng lẫn lộn cảm xúc.
Vừa tức vừa thương!
Cuối cùng tôi không phản ứng dữ dội gì cả, ngày cuối rồi… Tôi thở dài.
Có trách thì trách bản thân mình nuông chiều cậu nhóc này quá mức đi. Làm trời làm đất cũng vì biết tôi sẽ không giận.
Chúng tôi đi ăn trưa, ăn bánh canh sau đó mới vòng trở về công viên ngồi ăn kem, rồi dạo ngắm hoa. Buổi chiều Tuấn Anh dạy tôi đánh bida, chơi chán rồi đi uống sinh tố. Cuối cùng vòng về hội chợ chơi mấy trò như xóc đĩa, bầu cua tôm cá, ném vòng, phi tiêu… Chơi đến chiều tối mới ăn bánh xèo rồi trở về.
Lúc đi ngang qua bờ hồ, nhìn mặt trời đỏ au lặn xuống mặt nước lăn tăn đẹp cực kì. Tuấn Anh dừng xe lại. Tôi chủ động rủ cậu ấy xuống dưới ngồi chơi một lát. Tôi luyến tiếc thời gian bên cạnh người này.
Chúng tôi cùng lặng lẽ nhìn về phía mặt trời, cùng nhau ngắm hoàng hôn. Đẹp nhưng buồn.
Tôi phá tan bầu không khí hiu quạnh bằng một câu lãng xẹt: “trời hôm nay đẹp nhỉ?” Nói xong mới thấy câu này ngu ngốc thiểu năng. Chỉ sợ người bên cạnh sẽ biết tôi đang nôn nao lo sợ rồi lại trêu chọc mình.
Nhưng Tuấn Anh cũng gật đầu hưởng ứng: “ừ. Đẹp thật! Nhưng không đẹp bằng An!”
Tuấn Anh quay sang nhìn tôi, tôi cũng mỉm cười nhìn thẳng cậu ấy, nói thật tâm: “không! Tuấn Anh mới đẹp! Là người đẹp trai nhất mà An từng được gặp qua đấy!”
Cậu ấy vuốt ve vết bớt trên mặt tôi, hỏi: “có thật không?”
“Thật.”
“Sao chưa bao giờ nghe An nói qua?”
Tôi ném hòn sỏi xuống hồ, thành thật trả lời: “An ngại. Bây giờ Tuấn Anh đi rồi mới có can đảm nói.”
“Có gì đâu mà ngại.” Cậu ấy cũng nhặt hòn sỏi ném xuống, mặt hồ gợn nảy đá lên tận mấy lần. Sau đó nói: “à không được! Phải ngại! Sau này không được tuỳ tiện khen thằng khác đâu đấy!”
Tôi bật cười.
“Chừng nào Tuấn Anh lên xe để An tới tiễn?”
Cậu ấy nói: “đêm nay Tuấn Anh đi rồi, khuya lắm An không cần tiễn đâu.”
Lòng tôi chùng xuống.
May mà trước khi nghỉ Tết đã tặng cho Tuấn Anh một hộp sao viết đầy ắp lời nguyện ước tốt đẹp cho cậu ấy rồi.
Chúng tôi tiếp tục yên lặng nhìn mặt hồ phía trước.
Một lát, Tuấn Anh cầm tay tôi mân mê mặt nhẫn, nói: “An là con trai mà lại có ngón tay búp măng. Rất đẹp!”
Tôi xúc động chưa được bao lâu thì cậu ấy bổ sung thêm: “tuy bây giờ nhìn giống chân gà nhưng mai mốt lớn chắc cũng ra búp măng thôi. Đừng lo!”
Tôi vừa tức vừa buồn cười, giằng tay ra nhúng nước vẩy lên mặt cậu ấy. Tuấn Anh cũng cười, cũng búng nước lên mặt tôi. Chỉ giỡn chút xíu vì buổi tối se lạnh, chúng tôi đều không muốn ai bị ngấm nước.
Tôi hỏi cậu ấy: “hồi trưa nếu An không một hai đòi xuống lấy thì Tuấn Anh sẽ đem nhẫn về nhà chứ hay lại nổi khùng lên vứt đi đâu đó?”
Tuấn Anh nói: “sao vậy được. Nếu An không chạy theo thì Tuấn Anh lại phải tìm cách khác dỗ An đeo. Muốn tặng An mà.”
Tôi trợn mắt, hỏi thẳng: “vậy An chạy theo là nằm trong kế hoạch của Tuấn Anh?”
Tuấn Anh cười rộ lên, lộ rõ má lúm đồng tiền, nói: “nằm trong dự tính!”
Tôi hậm hực: “có khác gì nhau chứ!”
Cậu ấy bẹo mặt tôi, xuống giọng nịnh nọt: “có khác mà.”
“Khác chỗ nào?”
“Khác ở cách viết đó.”
“…”
“Cách đọc nữa.”
“…”
“Tuấn Anh ơi~” Tôi gọi ngọt.
“Hả?” Quả nhiên cậu ấy tròn mắt bất ngờ.
“Có muốn uống nước hồ không hả?” Tôi đanh giọng uy hiếp rồi giả đò đẩy cậu ấy. Thật muốn đá người này xuống dưới kia!
“Hahaha Xin lỗi mà! Được rồi Tuấn Anh xin lỗi. Chẳng qua muốn An nhận nó nhưng không còn cách nào cả. An không chịu nên Tuấn Anh càng phải vắt óc suy nghĩ cách dỗ người chứ sao nữa.”
Cậu ấy cầm bàn tay tôi hướng về phía ánh mặt trời le lói, hỏi: “An có thấy chiếc nhẫn này nhìn giống nhẫn cưới trong phim không?”
Nghe Tuấn Anh nói vậy tôi mới để ý, công nhận giống thật. Mấy phim TVB khi đó nhẫn cưới là loại này chứ không phải nhẫn màu vàng như ở quê tôi.
“An có thể hứa với Tuấn Anh một điều được không?”
“Điều gì?”
“An phải đáp ứng trước Tuấn Anh mới nói.”
“Không!”
“Đi mà. Trong khả năng của An thôi. Rất dễ dàng. Nha nha nha?”
“… Được!”
Tuấn Anh nói: “An sau này phải đeo nó mỗi ngày nha, cho đến khi nào có…” cậu ấy ngưng một chút rồi nói tiếp: “cho đến khi nào có người yêu thì vứt đi.”
Tôi nhìn bàn tay mình đang nằm gọn trong tay cậu ấy. Tuấn Anh có phải định nói sau này tôi sẽ có bạn trai hay không? Rồi suy nghĩ đến một ngày nào đó tôi sẽ nắm bàn tay khác ư? Bàn tay đó có ấm áp rộng rãi như thế này không?
Tôi không biết trước tương lai sẽ thế nào nhưng chiếc nhẫn này tôi sẽ không bao giờ vứt bỏ. Nó có ý nghĩa thiêng liêng đối với cả tôi và Tuấn Anh. Là rung động chân thành đầu đời của tôi. Chân tình của cậu ấy tôi không bỏ quên được. Nhưng tôi không thể cho cậu ấy biết.
Đành phải lên tiếng đánh trống lảng: “đừng nói vớ vẩn nữa.”
“Nói thật đó. Tuấn Anh mà không thấy An đeo là Tuấn Anh đánh cho thì đừng có mà khóc.” Cậu ấy nói chuyện cứ như sau này mỗi ngày đều có thể nhìn thấy tôi vậy. Nhưng vì để chiều cho người này vui, tôi vẫn gật đầu đồng ý.
“Với lại An đừng quan trọng hoá chuyện tiền bạc nữa được không? Chơi với nhau bao nhiêu năm trời không lẽ chẳng đáng giá bằng nổi một chiếc nhẫn cỏn con. Nếu Tuấn Anh còn ở đây, sau này An muốn gì Tuấn Anh đều sẽ mua cho An cái đó…” Cậu ấy bắt đầu nói luyên thuyên.
Tôi cười, lắng nghe rồi thấy tim đau nhói. Tự nhiên lúc đó lòng nghẹn ngào không chịu nổi.
Tôi ngắt lời: “Tuấn Anh đừng nói nữa, nói nữa An sẽ buồn.”
“Ừm.”
Không gian tĩnh lặng không bao lâu, cậu ấy ngồi nhích lại gần bên tôi, bàn tay đặt lên tay tôi, chầm chậm nắm lấy.
Lại nói: “thời gian trôi nhanh quá! Mới ngày nào gặp gỡ nhau rồi thân thiết, trưa nào chiều nào tụi mình cũng ra bãi cỏ lăn lộn chơi. Tuấn Anh thường ẵm An còn An ôm cổ Tuấn Anh nói cười khúc khích rằng thích nhất được bế lên cao cao. An thường ngồi trong lòng Tuấn Anh nghịch cát, có khi thổi con xoáy bụi mù mịt bay vào mắt lại ôm lấy Tuấn Anh phụng phịu, rúc vào người bắt thổi phù phù, có ngày chơi câu kiến mệt quá còn ngủ quên trong lòng Tuấn Anh, chân tay quấn chặt lấy Tuấn Anh như bé mèo con sợ lạnh ấy.”
“Nào có!” Tôi xấu hổ cực độ, may mà có màu hoàng hôn ửng đỏ hắt lên che giấu cho đôi gò má nóng hổi.
“Thật mà! Tuấn Anh không bao giờ quên chuyện ngày xưa đâu. Hồi đó An nhỏ xíu, xây lâu đài cao quá mà đứng lại mỏi chân nên cứ nhào vào đùi Tuấn Anh mà ngồi. Còn ịn ịn mông lên người Tuấn Anh, lắc lắc lư lư nói ngồi sướng nữa. Tuấn Anh sẽ ôm chắc eo cho An khỏi ngã.”
Tôi nhớ lại mà muốn đội quần, nhanh chóng giựt tay ra, chối cãi: “nói bậy bạ!”
Tuấn Anh cười, lại kể tiếp: “xây xong còn nhảy múa xung quanh rồi chạy về chủ động ôm lấy cổ Tuấn Anh, sau đó nhảy lên kẹp chân bên hông yêu cầu Tuấn Anh phải bế xoay vòng tròn nữa. Xoay đến chóng mặt ngã xuống thì sẽ nằm bẹp trên người Tuấn Anh nói “thật êm ái, nằm trên người Tuấn Anh là thích nhất!” Đáng yêu lắm! Nhớ lại vẫn còn thấy vui vẻ trong lòng.”
“Lúc An ngủ môi sẽ hơi chu ra, má thì phồng lên, miệng nhỏ thỉnh thoảng lại nhép nhép như đang nằm mơ được ăn kẹo. Lúc có ai la hét ồn ào bị giật mình sẽ vô thức túm chặt áo Tuấn Anh như em bé bồng bông vậy. Môi An đỏ chót, má thì hồng hào, da dẻ mịn màng như bánh sữa, toàn thân lúc nào cũng có mùi thơm phức khác xa đám con trai lười tắm, nhìn An bé xíu nằm ngoan ngoãn vô cùng! Hôm nào An ngủ quên Tuấn Anh cũng thơm lén lên má một cái. Ngày nào ra chơi cũng chắp tay cầu ông trời cho hôm đó An nhớ phải ngủ quên.”
Tôi vừa xấu hổ vừa kinh ngạc, tròn mắt nhìn cậu ấy. Tôi cứ ngỡ hồi bé Tuấn Anh chỉ thơm tôi một lần. Không ngờ cậu ấy đã lén lút thơm tôi mỗi ngày luôn rồi. Nhưng những chuyện vô tư ngày nhỏ không phải nên giấu kỹ đi sao? Cậu ấy còn không hề ngại ngùng gì cả mà cứ nói thẳng hết ra như vậy! Tin này sốc quá! Tôi có nên thở tiếp không đây?
“Có lúc An ngồi lâu quá làm chân Tuấn Anh bị tê nên bước loạng choạng té đạp trúng lâu đài của An. Lúc đó Tuấn Anh rất sợ. Sợ An buồn lòng, sợ An nghỉ chơi, sợ An giận dỗi…Dù sao lâu đài sụp đổ cũng là lỗi của Tuấn Anh. Lúc đó chưa kịp xin lỗi thì An đã ngồi xuống vừa chùi nước mắt lem nhem vương cát lên mặt, vừa dùng tay nhỏ ra sức bóp chân cho Tuấn Anh rồi. Nói sợ Tuấn Anh sẽ bị đau chân không đi được giống mình. An khóc thút thít, nước mắt ngắn dài, lã chã rớt xuống, nhìn thương vô cùng!”
Tuấn Anh lại nắm tay tôi, kéo về: “An cũng buồn lòng, nhưng là đau lòng cho Tuấn Anh. Cảm ơn nhé!”
Tay tôi run rẩy, lắp bắp đáp lại: “kh…không… không có gì.”
Tuấn Anh bật cười, bóp tay tôi một cái, nói: “ngốc nghếch!”
Chúng tôi lại rơi vào im lặng.
Mãi sau tôi lên tiếng dặn cậu ấy “nhớ giữ gìn sức khoẻ.”
Mọi điều dịu dàng khác tôi đều đã ghi trong sổ lưu bút mà Tuấn Anh giữ rồi. Còn cả bao nhiêu lời chúc phúc mong cầu bình an tôi cũng đều gấp trong mỗi ngôi sao gói ghém tặng hết cho cậu ấy.
Chỉ mong đời này, kiếp này, người này vĩnh viễn bình bình an an. Mạnh khoẻ, hạnh phúc, viên mãn, muốn gì được nấy!
Mặt trời khuất núi, màn đêm dần buông.
Tuấn Anh nói: “ngồi xích vào một chút được không? Tuấn Anh lạnh quá!”
Dù đã qua mùa đông nhưng buổi tối chỗ tôi vẫn lạnh cực kì, càng về khuya càng rét cóng. Tuấn Anh lại không mặc áo khoác nữa. Có lẽ vì hôm nay là ngày cuối cùng bên nhau nên cậu ấy khác hẳn, nếu là bình thường thì dễ gì hỏi ý tôi mà sẽ tự động dán người vào ngay.
Tuấn Anh ngoan ngoãn như vậy khiến tôi thấy thương thật là thương.
Lúc đó tôi có thể kêu Tuấn Anh về cho khỏi vương vấn gió hồ, nhưng tôi không làm vậy, tôi cởi áo khoác của mình rồi ngồi sát lại, phủ áo lên lưng cả hai người.
Tuấn Anh lại nhẹ nhàng hỏi tôi: “có thể hôn Tuấn Anh được không? Một cái tạm biệt nhau thôi mà. Tối nay…”
Cậu ấy thở dài: “ước gì cứ bé nhỏ mãi. Ngày nào cũng có thể hôn An. Làm người lớn chán quá!”
“Một cái tạm biệt trước khi chia tay cũng không được sao?”
Toàn thân tôi run rẩy, trái tim đập bang bang, lồng ngực nhảy nhót như nổi trống. Lúc đó cảm xúc lẫn lộn vô cùng. Có chút ngại ngùng lại có chút phấn khích nhè nhẹ… tôi cũng muốn…
Tôi không suy nghĩ lâu. Dường như cậu ấy vừa dứt lời là tôi lấy can đảm nhắm mắt lại nghiêng mặt sang.
Tuấn Anh choàng cánh tay lên vai tôi, còn tôi rướn người chạm môi nhẹ lên má cậu ấy… sau đó nhanh chóng quay mặt đi.
Tôi cảm nhận được Tuấn Anh nhìn tôi, nhìn chăm chú, nhìn lâu lắm… Nhìn đến khi mặt tôi nóng bừng bừng lên thì cậu ấy bất chợt dùng tay ôm cổ giữ đầu tôi lại rồi cúi xuống hôn liên tục mấy cái liền lên má, lên trán tôi, lên đuôi mắt, chóp mũi, dường như toàn bộ khuôn mặt tôi đều vương vấn hơi thở nóng bỏng của cậu ấy.
Tôi không rõ lúc ấy Tuấn Anh hôn bao nhiêu lần nữa. Đầu óc hoàn toàn mơ màng, như người đi trên mây, làm gì còn tâm trí đâu mà đếm. Chỉ biết cậu ấy lại gần ôm mặt tôi cưng nựng liên tục… nhiều lần gấp gáp dồn dập chạm tới gần bên khoé môi…
Chỉ là gần chứ chưa chạm.
Tuấn Anh ôm chặt tôi, cúi đầu hô hấp nặng nề bên cổ tôi… Mãi sau cả hai mới bình tĩnh mà đứng lên.
Cậu ấy chở tôi về tới ngã tư rồi hiểu ý để tôi tự đi bộ về nhà. Cậu ấy nhìn theo tới khi tôi bước vào sân thì mới quay đầu xe rời đi.
Đến khuya, tôi lặng lẽ đau lòng mở phong bao đỏ ra xem, trong đó có tròn hai mươi triệu đồng.
Kèm một tờ giấy nhỏ với dòng chữ “Để dành cho cục cưng của anh lên cấp III ăn sáng.”
Đêm hôm đó, gối nằm của tôi ướt đẫm…