Ngô Lỗi rốt cuộc không nhịn được nữa, huy quyền muốn xông tới đánh Trần Húc Dương, mấy người khác vội vàng ngăn lại.
Ngay tại lúc mấy người lôi kéo can ngăn, không biết có ai kêu lên một tiếng,
“Mau nhìn! Có người đi ra!”
Mọi người vội vàng đồng loạt hướng vào trong nhà hàng nhìn lại, chỉ thấy đám đàn em của Ba Mắt, như nhìn thấy chuyện gì mà hoảng sự, vẻ mặt từng người tái mét, điên điên, rồ rồ từ trong nhà hàng lao ra.
“Tình huống như thế nào?”
Tất cả mọi người đều nghi hoặc không hiểu.
Trần Húc Dương tay mắt lanh lẹ, kéo đám người Vu Cương lại,
“Vu Cương, bên trong có chuyện gì xảy ra? Các ông tại sao hoảng hốt mà chạy?”
Đầu Vu Cương đầy mồ hôi, toàn thân phát run, hai mắt vô thần,
“Ta không biết, ta không biết…”
Vừa nói, mạnh mẽ đẩy Trần Húc Dương ra, sau đó không quay đầu lại chạy như thằng điên trên đường cái.
Lập tức mấy người càng không nghĩ ra, Vẻ mặt Ngô Lỗi lo lắng nói:
“Cũng không biết Diệp tử như thế nào rồi? Nếu không chúng ta lặng lẽ đi lên nhìn một chút?”
Trần Húc Dương cười lạnh,
“Ông muốn đi lên chịu chết không có người ngăn cản ông, chúng ta không đi!”
Sau khi nói xong lời này, Trần Húc Dương và mấy người khác cũng chạy, ở chỗ này chỉ còn lại hai người Ngô Lỗi và Đường Thanh Nhã.
“Đi, ta đi lên với anh!”
Đường Thanh Nhã ngược lại không sợ hãi chút nào.
Nhưng hai người vừa mới bước vào trong nhà hàng, chỉ thấy ở thang máy phía trước mở ra, một người ở trong thang máy chậm rãi đi ra, tự nhiên chính là Diệp Trần.
Hai người lập tức mừng rỡ, vội vàng chạy tới,
“Diệp tử! Ông không sao chứ? Ba Mắt không có làm khó ông đi?”
Diệp Trần mỉm cười nói,
“Sau này hắn cũng không có cơ hội này!”
Ngô Lỗi và Đường Thanh Nhã nghe được điều này, đều là vẻ mặt không hiểu, bọn họ làm sao có thể đoán được, Anh Ba Mắt có hung danh hiển hách kia, đã sớm chết dưới tay của Diệp Trần rồi.
“Không sao là tốt rồi! Tôi đã từng nghe nói, Ba Mắt này là người lòng dạ độc ác, người đắc tội hắn sẽ không có kết cục tốt, lần này anh có thể thoát được một kiếp, anh rất may mắn, sau này cũng không được cậy mạnh mà ra mặt nữa! Anh có biết không?”
Đường Thanh Nhã tao ra tư thế của lớp trưởng, bắt đầu ân cần dạy bảo với Diệp Trần.
Diệp Trần thầm nghĩ cảm thấy buồn cười, nhưng cũng không nói ra,
“Vâng vâng, tôi nghe lời của lớp trưởng đại nhân!”
Ngô Lỗi đứng ở một bên, nhìn thấy hai người như vậy, đôi mắt hơi đảo, bỗng nhiên vỗ đầu một cái, thất thanh nói:
“Ai nha! Ta chợt nhớ tới có chút việc, không chơi cùng các người nữa! Diệp tử, trách nhiệm đưa lớp trưởng đại nhân về nhà, tôi coi như là giao cho ông đi! Bái bai!”
Ngô Lỗi nói xong lời này, vẫn không quên hướng về phía Diệp Trần nhìn trợn mắt, sau đó trực tiếp chạy mất.
“Cái tên này!”
Diệp Trần dĩ nhiên là hiểu được, Ngô Lỗi là đang cố ý tác hợp hắn và Đường Thanh Nhã, ở kiếp trước lúc học đại học, hắn và Đường Thanh Nhã suýt chút nữa trở thành một đôi, là nhờ có cái tên này giúp một tay.
Đường Thanh Nhã cũng là người cực kì thông minh, trong nháy mắt cũng cảm nhận được tâm ý của Ngô Lỗi, gương mặt xinh đẹp không thể không đỏ lên, thấp giọng nói:
“Vậy, thật ra thì tôi không cần anh đưa tôi về, tôi đã gọi điện với người trong nhà, chắc là chẳng mấy chốc sẽ có người tới đón tôi…”
Diệp Trần nhẹ gật đầu,
“Cũng được, sau khi chờ người trong nhà của ngươi đến, ta lại đi!”
Đường Thanh Nhã ngay tức khắc cảm thấy ấm áp trong lòng, gương mặt xinh đẹp càng trở nên đở hơn, thấp giọng lên tiếng,
“Ừm!”
Sau đó, sự im lặng kéo dài đến gần hai phút….
Hai người cứ như vậy đứng ở trước cửa nhà hàng, ai cũng không mở miệng nói một câu.
Đối với Đường Thanh Nhã, kiếp trước của Diệp Trần hoàn toàn chính xác có tình cảm với nàng, đáng tiếc về sau khi nàng chết thảm, chút tình cảm này cũng dần dần chôn vùi ở bên trong ký ức dài dằng dặc 800 năm, nhất là về sau ở Tu Chân giới, hắn gặp được Hi Nguyệt tiên tử người có tình cảm thân thàn với mình, trong lòng hắn không thể tiếp nhận những người phụ nữ khác trong trái tim mình.
Cho nên hiện tại hắn đối với Đường Thanh Nhã chỉ có hổ thẹn, có cảm kích, nhưng lại rất khó lại có tình yêu…
Đường Thanh Nhã thấy Diệp Trần như là người gỗ đửng ở đó, chậm chạp không nói lời nào, dần dần trở nên phiền lòng, cuối cùng sâu kín thở dài một hơi.
Lúc này Diệp Trần từ trong suy nghĩ lấy lại tinh thần, quay đầu cười nói:
“Làm sao? Lớp trưởng đại nhân thế nhưng có chuyện gì phiền lòng? Cô không ngại nói cho tôi, tôi có thể giúp cô giải quyết!”
Đường Thanh Nhã vốn chỉ là bởi vì Diệp Trần đâm ra phiền lòng mà thở dài, nhưng nghe Diệp Trần nói như vậy, chợt nhớ tới chuyện lo lắng gần đây nhất kia, không thể không thở dài một hơi nói:
“Tôi gần đây hoàn toàn chính xác là có một chuyện khó giải quyết, nhưng chuyện này anh không giúp được tôi…”
P/S: Chương thứ hai trong ngày, đừng quên ta thích nha…