– Nhà có người lo cơm nước đúng là khác hẳn, đặc biệt là có người nấu ăn giỏi như vú Vương.
Vú Vương vừa thu dọn bàn vừa cười nói:
– Cậu thích là được rồi, so với những việc cậu làm thì tôi chỉ có thể nấu cơm trông nhà mà thôi.
– Là sao ạ?
Dương Thần có chút không hiểu.
Do dự một chút rồi vẻ mặt của vú Vương có chút chua xót nói:
– Cậu à, hôm nay Bạch Thiên Gia đến, nếu không có cậu thì cô chủ nhà tôi đã bị ấm ức đến chết rồi.
Dương Thần giật mình, hóa ra là nói đến chuyện của Bạch Thiên Lâm Khôn và Lâm Nhược Khê, đúng là dở khóc dở cười.
– Tôi thấy Nhược Khê rất là giận, bị chính cha mình gọi là… là gì nhỉ, là gì mà khiến cô ấy rất tức giận.
Vú Vương lắc đầu:
– Cậu không biết đâu, tuy cô chủ rất tức giận, nhưng còn không bằng mấy hôm trước. Lão gia bắt cô chủ đi cùng đến nhà họ Hứa để xem mặt, còn lấy chuyện gia phả ra để ép buộc cô chủ nữa. Cô chủ tức giận đến mức đi ra ngoài uống rượu, lúc về là cả một thân nồng nặc mùi rượu, buổi tối hôm trước còn chẳng về nhà, qua đêm ở bên ngoài. Xem ra cô chủ lớn rồi, cô chủ của tôi từ trước đến giờ đều rất biết giữ mình, nếu không phải tức tới cực điểm, tuyệt đối sẽ không say như chết đâu.
Dương Thần có chút xấu hổ xoa xoa mũi, cũng đúng mà, say đến mức bị người ta bỏ thuốc, lại còn bị hắn coi như gái bao lên giường cũng, nếu không thì chẳng ai biết đấy là đâu cả.
– Bây giờ thì tốt rồi.
Vú Vương rất vui mừng nói:
– Có cậu ở đây, về sau lão gia muốn ức hiếp cô chủ cũng không dễ dàng như vậy nữa, trong nhà có người đàn ông tài giỏi mới an tâm sống được.
Dương Thần ngượng ngùng nghe lời vú Vương nói, chỉ hỏi tránh đi:
– Vú Vương, Nhược Khê đâu? Cô ấy ăn cơm rồi?
Vú Vương cười khổ nói:
– Cô chủ ở trên phòng làm việc kia, ban ngày bị chuyện của lão gia quấy rầy, đến gần tối mới có tâm trạng làm việc, nói là công việc gấp gáp, buổi tối không ăn cơm.
– Vậy sao được, sức khỏe là quan trọng nhất, bận đến mấy cũng phải ăn cơm chứ.
Dương Thần nhíu mày.
– Tôi cũng nghĩ thế, nhưng tính tình cô chủ rất bướng bỉnh, khi làm việc không cho chúng ta gõ cửa, cũng không được tùy tiện mang đồ vào, nếu không cô ấy sẽ tức giận.
Vẻ mặt vú Vương đau khổ nói.
Dương Thần ngẫm nghĩ một chút, chẳng biết sau này thế nào, ít nhất thì hiện tại cũng là bà xã của mình, để cô đói bụng trong lòng cũng thấy ko vui, bèn nói:
– Vú Vương, vú giúp tôi chuẩn bị một phần đồ ăn, tôi mang cho Nhược Khê.
– Thật à? Có lẽ cậu mang đến cô chủ sẽ ăn đấy.
Vú Vương như đã sớm mong Dương Thần nói câu này, lập tức vui vẻ chạy xuống bếp.
Một lát sau Dương Thần liền cầm khay thức ăn nóng hổi đi đến cửa phòng của Lâm Nhược Khê ở lầu hai, cảnh cửa lớn màu đỏ đóng chặt, dường như không cần nghe bất kì tiếng động gì từ bên ngoài.
Dương Thần giơ tay gõ cửa, bên trong không có phản ứng gì, dựa vào nhĩ lực hơn người, Dương Thần có thể cảm thấy bên trong phòng yên ắng một cách lạ thường.
Có phần bí ẩn, Dương Thần tự mở cửa, lặng lẽ đi vào.
Vừa bước vào, đập vào mắt là vô vàn sách, được sắp đặt ngay ngắn khắp bốn phía, một chút hương của Lâm Nhược Khê thấp thoáng đâu đây quanh căn phòng, trong phòng còn có một gian phòng như một tác phẩm nghệ thuật, bày bàn làm việc bằng gỗ lim, trên đó chất đầy văn kiện và sách.
Lúc này Lâm Nhược Khê đang ngồi trên chiếc ghế đen xoay lớn, đang dựa vào bàn làm việc ngủ.
Gương mặt lúc ngủ trông thanh khiết vô cùng, giảm đi nỗi sầu lo ngày thường, lông mi dài và cong, chiếc mũi đẹp như ngọc, và đôi môi mọng như cánh hoa, hiện lên một vẻ đẹp dịu dàng khiến người ta nhói lòng, mái tóc rối tung xõa xuống bàn tạo nên cảnh tượng đẹp mê hồn, tô điểm thêm cho một Lâm Nhược Khê vốn đã đẹp như tranh vẽ.
Bỗng dưng nhìn thấy vợ lúc như thế này, Dương Thần khẽ thở dài, một người phụ nữ mà phải chịu nhiều trọng trách và áp lực như vậy, cũng khó trách vì sao cô xinh đẹp như vậy mà không thấy vui vẻ, nghĩ vậy trong lòng Dương Thần không tránh khỏi vài phần chua xót.
Để đồ ăn lên bàn, Dương Thần nhìn bốn phía căn phòng, đi đến giá quần áo gỡ một chiếc khá dày xuống, chậm rãi tới gần khoác lên người Lâm Nhược Khê, cẩn thận cầm cái áo thật nhẹ nhàng như sợ đánh thức cô. Dương Thần còn tắt bóng đèn bàn khiến cho căn phòng mờ mờ tối rồi mới lặng lẽ đi ra ngoài.
Đi xuống dưới lầu, thấy vú Vương bận rộn trong bếp, Dương Thần nhìn đồng hồ thấy còn sớm bèn mở chiếc ti vi màn hình rộng lên, thoải mái nằm ở sô pha xem tin tức buổi chiều.
Nhưng chưa xem được bao lâu thì đã thấy phía cầu thang có tiếng bước chân vọng xuống, Dương Thần quay đầu nhìn thì thấy Lâm Nhược Khê vợ mình đã đi xuống, trên tay còn cầm cái áo khoác của hắn đắp cho cô, ánh mắt nhìn hắn rất phức tạp.