Hóa ra, không chỉ Tiêu Cảnh Vũ mà ngay cả Ngư Tranh cũng không thể sống đúng với chính mình chỉ vì lời nói tiêu cực của ai đó. Hơn nữa vì hoàn cảnh của anh giống như ông Ngư, thế nên cô mới rộng rãi giúp anh. Vậy mà trước đó, anh còn vì sợ lời đàm tiếu đã lấy oán báo ơn khiến cô tổn thương.
Trong khi Tiêu Cảnh Vũ vẫn còn đang trong trạng thái áy náy chuyện đã qua, Ngư Tranh chợt lên tiếng cắt ngang tâm trí của anh: “Khi nãy mẹ tôi dọa ông ngoại không phải đùa đâu, năm xưa vì có tôi nên ông ngoại mới bắt buộc chấp nhận cho mẹ lấy cha tôi. Giờ đây có cậu cạnh tôi, ông ngoại tôi nhất định không dám manh động.”
Nghe đến Tiêu Cảnh Vũ liền phì cười, thậm chí có hơi phấn khởi dò hỏi: “Cậu không sợ tôi lợi dụng sự tin tưởng của cậu, khiến cậu…”
Về cuối câu, Tiêu Cảnh Vũ cố tình kéo dài giọng nói tỏ ý mập mờ hù dọa, tuy nhiên Ngư Tranh chẳng chút nhún nhường, ngược lại còn lên mặt thách thức: “Kẻ nhát gan như cậu, cậu dám làm, tôi dám tự chịu trách nhiệm.”
Đến đây nụ cười trên môi Tiêu Cảnh Vũ có hơi cứng nhắc, bởi lời Ngư Tranh nói như đâm thẳng vào tim đen của anh. Cô nói không sai, anh là kẻ nhát gan, chính vì nhát gan nên luôn phải giấu kín tâm tư dưới đáy lòng, chính vì nhát gan nên không dám vọng tưởng cơ hội được sánh đôi bên cô với tư cách trên tình bạn.
Đang trò chuyện vui vẻ thì Tiêu Cảnh Vũ bỗng rơi vào trầm mặc, Ngư Tranh liếc nhìn anh đánh giá. Phản ứng khác thường này của anh vô tình khiến dã tâm của cô trỗi dậy, liền không chút kiêng dè đánh đòn phủ đầu: “Mà lúc nãy bên trong nhà hàng, cậu nói sẽ đường đường chính chính theo đuổi tôi là thật hay giả?”
Nhắc đến đúng trọng tâm vấn đề, Tiêu Cảnh Vũ hơi giật mình chột dạ, ngập ngừng đáp: “Bởi vì…”
Ngư Tranh không đủ kiên nhẫn đợi Tiêu Cảnh Vũ giải thích dài dòng, cô trừng mắt lườm anh, dứt khoát lên giọng ngắt lời: “Thật hay giả?”
“Thật!”
Tiêu Cảnh Vũ bật ra như một phản xạ, nhưng khi anh trả lời xong bầu không khí giữa cả hai đột nhiên rơi vào im lặng, hai đôi chân đang bước đồng bộ cũng tự động dừng lại cùng nhau.
Ngư Tranh nhìn chằm chằm vào Tiêu Cảnh Vũ kiểm tra biểu hiện, còn anh lại bất an không dám nhìn thẳng. Thời gian cứ như thế trôi đi, dòng người cũng lướt qua không biết bao nhiêu lần.
Tầm mắt của Ngư Tranh bất chợt hạ xuống, phát hiện những ngón tay đang co chặt vì căng thẳng của Tiêu Cảnh Vũ, cô không nhịn được bật cười thành tiếng, nhẹ giọng thì thầm: “Vậy cố lên, tôi đợi.”
Não vừa thông suốt những thông tin được nạp vào, Tiêu Cảnh Vũ kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên thì cùng lúc Ngư Tranh lại cất bước đi tiếp. Anh sững sờ nhìn theo bóng lưng “tung tăng” của cô, trên môi giờ đây vô thức để lộ ra nụ cười ngây ngốc, trong lòng cũng sốt sắng vội vàng đuổi theo sau.