Động tác của hắn dừng lại, sau đó cười cười, gần như lẩm bẩm nói, “Nếu cô xuất hiện sớm một chút thì tốt.”
Doãn Tiểu Đao không nghe rõ, “Cái gì?”
“Không có gì.” Hắn không nói gì nữa, để tất cả thuốc vào trong hộp.
Sáng ngày thứ hai, chủ trì của chùa đưa tới bánh chay, chúc phúc thuận buồn xuôi gió.
Lam Diễm vui mừng vỗ vỗ vai Doãn Tiểu Đao, “Lần này có thể tiết kiệm một chút tiền ăn rồi.”
Chờ sau khi chủ trì rời khỏi, hắn liền nhíu mày, “Đao thị vệ, vai của cô cứng quá.!”
Cô gật đầu. Không cứng đánh nhau thế nào.
“Cô cả đời này không ai thèm lấy.”
“Không phiền anh nhọc lòng.”
“A phi! Tôi mới không nhọc lòng thay cô.”
—-
Lý Dũng Hòa trở về từ lâu quản lý công việc trong xưởng, Lam Diễm và Doãn Tiểu Đao chỉ có thể đi xe buýt.
Lam Diễm vừa lên xe, đã ngửi thấy một mùi kỳ lạ, trộn lẫn với mùi điều hòa trong toa xe kín.
Hắn ngồi bên cạnh cửa sổ, Doãn Tiểu Đao ngồi sát lối đi.
Lam Diễm càng ngày càng không thoải mái. Hắn cảm thấy có mùi lạ, khiếnhắn nghẹt thở. “Đao thị vệ, cô có cảm thấy chỗ này rất hôi thối không?”
Doãn Tiểu Đao gật đầu.
Hắn quay đầu nhìn về ông chú bên cạnh, nhất thời tức giận, “Tôi thảo cảnhà ông! Có đạo đức hay không, đánh cái rắm hút thuốc a!”
Ông cụ cao to thô lỗ, khuôn mặt hung hãn, nói rằng nghe không hiểu từ địa phương, còn cố ý thở vòng khói trong miệng ra.
Lam Diễm tức giận, “Bên trong xe cấm hút thuốc, ông không biết chữ à.”
Ông chú tức giận trừng mắt.
Lam Diễm trừng lại.
Ông chú cuốn ống tay áo, có vẻ như muốn đánh nhau.
Lam Diễm càng hung hăng hơn, “A, muốn đánh nhau à. Nói cho ông biết, tôi không sợ nhất chính là đánh nhau.” Nói xong hắn ngồi lại, chỉ huy nói,”Đao thị vệ, lên cho tôi!”
Doãn Tiểu Đao nhìn ông chú, ánh mắt lạnh lùng.
Vẻ mặt ông chú tức giận.
Cô vẫn cứ nhìn chằm chằm như vậy.
Cuối cùng không hề ra tay.
Hành khách xung quanh thấy không ổn, ồn ào nói to, cấm hút thuốc.
Ông chú thấy vậy, chỉ có thể biết điều tắt điếu thuốc.
Thế nhưng Lam Diễm vẫn cảm thấy thối.
Cũng không biết xe này đã không dọn dẹp bao lâu rồi, túi rác bên cạnhvẫn còn là của một hành khách trước để lại. Hơn nữa còn có nhiều loạimùi vị khác pha tạp, hắn không chịu nổi, “Đao thị vệ, trạm tiếp theoxuống xe, nhất định phải xuống xe!”
“Được.”
Trạm tiếp theo là nhà ga vùng ngoại thành.
Ngoại trừ những xe đi về hướng Vượng thành, có rất ít xe khác đi qua.
Lam Diễm hơi dựa vào biển quảng cáo, tầm mắt đảo một hồi, phát hiện ởtrong góc có quảng cáo tuyển người quan hệ xã hội của khách sạn. Có vẻnhư hắn đã tới nơi này.
Hắn tấm tắc lên tiếng, “Làm ăn khó khăn, đến quảng cáo cũng đặt ở Vượng thành rồi.”
Lam Diễm và Doãn Tiểu Đao đợi một lúc lâu, cũng không có xe buýt đi qua. Mặt trời nóng hừng hực, sắp làm nộ khí của Lam Diễm dâng lên rồi.
Thời điểm đang muốn phát tác, đột nhiên có một chiếc xe dừng lại bêncạnh. Cửa sổ xe hạ xuống sau, tài xế thò đầu ra, “Muốn đi đâu à?”
“Đi Vượng thành.” Lam Diễm nhìn bên trong xe, chỗ ngồi bên canh tài xế còn có một người đàn ông.
“Muốn đi nhờ xe không? Một chỗ ngồi bốn mươi.”
Xem dáng vẻ tài xế, không giống như là người chở khách, hơn nữa xe là xe riêng mười vạn. Lam Diễm quay đầu, lười biếng hỏi, “Đao thị vệ, có ngồi hay không?”
Doãn Tiểu Đao nhìn liếc qua tài xế và người ngồi ghế phụ, “Theo anh.”
“Vậy thì đi thôi, sớm một chút về nhà ngủ.” Lam Diễm nói xong thì mở cửa xe, ngồi vào.
Doãn Tiểu Đao theo sau.
Xe chạy trên đường cao tốc, tất cả đều không nói chuyện. Sau khi đi quacao tốc một đoạn, tài xế cùng người khách đi cùng nói chuyện. Nghe bọnhọ nói qua, dường như hành khách này cũng là đi nhờ xe.
Lam Diễm ngáp một cái, dựa đầu. Chỉ chốc lát sau, ngủ thiếp đi.
Doãn Tiểu Đao đã thành quen.
Cô chú ý hai người đàn ông phía trước.
Hành khách này dường như rất quen thuộc với thiết bị trong xe, vừa mởquạt thông gió, vừa ở bên trong bảng điêu khiển điều chỉnh lượng gió.
Có như vậy trong nháy mắt, cô ở trên gương chiếu hậu, va chạm tầm mắt với tài xế một lúc.
Ánh mắt cô lạnh lùng.
Tài xế run lên. Vốn muốn rẽ vào một đường bên cạnh đường cao tốc rồi lại đi vòng một lát, trở lại đường ngay.
Hành khách không phản ứng lại, nói rằng, “Tôi muốn xuống chỗ đó.”
Tài xe ho nhẹ, “Vậy để lát nữa quay trở lại đi thôi.” Lúc hắn nói chuyện lại nhìn mắt Doãn Tiểu Đao, đột nhiên không còn dũng khí.
Lúc này Doãn Tiểu Đao đã rõ ràng, đây là xe đen. Bọn họ hẳn là định tìmcơ hội trên đường cao tốc, thế nhưng kế hoạch không thành.
Sau đó, một đường yên ổn vững vàng.
Lam Diễm mơ hồ tỉnh lại, nói: “Vẫn là người Vượng thành thuần phác.”
Tài xế gượng cười hai tiếng,
Sau khi đến chỗ cần đến, Lam Diễm trả tiền, “Tài xế đại ca, vất vả rồi.” Hắn nâng mắt nhìn thấy mặt hành khách ngồi ghế phụ có vẻ không thích.Cái này gọi là nội chiến đi.
Tài xế vung tay rời đi.
“Đao thị vệ, chúng ta thật may mắn nhỉ.” Lam Diễm vui vẻ cười nói, “Thời buổi này, tài xế có lòng tốt như vậy không nhiều lắm.”
Doãn Tiểu Đao gật đầu.
—
Vừa đến phòng trọ, Lam Diễm mới biết, nơi này dễ chịu thế nào.
Hắn xúc động vô cùng, “Cô nói trước đây sao tôi có thể ở Thương thành lâu như vậy chứ?”
“Không biết.” Doãn Tiểu Đao trả lời kiểu điển hình.
Đối với loại trả lời này, hắn đã quen ngược lại cũng không cảm thấy không thỏa đáng.
Lam Diễm vui vẻ suýt chút nữa bổ nhào trên ghế sa lông, “Đao thị vệ, cô có tâm tình khóc ròng khi trở về nhà hay không?”
“Không có.”
Hoàn toàn không có.