Đến nguyên thần còn khiếm khuyết đủ đường. Giờ ngươi chỉ nghe được một mình ta nói chuyện và nói chuyện được với ta. Còn giờ thì ngươi xem như người vừa câm, lại điếc lại mù. Cô ta có nói gì ngươi cũng không nghe được, không đáp trả được, cũng không nhìn thấy được cô ta. Giờ ngươi có muốn nói gì với cô ta và nghe cô ta nói chỉ có một con đường. Là phải sử dụng yêu lực. Chứ với thần lực ít ỏi của ngươi thì đến miệng ngươi cũng đừng hòng mở ra được. Có thể tình trạng hiện tại của ngươi ta biết ngươi chẳng quan tâm và cũng vô cảm với nó.
Nhưng nếu vợ ngươi thấy ngươi như vậy. ta sẽ xem xem có làm cho tâm mạch của cô ta đứt thêm không và biết đâu nguyên thần cô ta cũng sẽ tan biến trước cả ngươi. Ngươi không nhận ra nguyên thần và hơi thở cô ta rất yếu sao. Cô ta đang bị tổn thương tâm mạch nặng. Có thể còn bị thương nặng hơn tâm mạch của ngươi lúc bị trúng 6 cây Đinh Diệt Hồn. Thân thể của cô ta cũng có chút ma khí, trọc khí từ ba cô ta là Quỷ Vương Đế Miện. Nhưng vì cô ta được thần lực nuôi dưỡng từ bé. Khi trở thành thần thì cũng đã loại bỏ được hoàn toàn ma khí. Nhưng khi sinh con cô ta đã yếu, lại dùng thần lực để tẩy hoàn toàn ma khí, trọc khí cho con ngươi. Con gái ngươi là máu mủ của ngươi, nên cũng mang ma khí từ ngươi. Tâm mạch cô ta vì chịu đau đớn, mệt mỏi, nhớ mong ngươi suốt 500 năm, đến giờ nó đã thành tâm bệnh của cô ta. Vì thế giờ tim cô ta đã mang bệnh và hết sức yếu ớt. Mỗi lúc tuyết rơi, bệnh cô ta lại nặng hơn.
Nếu để cô ta thấy ngươi như thế này. Người không ra người, ma không ra ma. Thì ngươi nghĩ xem, cô ta có đau lòng quá độ mà tự hủy luôn tâm mạch không. Bệnh của cô ta là do ngươi mà ra. Hhahhah, ta rất vui để được xem kịch của hai ngươi. Ta xem xem ngươi sẽ làm gì để bảo toàn tính mạng cho cô vợ nhỏ của ngươi. Hắn nói xong rồi cười, và tiếp tục bỡn cợt Đàm Đài Tẫn. Hắn hết vuốt mặt rồi đến tóc.
Lúc này khi nghe xong mọi chuyện, thì Y cũng không còn chút định lực nào. Lê Tô Tô đã vì Y mà tổn hại nặng nề đến tâm mạch. Tâm ma nói đúng không hề sai. Nếu Tô Tô giờ thấy Y như vậy, cũng sẽ đau lòng mà bệnh càng trầm trọng hơn. Còn Y không nói, không nghe, không thấy gì thì làm được gì để khuyên bảo, an ủi nàng đây. Đang nghĩ thì Y cảm nhận được kết giới của Y sắp bị phá rồi. Giờ chỉ còn cách sử dụng yêu lực mới nói chuyện và nghe cô ấy nói. Chứ nhìn thì cũng không nhìn được rồi. Sau khi nàng đi rồi, Y sẽ dùng linh lực phá yêu lực. Giờ chỉ có cách đổi phó tạm thôi. Dù có dùng yêu lực thì y cũng chỉ nói được và nghe được. Không thể nhìn được, cũng không thay đổi được khuôn mặt hình dáng. Nếu nàng đến gần cũng sẽ nhận ra Y. Với ngoại hình và khuôn mặt bây giờ của Y sẽ làm nàng shock và sẽ đau lòng. Giờ Y phải làm sao để trấn an nàng đây. Y phải nghĩ cách để nàng tiếp nhận sự thật tàn nhẫn này như thế nào.
Tâm Ma: Cô ta giỏi thật, thở không nổi nhưng cuối cùng cũng phá được kết giới của ngươi rồi. Cô ấy đang tiến lại phía này. Giờ ta xem kịch hay đây.
Đàm Đài Tẫn: Câm miệng, đứng cút qua một bên. Đừng có đụng vào người ta. Ngươi cứ đợi đi. Sau này ta sẽ không nương tay với ngươi nữa. Ngươi dám dẫn cô ấy đến đây để ép ta dùng đến yêu lực sao. Nhưng ta sẽ không bao giờ để bản thân tẩu hỏa nhập ma. Thành ma hay thành thần chỉ do bản thân ta muốn. Không ai có thể ép ta thứ ta không muốn. Nói chưa xong, Y đã nghe tiếng bước chân nàng tiến đến gần. Tuy nhiên Y cũng không ngẩng đầu lên.
Lê Tô Tô: Nàng đi đến, vừa đi vừa nói. Là lão ông sao, là lão người đã cứu ta ở bờ sông Nhược Thủy ah. Đây là đâu vậy, là kết giới ở bờ sông sao. Sao lão lại bị bắt trói đến đây. Để ta đến giải cứu lão. Nói xong cô ấy cũng dừng trước Y một đoạn không quá xa.
Tâm Ma: Hắn cứ cười rất lớn. Vừa cười vừa nói Đàm Đài Tẫn, thật thú vị ah, vậy mà vợ ngươi chưa nhận ra ngươi, gọi ngươi là lão ông. Chết cười ta mất.
Đàm Đài Tẫn: Ngươi câm miệng. Nói xong Y dùng khẩu quyết khống chế Tâm Ma, giam hắn lại vào nguyên thần. Nhờ có yêu lực của Tâm Ma mà đã khiến Đàm Đài Tẫn bắt đầu nghe rõ hơn và nói được dễ dàng hơn. Y nghĩ, ta sẽ tận dụng hết yêu lực của ngươi, ta xem ngươi còn thoát khỏi khống chế của ta mà làm bậy nữa không.
Đàm Đài Tẫn: Là cô nương sao. Ta không việc gì cả. Tâm mạch cô có vẻ bất ổn, hơi thở không được thông suốt nhỉ. Y nói nhưng mặt thì không ngẩng đầu lên. Y rất sợ Tô Tô nhìn thấy mặt Y nàng sẽ không trụ được. Y đang nghĩ cách để Tô Tô bớt đau lòng.
Lê Tô Tô: Không sao cả, tý là hết. Chỉ là bệnh cũ tái phát.
Đàm Đài Tẫn: Sao cô lại vào được đây. Cô đến đây để làm gì.
Lê Tô Tô: Ta không biết sao ta lại vào đây cả. Ta đang ở Tàng Kinh Các ở Diệp Phủ xem sách. Thấy tuyết rơi, ta hơi khó thở nên chỉ dừng lại ngắm tuyết. Không hiểu sao lại bất tỉnh mà nguyên thần ta lại bị dẫn vào đây. Vậy lão cho ta biết đây là đâu vậy. Ta phải làm gì để cứu lão thoát khỏi đây.
Đàm Đài Tẫn: Cô nương có thật lòng muốn cứu ta không. Giờ cô nương hạ thân thể ta xuống đất đi. Xích đó cô không phá được đâu. Nó đã ăn vào trong xương cốt ta rồi. Nếu cô cố phá, ta sẽ không trụ vững. Sau đó cô nương nhắm mắt lại, tiến lại gần đây. Ta sẽ bày cô nương thêm cách.
Lê Tô Tô: Được thôi, ta sẽ cứu lão mà. Nàng dùng linh lực hạ thân thể Y xuống đất, lúc này cả người Y đã chạm đất nhưng hai tay vẫn bị cố định trên xích, chân ở tư thế đang quỳ và bị xích. Nhưng thực ra Y không có chân nào cả. Chẳng qua cơ thể Y lơ lửng thôi. Tô Tô nhắm mắt tiến lại gần hơn, càng lúc càng gần hơn.
Y tuy không nhìn thấy nàng nhưng nghe được hơi thở và tiếng bước chân của nàng. Y càng nghe càng cảm giác đau lòng khó tả. Y rồi sẽ lừa nàng thêm một lần nữa. Y nhủ thầm trong lòng. Xin lỗi nàng, ta chỉ lừa nàng thêm một lần này nữa thôi, vì đây không phải là lúc chúng ta gặp nhau. Để bảo vệ nàng và tam giới, ta đành phải gạt nàng.
Đàm Đài Tẫn: Cô tiến sát gần ta. Đừng ngại, ta vốn không nghe, cũng không nói được, không nhìn thấy được. Ta phài dùng yêu lực để nói và nghe. Nay yêu lực ta sắp cạn rồi, ta không thể nói to với cô. Cô đến thật sát ta sẽ nói cho cô nghe cách. Nhưng cô đừng có mở mắt. Khuôn mặt ta sẽ làm cô sợ. Ta không muốn ai nhìn thấy khuôn mặt của ta.
Lê Tô Tô vốn là người vì chúng sinh mà: Được thôi, ta sẽ nhắm mắt không nhìn lén dung mạo của lão. Nói xong nàng tiến lại sát Y, ghé tai đến gần Y.
Y nghe thấy tiếng bước chân gần hơn và hơi thở nàng trước Y rất gần. Y ngẩng đầu về phía hướng có hơi thở. Y dần dần tiến đầu Y gần sát tai nàng. Y nói, cô cúi vai cô xuống thấp tý, cho ta chút điểm tựa. Việc ta nói với cô rất dài. Không có điểm nào tựa ta mỏi cổ lắm.
Nàng nghe lời, hạ thân thể quì xuống, vẫn nhắm mắt lại, để vai về hướng của Y. Sau đó nàng còn giúp Y để đầu Y lên vai nàng. Nàng sợ lão không thấy đường không tìm được chỗ vai nàng để tựa. Nàng là vậy đấy, nhân ái, từ bi, giúp ai là giúp cho hết mình không ngại. Y để cả cằm Y gác lên vai nàng. Miệng Y ngay bên tai nàng. Nàng nhắm mắt nhìn thẳng, còn Y dựa cằm lệch một bên nên nàng không thể thấy mặt Y. chỉ có tóc Y bên tai nàng. Y thì thầm cảm giác này rất tốt. Đã lâu rồi ta mới có lại cảm giác này.