– Thế nếu Gulang thò mặt đến và giết tôi thì sao?
– Ý anh nói Grgur á?
– Phải, xin lỗi. Có phải nó giống như…à…Trog hay Grout, hay những cái tên gì đó từ thời tiền sử không?
– Đó là Gregory gọi theo tiếng Croatia.
– Ồ, dễ thương quá.
– Anh ta không đến đâu.
– Ờ…
– Thôi nào, đừng có ngần ngừ nữa, kẻo tôi không nghĩ đến anh nữa đâu.
Tôi nói thôi được. Tôi giật đôi ủng ra khỏi chân một cách khó nhọc, lần mò cởi đống quần áo ra, còn tai nghe thì để lại. Tôi lội xuống nước, tưởng tượng như mình sắp dẫm lên những cái sọ còn chưa róc hết thịt. Nước lạnh cóng, như thường thấy ở những con sông vùng nhiệt đới. Đáy sông đầy sỏi. Tôi chưa kịp nhận ra Marena đang đứng gần thì cô đã đặt một tay lên đầu tôi và dìm nó xuống nước. Tôi chỉ phải uống có một ngụm và kịp hoàn hồn trước khi trồi lên.
– Đầu anh sờ vào lạ thật,- cô ta nhận xét,- như một con lợn đồ chơi ấy.
– Ừ,- Tôi cảm thấy những phần cơ thể mềm mại cọ vào người tôi dưới ước
– Jed này,- Cô ta nói,- tôi muốn anh, nhưng ngay bây giờ, tôi quá mệt mỏi để âu yếm, vuốt ve hay làm những trò tương tự. Như thế có được không?
– Ừ…được mà – Ôi, cha mẹ ơi, tôi nghĩ. Cha mẹ ơi, cha mẹ ơi,cha mẹ ơi…
– Thật chứ? Anh sẵn sàng chứ?
– Ừ, – tôi đáp. Thật lố bịch là tôi lại thấy nôn nao cả người. chờ đã, bệnh truyền nhiễm thì sao? – Tôi thoáng nghĩ. Tất nhiên cô ta đã đọc y bạ của tôi. Và tôi cũng không muốn tỏ ra vô ơn trước đề nghị hào phóng ấy. Tôi c h ắc cô ta khỏe mạnh thôi. Phải không? Cô ta có một đứa con, vì chúa, thế có nghĩa là cô ta khỏe mạnh.Chắc thế. Ngoài ra, tôi cũng hơi lo ngại có kẻ nào đó rình nghe trộm, nhưng chắc Marena cũng đã tính trước rằng chúng tôi đang ở ngoài mọi tầm thiết bị tọc mạch mà Ana có thể cài đặt.
– Đừng tự ép mình nhé.
– Không đâu,- Tôi đáp,- ý tôi là, như thế này thật tuyệt, rất lãng mạn…
– Chỉ rừng rậm thế này thôi cũng đủ lãng mạn rồi,- Cô ta đu lên người tôi. Cô ta vốn đã không nặng lắm, và ở dưới nước thế này thì chỉ bằng đứa trẻ lên mười. Sao chuyện này lại xảy ra vào đúng lúc này nhỉ, tôi phân vân. Để khích lệ tôi? Làm tôi phấn khởi lên à? Một kiểu giải tỏa căng thẳng bằng tình dục trước khi bắt tay vào công việc nặng nề chăng? Giúp tôi thư giãn và sảng khoái trước khi lên đường? Vì tôi có thể sẽ chết? Thôi nào, đừng có vô ơn thế…
– Anh đừng lo, không phải bữa cơm cuối cùng đâu, – cô ta lại đoán được ý nghĩ của tôi.
– Hở? ồ, không sao, có là bữa cuối cũng không sao, ý tôi là, tôi sẽ chén…
– Không phải đâu mà. Anh thật dễ thương, chẳng qua gần đây tôi hơi bẳn tính thôi. Chuyện làm mẹ ấy mà.
– Ừ, – tôi đáp
– Nào, lại đây,- Cô ta lặn xuống, ngoi lên, lắc lắc đầu như một con cún và leo lên bờ. Tôi lên theo. Những đường nét cơ thể vẫn hiện lên lờ mờ trong bóng tối. Cô ta đứng trên một dải bùn khô ngăn giữa mép nước và đám lau sậy, xoắn mớ tóc lại và vắt cho khô
– À, anh thử cái này xem,- Cô ta nói,- tôi đang thử nghiệm lần hai những thứ này.
Cô ta quỳ xuống, lục lọi trong túi chiếc quần soóc, kéo khóa một thứ gì đó. Hóa ra là một loại bao cao su kiểu mới, chỉ bao phủ phần đầu dương vật.
– Anh xỏ vào đi.
– Cuối cùng tôi cũng xoay xở xỏ được nó vào. Có thứ gì dinh dính bên trong và cảm giác hơi kỳ cục, nhưng còn hơn chán những cái bao cổ lỗ nặng nề.
– Được rồi, – cô ta nói, – nhưng chỉ vào đằng trước thôi nhé.Tôi biết như thế nhàm chán, nhưng bây giờ tôi không có sức.
– Không sao, như thế là được lắm rồi,- tôi đáp. – Chờ đã, tôi chỉ…ờ…tôi đang trấn tĩnh…
– Nhanh nào, tôi chỉ đếm đến hai thôi đấy. Một…một rưỡi…- Cô ta ôm choàng lấy cổ tôi, trườn lên sát mặt, quấn chân quanh người tôi và đưa cái mà chúng ta đã nhất trí đặt tên ở trên ấy, vào ờ…yoni của cô ta. Hay nên gọi là hang dơi? Hay con gà mái? Hay cái điếm? Gì thì gì, chúng ta cũng đã đến đích.
– Oa, – tôi rên lên.
– Phải, t hế nào? Anh thấy chặt không?
– Có, thật đấy,- tôi đáp. Tôi cảm giác như đang cố chui vào một cái váy không cổ cỡ nhỏ nhất.
– Tôi vừa phẫu thuật chỉnh hình âm đạo năm ngoái.
– Tôi tưởng cô nói cô đẻ mổ cơ mà.
– Ừ, nhưng anh biết đấy, phụ nữ hiện đại mà, thỉnh thoảng lại đi thu nhỏ một lần, như đi tẩy trắng răng vậy thôi.
– Hay đó, cái đó…ờ… rất…
– Anh thấy không, vết sẹo khi sinh Max đấy. – Cô ấy cầm tay tôisờ vào…cứ gọi là đường bikini đi. Tôi chẳng cảm thấy gì ngoài một làn da không mỡ, nhưng rồi cũng phát hiện ra một đường lằn cong dài, mảnh như một vệt men tráng trên chiếc ’73 Plymouth của tôi , đó là nơi thằng bé đã chui ra năm 2004.
– Họ làm khéo đấy chứ phải không?
– Ờ, phải, ngày nay sinh con dễ như…ờ… làm móng tay ấy nhỉ.
– Chắc thế.
Tôi không thể đứng lâu thêm được nữa, bèn quỳ xuống và đặt cái lưng cong cong của cô ta xuống mặt bùn.
– Đồ quỷ, – Cô ta nói. “Đồ quỷ cái”, tôi đã định đốp lại nhưng lại thôi, thay vì thế, tôi hôn cô ta. Cô ta cũng hôn lại từng hơi ngắn. Mặt cô ta có vị ngọt đăng đắng như thuốc xịt chống chấy rận cho chó mèo, quện với mồ hôi nữa, thành một mùi đàn bà rất đặc trưng.
– Anh đùa ấy à, thời buổi này còn ai làm kiểu úp sấp ấy nữa, – cô ta nói.
– Vậy thì chờ chút…
– Không, rất tuyệt mà. Rất cổ điển. đúng kiểu của anh.
– Ừm… ừ… ừ.
Nghe có vẻ hơi ngu xuẩn. tôi thì muốn tỏ ra lửng khửng, hững hờ với chuyện này, còn cô ta thì muốn thấy tôi phát cuồng lên, dĩ nhiên. Cô ta uốn cong cơ mông giữa khỏe như dân leo núi của mình lên và chẳng hiểu sao, tôi hình dung ra mình đang bị hút vào một cái khoang rửa xe, nằm trên băng chuyền vải và các loại bàn chải cọ xà phòng đang cọ xát khắp người tôi.
– Tôi sẽ lo cái anh chàng đứng trên xuồng đó, – cô ta nói,- còn anh cứ dập xuống như cái máy hút dầu là được. Thế nhé?
– Cô giàu trí tưởng tượng nhỉ.
– Giàu trí tưởng tượng và lẳng lơ nữa.
Tôi làm theo lời chỉ bảo. Cô ta nắn lại tư thế của tôi sao cho chúng tôi cùng tập trung vào một điểm, là cái đỉnh cao nhất của vùng tam giác. Cô ta rên lên một tiếng mở màn. Ái dà, tiếng rên rỉ bản năng. Thứ tôi thích nhất.
– Tuyệt quá, cứ giữ nguyên thế nhé, – cô ta nói. Chúng tôi bắt đầu hòa vào nhau khá nhịp nhàng. Tôi nghĩ tốc độ thường không được coi là cái đích mà tình dục thời buổi này muốn đạt tới, nhưng đôi khi thứ đem lại nhiều khoái cảm nhất lại là tiến cho nhanh đến cái đích cuối cùng, nhất là khi lo âu và sợ hãi đã chồng chất ngày một nặng trong người tôi từ mấy tuần nay. Thực ra – chắc tôi quên chưa nhắc tới chuyện này – suốt những ngày này, tôi gần như lúc nào cũng hoảng hốt, răng lợi thường xuyên trong tình trạng gần như lập cập. Vì thế, thay vì một cuộc vui vẻ, thứ chúng tôi đang làm đây, về phần tôi, chỉ là một đống mệt mỏi dồn nén lâu ngày được xả ra trong chốc lát. “Thế nhé, nào!” cô ta nói, “Rrrrrsh! Đồ quỷ!”. Trong đầu tôi thoáng hiện lên hình ảnh Hinderberg trên bìa đĩa nhạc Led Zeppelin và tôi nghe thấy một tiếng rít:
n ghnghnghnghnghbbbbBWOMP!!! zhwoooohzhngzhzhng..
Mẹ kiếp. Hừ, đó là một cơn cực khoái.
Oái, cô ta cắn tai tôi. Tôi kêu lên:
– A… u…
– Xin lỗi.
Chú nhỏ đã rời khỏi tòa nhà.
Cô ta đẩy vào ngực tôi, khỏe ghê gớm, lăn tôi xuống dưới – hay rồi, bây giờ thì cả hai cùng dính bùn – và nhấc mình khỏi người tôi như một mụ y tá độc đoán kéo xoạt miếng băng ego vậy.
Thế đấy, tôi bị vật ra, bị chà, bị sát, bị cọ, bị hong khô, bị tẩy lông, bị đánh bóng, bị kéo ra giữa đám đông và bán hạ giá bốn mươi phần trăm thế đấy.
– Ôi chao, – cô ta nói,- tôi nghĩ tôi vừa lên đỉnh.
– Ừ,.. phải, tôi cũng cảm thấy thế, – tôi đáp,
Có cái thứ ấy ở trên đời thật à? – tôi nghĩ bụng.
– Ừ… cái đó…, – tôi kéo dài giọng và bỏ lửng. Cái sọ bị thăm dò quá kỹ lưỡng của tôi có cảm giác như nó vừa được tiêm một mũi mười cc dopamine. – Xin lỗi, – cuối cùng tôi đành nói,- tôi- tôi không biết lói…à, nói gì.
– Không sao, lần nữa nhé, được không?
– Hở?
– Tôi có cái này, chúng ta sẽ khiến anh vào cuộc lại chỉ sau hai phút thôi.
– Ừ, cũng được.
– Đưa nó cho tôi.
Cô ta kéo cái đầu bao cao su lên và xoắn lại, tạo thành một quả bong nhỏ đựng đầy… nên gọi là gì nhỉ?sữa à? Mật hoa à? Hay bột ngọc trai? Cái ấy của tôi cứ căng dài ra mãi, cho đến khi cái miếng cao su dính chặt ấy bật ra khỏi da.
– Ui da, – tôi kêu lên.
– Tốt rồi, – cô ta nói, – Oái.
Cô ta dùng cánh tay dẻo lạnh lùng của mình đập bốp ra sau lưng: – Mẹ kiếp, – Bầy muỗi đã bắt đầu tìm thấy chúng tôi.
– Cô làm thế nào mà lấy được chỗ keo ra thế. – tôi hỏi, – có…
– Khoan đã, – cô ta nói.
Tôi nhận ra tai nghe của chúng tôi đang kêu bíp bíp.
– Toàn đội chú ý, Keelorenz đây, – đó là giọng của Ana. – có tình huống xấu đột xuất liên quan đến quân đội. Dừng mọi việc gây tiếng ồn và trả lời.
Gã Commando, Michael, Lisuarte, Grgur và Hitch trả lời có mặt. Ngừng một lát, tiếng của Không Đời Nào xuất hiện một cách miễn cưỡng.
– Shigeru, có mặt, – cậu ta đáp.
– Bật hệ thống, – tôi nói. – Pen-Pen, có mặt.
– Asuka, có mặt, – Marena nói, – xin nói ngắn gọn thôi.
– Chúng đi bộ, khoảng mười đến mười lăm đơn vị. Q uy mô tuần tra. Hành quân ngang qua, cách chúng ta một quãng, nhưng tôi vẫn muốn đẩy nhanh tiến độ lên ba tiếng đồng hồ, để nếu chúng vô tình đi qua đây, chúng ta sẽ vẫn còn thì giờ thực hiện bước một. Tất cả quay về căn cứ. R õ chưa?
– Rõ, – Marena nói, – Xin chờ hai phút. Tắt hệ thống.
– Ta về thôi.