Tuy nhiên anh chẳng dám mở lời vì nhỡ đâu cô lại thừa nhận rồi ôm con bỏ đi thì anh biết tính sao. Đằng sau cái vẻ mềm yếu kia của cô là 1 ý chí mạnh mẽ, quật cường và độc lập. Không như những phụ nữ khác phải dựa dẫm vào đàn ông và rất vui vẻ dựa vào đàn ông cô thì ngược lại, hoàn toàn chẳng muốn dựa vào ai kể cả là anh, chồng của cô, người yêu thương cô hết mực. Cô làm anh đôi lúc thấy mình chẳng có vai trò vị trí gì hết.
Thôi đành vậy chứ biết làm sao, miễn là cô chịu ở bên anh dù cho cô có không yêu anh vì thiếu cô anh không sống nổi.
Cô thấy chồng mình có hơi kì quặc, thỉnh thoảng, khi cô đang chăm bé Thỏ anh không tham gia chỉ đứng xa xa nhìn. Thái độ anh như vậy là sao, lại dằn dỗi gì nữa đây? Anh là con trai út, cục cưng này trước kia chắc là được mẹ cưng chiều ghê lắm, nhưng anh giờ cũng làm bố rồi, phải trưởng thành lên chứ, cô không có ý định làm mẹ của chồng đâu.
Cô không giỏi nói những lời ngọt ngào, ở trong gia đình cô thể hiện sự yêu thương ra cũng giống như thể hiện sự yếu đuối vậy. Có phải vì thái độ lạnh lùng của cô làm anh hiểu lầm không, không biết bộc lộ cảm xúc chứ cô yêu anh lắm mà.
Hay anh đang nghi ngờ bé Thỏ không phải con anh? Vô lí, nhìn con bé giống anh nhiều hơn giống cô. Tuy bé Thỏ tóc đen mắt đen nhưng tóc xoăn tít y hệt bố nó, nhìn vào còn tưởng món mì Spaghetti, đặc biệt là mắt, dù màu mắt có khác nhưng nét di truyền đặc trưng của người nhà Largarde thể hiện rõ rệt: xung quanh đồng tử là 1 vòng tròn màu nhạt hơn những chỗ khác của tròng đen con mắt.
Hơn nữa, anh đã từng nói với cô, chỉ cần là con cô sinh ra thì nó cũng là con anh kia mà và anh thì tuyệt đối không phải là kẻ ăn nói 2 lời.
Cầm li cafe trên tay, cô gõ cửa phòng làm việc của anh. Chồng cô là 1 kẻ nghiện công việc, giống cô hồi xưa ghê. Anh giờ đã là giám đốc Sở điện lực đáng nhẽ ra chỉ lo quản lí công việc của cấp dưới, ngồi 1 chỗ mà chỉ tay năm ngón nhưng không, chồng cô thích tự mình làm việc. Đôi lúc cô tưởng tượng ra cảnh anh đi dựng cột điện đu mình trên cao, vắt vẻo như mấy con khỉ cô thấy trên Tivi, 1 con khỉ lông vàng.
Francois rất thích tự tìm tòi để cải tiến những vật dụng dùng trong ngành điện, quấn, nối, ghép, cho thứ này kết hợp với thứ khác để tạo nên thành phẩm khác đi. Trong phòng làm việc anh dựng 1 mô hình Hà nội thu nhỏ, rồi trồng cột điện khắp nơi để tính toán xem đường dây đi theo lối nào hiệu quả nhất, chi phí lại thấp nhất.
Cũng giống như Quang khi nói đến lí tưởng và hoài bão mắt sáng bừng lên, ánh sáng của sự đam mê, chồng cô khi nói về mấy cái tụ điện với cầu dao cũng vậy, cứ như thể đang đề cập tới báu vật quốc gia không bằng. Rõ ràng là cô đã hiểu nhầm chồng cô, trước đây cô cứ nghĩ anh là loại công tử bột được đặt vào cái ghế giám đốc ôm 1 cọc tiền lương to rồi chỉ lo ăn chơi hưởng lạc, đúng là không nên giữ định kiến về người khác khi chưa biết rõ về người ta.
Gõ cửa mãi vẫn chẳng thấy anh trả lời nên cô đẩy cửa bước vào. Anh nằm ngủ trên băng ghế dài, 1 chân thõng xuống đất. Trời đang chuyển sang hè thời tiết nóng dần lên, như hôm nay có khi phải nóng hơn hôm qua đến 5 độ, nắng lên từ sáng sớm. Đặt li cafe lên bàn, cô rón rén tiến về phía cửa sổ định bụng khép cánh cửa lại để nắng không chiếu vào chỗ anh nằm. Cánh cửa bị kẹt ở đâu đó loay hoay mãi cô vẫn không kéo được, các ngón tay đã đỏ hết cả lên.
Bất chợt 1 cánh tay to lớn ôm lấy cô từ đằng sau, là anh. Anh dùng tay còn lại kéo thật mạnh, cửa sổ khép lại ngay.
– Em đang làm cái gì thế hả? – Vừa hỏi anh vừa vuốt ve những ngón tay đang đỏ lên của cô.
Cô nói như xin lỗi:
– Em định đóng cửa sổ để nắng chiếu vào không làm anh thức giấc, cuối cùng vẫn khiến anh tỉnh dậy.
Thế này mà anh vẫn phải phân vân rằng cô có yêu mình hay không sao. Anh đưa những ngón tay bị đỏ của cô lên môi hôn rồi dần dần hôn lên cao hơn.