“Đưa tôi”, Phó Viễn Xuyên nhận lấy sợi dây, “Chìa tay ra”.
Quân Thanh Dư xắn tay áo lên, chìa tay trái ra. Lúc đeo vòng sẽ khó tránh khỏi đụng chạm, nhiệt độ cơ thể của người cá nhỏ lúc nào cũng thấp, cảm giác chạm vào cực kì rõ ràng. Ngón tay Phó Viễn Xuyên hơi khựng lại, ngẩng đầu lên thấy người cá nhỏ đang chăm chú cúi xuống. Quân Thanh Dư cảm giác được tầm nhìn của anh, bèn hỏi: “Sao vậy?”.
“Không có gì”, Phó Viễn Xuyên nhanh chóng đeo vòng vào.
Làn da của người cá nhỏ rất trắng, lúc biến thành người cũng vẫn thế, màu sắc của trang sức đội đầu rất tôn da. Cổ tay nhỏ nhắn, một tay anh cũng có thể nắm trọn, năm ngón tay thon dài trắng trẻo hút mắt.
Quân Thanh Dư lắc lắc tay, trang sức đội đầu dùng làm vòng tay, không rộng cũng không chặt mà vừa đúng, trông còn khá đẹp nữa.
“Cá nhỏ, bữa trưa lát nữa…”, Phó Viễn Xuyên đang nói, cúi đầu nhìn thấy đôi chân được áo sơ mi che đi một nửa thì đột nhiên im bặt.
“Hửm?”, Quân Thanh Dư vẫn đang đợi lời nói tiếp theo của anh, kết quả anh lại chẳng nói thêm gì.
Phó Viễn Xuyên ho nhẹ một tiếng, gỡ cái chăn được gấp đặt trên giường, che lên chân cậu, anh hỏi: “Sao lại không mặc quần vào?”.
“Rộng quá”, Quân Thanh Dư kéo chăn ra, đứng lên, tà áo hoàn toàn rũ xuống, “Anh xem đi, như này cũng được mà”. Quần áo rộng mặc như đồ ngủ có vấn đề gì đâu nào.
Hơi thở Phó Viễn Xuyên run rẩy, anh âm thầm che giấu đi, cầm lấy vòng tay thông minh đặt trên tủ đầu giường, nói: “Kích cỡ của tôi cậu mặc rộng, mua thêm mấy bộ nữa đi”.
Quân Thanh Dư không đứng được quá lâu, mới đứng một lúc đã lại ngồi xuống, “Mua quần áo sao? Không phải đã có hàng đặt riêng rồi à?”. Thời gian cậu biến thành người rất ngắn, đâu cần mua quá nhiều đâu.
“Hàng đó chậm lắm”, vốn tưởng rằng từ lần trước biến thành người, trong thời gian ngắn sẽ không biến lại được nữa, nên mới đặt may riêng cùng một cửa hàng với anh. May tay toàn bộ không thể nào nhanh nổi, trước tiên cứ mua vài bộ kích thước khác đã.
Phó Viễn Xuyên ngồi xuống mép giường, nói: “Chọn kiểu dáng cậu thích là được”.
Quân Thanh Dư tùy ý nhìn lướt vài cái, dù sao cũng là quần áo cần gấp, không cần đòi hỏi quá đẹp, cậu chỉ bừa vào một bộ, “Cái này đi”.
“Được”.
Sau khi nhấn mở, trang hiển thị chi tiết sản phẩm yêu cầu nhập số đo. Quân Thanh Dư liếc nhìn một cái, hỏi: “Cần đo kích cỡ sao?”.
Phó Viễn Xuyên đáp: “Không cần đâu, tôi biết rồi”. Đặt hàng xong chỉ cần đợi giao đến là được, có người máy giao hàng, không cần mất nhiều thời gian đã giao đến cửa.
Phó Viễn Xuyên đặt vòng tay thông minh xuống, nói: “Giờ nếu cậu muốn quay lại hình dạng người cá nhỏ, chỉ còn cách tiêu hết linh lực, đúng không?”.
Quân Thanh Dư gật đầu, “Ưm”. Có lẽ có cách khác, chỉ là cậu vẫn chưa biết làm thế nào thôi.
Câu trả lời này không hề nằm ngoài dự liệu của Phó Viễn Xuyên. Dù rằng dáng vẻ này của người cá nhỏ nếu bị người khác phát hiện thì rất nguy hiểm, nhưng Phó Viễn Xuyên không muốn để cậu tiêu tốn linh lực rồi biến trở về. Lần trước cạn kiệt linh lực, mấy ngày liền cậu đều mệt mỏi không có tinh thần.
Phó Viễn Xuyên nói: “Người giúp việc trong nhà tôi cho nghỉ dài hạn rồi, toàn bộ cảnh báo trong biệt thự cũng được bật, rất an toàn”.
Quân Thanh Dư ngớ người, cậu định là sẽ ở lì trong phòng không đi đâu hết, không ngờ Phó Viễn Xuyên đã giúp cậu sắp xếp ổn thỏa rồi. Nhớ lại vừa rồi Phó Viễn Xuyên ra ngoài lâu như vậy, cậu nói: “Anh vừa ra ngoài là để xử lí chuyện này à?”.
Phó Viễn Xuyên ngập ngừng đáp: “… Đại loại vậy”.
Quân Thanh Dư lờ mờ cảm thấy trong lời nói của Phó Viễn Xuyên có ý gì đó, một tay cậu chống xuống giường, rướn người lại gần anh, trong mắt tràn đầy ý tinh nghịch, “Thật sao?”.
Khoảng cách có hơi gần quá. Ánh mắt Phó Viễn Xuyên miêu tả lại hàng mày đôi mắt của người cá nhỏ. Lúc là dáng vẻ người cá nhỏ đã rất đẹp rồi, sau khi biến lớn, ngũ quan không hề thay đổi quá nhiều, ngược lại, càng thêm tinh tế.
Phó Viễn Xuyên giơ tay nâng lên lọn tóc trên má người cá nhỏ, “Lát nữa quần áo được gửi đến, xuống nhà ăn cơm đi”. Cứ ở mãi trong phòng cũng chán, dù sao tầng dưới rất an toàn, đi lại nhiều cũng tốt.
“Được”, Quân Thanh Dư không có phản đối gì đối việc ăn cơm ở đâu.
Chuyển phát nhanh của thời đại này toàn bộ đều do máy móc, công ty chuyển phát nhanh cao cấp còn có đường dây vận chuyển riêng trên không, hàng đưa đến nơi đều là do người máy giao tận tay. Chốt đơn xong chưa quá nửa tiếng là đã được gửi đến.
Phó Viễn Xuyên xuống tầng nhận hàng, quần áo được khử khuẩn xong rồi mới mang lên. Quần áo sau khi được máy khử khuẩn mang theo mùi nắng ấm áp. Phó Viễn Xuyên đưa quần áo cho Quân Thanh Dư, “Thử xem có vừa người hay không”.
“Được”. Quân Thanh Dư cởϊ áσ sơ mi ra, gấp lại để sang một bên, quần áo mới mua mặc lên cực kì vừa người. Ngay cả đồ lót Phó Viễn Xuyên cũng chuẩn bị đầy đủ.
Thay quần áo xong, Quân Thanh Dư ngồi xuống mép giường, thấy Phó Viễn Xuyên thu dọn đồ gì đó ở bàn làm việc, bèn nói: “Tôi thay xong rồi”.
Nghe tiếng, Phó Viễn Xuyên tắt máy tính, bước lại gần. Anh giúp cậu cài hai cái khuy trên cùng, “Có chỗ nào không thoải mái không?”.
Quân Thanh Dư đáp: “Không, vẫn ổn”. Vải quần áo rất là mềm mại.
“Ừ, xuống nhà ăn cơm thôi”, đang muốn dẫn người đi, đột nhiên phát hiện ra anh đã quên chuẩn bị giày dép cho cậu, trong phòng ngủ có trải thảm, nhưng dưới tầng thì không. Chân trần giẫm trên đất có thể sẽ bị lạnh, dù người cá nhỏ có khi còn chẳng để ý mấy chuyện này, nhưng anh không thể không để ý được.
Quân Thanh Dư ngồi bên mép giường, thấy anh không nhúc nhích, ngẩng lên hỏi: “Sao vậy?”.
Phó Viễn Xuyên nói: “Tôi tìm dép đi trong nhà cho cậu”. Dưới tầng hẳn là vẫn còn dép dự phòng.
Nhưng Phó Viễn Xuyên ở đây quanh năm chẳng có mấy người đến làm khách, có người đến thì cũng không có ý thay dép, vậy nên chưa bao giờ chuẩn bị dép dùng một lần. Nếu là đôi mới…
Phó Viễn Xuyên tìm một lượt, cuối cùng tìm được một đôi dép bông, bên trên còn có gắn tai thỏ. Hẳn là mua hàng trên mạng được tặng kèm, vì lông lá không phù hợp nên xếp một góc không dùng đến. Nhiệt độ hiện giờ đi đôi này là vừa đúng tầm.
Thấy Phó Viễn Xuyên cầm theo dép đi trong nhà quay lại, Quân Thanh Dư không nhịn được mà bật cười, “Tôi thấy hôm nay anh cứ chạy đi chạy lại suốt ấy”. So ra còn bận rộn hơn lúc bình thường làm việc, chẳng nghỉ ngơi được chút nào.
Nhưng Phó Viễn Xuyên lại rất thích sự bận rộn này, cảm giác mua đồ cho người cá nhỏ rất thú vị. Anh đặt dép trước mặt người cá nhỏ, nói: “Chỉ có đôi này thôi, nếu đi thấy không hợp thì lát nữa lên mạng mua đôi khác”.
“Được rồi mà”, Quân Thanh Dư thử một chút, kích cỡ vừa in, chỉ là nhìn bên ngoài là một đôi dép bông mềm đáng yêu, không phù hợp với tính cách của cậu.
Rốt cuộc cũng coi như trang bị toàn thân cho người cá nhỏ xong, Phó Viễn Xuyên nói: “Đi thôi, xuống nhà ăn cơm”.
Quân Thanh Dư dang hai tay ra, nhìn Phó Viễn Xuyên, “Ôm”. Nói xong, chính Quân Thanh Dư cũng ngẩn ngơ, lúc là người cá nhỏ đòi ôm thuận tay quá mà.
“À thì…”, Quân Thanh Dư đang định rụt tay lại, Phó Viễn Xuyên đã dựa sát lại, một tay đỡ eo cậu, một tay vòng qua đầu gối, nhẹ nhàng bế ngang người cá nhỏ lên. Ôm cực kì chắc chắn.
Vẻ mặt Phó Viễn Xuyên vẫn như bình thường, không hề thấy người cá nhỏ lớn như vậy rồi còn đòi ôm thì có vấn đề gì, anh cúi đầu nhẹ giọng hỏi: “Xuống nhà bếp trước chứ?”.
Quân Thanh Dư cười tít cả mắt, vươn tay ôm lấy cổ Phó Viễn Xuyên, dựa sát lại cọ lên người anh, “Được~!”.
_____
*Chào nguyên soái, anh nghĩ sao về việc chốt đơn cho em một bộ keycap XDA 138 phím in dyesub hình mèo ạ? Em dám chắc nó rẻ hơn nhiều so với mấy bộ đồ anh đặt làm riêng cho cá nhỏ nhà mình đấy ạ 🙂