Cô là đại tiểu thư của Cố gia, là con của vợ lớn, sau khi mẹ cô mất thì ba cô trước một người phụ nữ khác về làm mẹ kế, còn có một đứa trẻ, là con trai của ba cô và bà ta.
Ngoài những chuyện đó ra thì anh còn biết cô theo học hội hoạ, sau đó thì không còn biết gì nữa, cũng không điều tra thêm được bất cứ chuyện gì.
Bởi vì cô không như những vị tiểu thư khác, rất ít khi xuất đầu lộ diện, cho dù là những bữa tiệc lớn cô cũng không tham gia, thỉnh thoảng chỉ tham gia vài bữa tiệc lớn của Cố thị. Hơn nữa, có rất ít người biết cô là Cố đại tiểu thư, nếu nói đến thì người ta chỉ biết Cố thiếu gia của Cố thị, có người không biết còn cho rằng mẹ kế của cô chính là vợ lớn của ba cô.
Mà vấn đề ở đây chính là, cô không thích cái danh Cố tiểu thư này, cũng không muốn để người ta biết được cô có liên quan gì đến nhà họ Cố, vậy nên cô đều dùng biệt danh để bán tranh của mình. Vậy nên, cô cảm thấy càng ít người biết chuyện này càng tốt, bình thường cũng chẳng phải là một người nổi bật hay có tài năng xuất chúng gì, cứ lẳng lặng mà hoà nhập vào đám đông, làm một người bình thường trong những người bình thường.
Vậy nên nếu anh muốn điều tra cô, muốn biết về cô chỉ có thể tự mình tìm hiểu, tự mình cảm nhận.
…
Tối hôm đó, trăng vẫn sáng, đèn đường vẫn được thấp lên, dòng người vẫn cứ tấp nập, mỗi ngày đều lập đi lập lại một cách vô tận và nhàm chán.
Đứng bên cửa sổ phòng làm việc của Cung thị, anh đột nhiên cảm thấy cuộc sống của anh trước đây thật tẻ nhạt, mỗi ngày đều phải đến công ty làm việc, sau đó trở về nhà ăn cơm cùng mẹ, không thì sẽ đi công tác, đến quán bar cùng đám bạn uống rượu.
Khi nhìn lại, anh chợt nhận ra, hình như bản thân anh chưa từng có một mục tiêu cụ thể, anh chỉ đang giúp ba của anh hoàn thành tâm nguyện trước khi chết, từ trước đến giờ anh vẫn luôn vì điều này mà cố gắng mà nỗ lực.
Nhưng khi đạt được rồi, kiếm được rất rất nhiều tiền, có một địa vị vững chắc, bên trong anh lại trống rỗng, phía trước càng lúc càng mù mịt, anh không biết tiếp theo đây mình nên làm gì, không lẽ cứ sống như vậy cho đến chết?
Ngay lúc đó, Cố Dĩ Ái đã xuất hiện, cô đã đánh thức con người bên trong anh, cô khiến anh chán ghét, khiến anh đau lòng, sau đó còn khiến anh vì cô mà phiền não, tâm can rối bời.
Cô khiến cho cuộc sống phẳng lặng của anh trở nên gợn sóng nhưng đồng thời cô đã đem sắc màu đến tô vẽ cho cuộc đời anh, cô cho anh một đứa con gái đáng yêu, cho anh cảm nhận được cảm giác lần đầu tiên làm ba, cho anh một mục tiêu, một điểm tựa để tiếp tục bước đi. Mặc dù những thứ đó không nằm trong dự định của anh nhưng anh không cho rằng đây là một điều tồi tệ.
Chỉ là… anh vẫn không có cách nào chấp nhận được cách sự xuất hiện của cô, cô khiến cho anh không hiểu được bản thân mình, chính cô đã khuấy động trái tim anh, đem lại cho anh thứ cảm xúc mơ hồ mà anh chỉ muốn vứt bỏ.
Có phải chỉ cần cô biến mất khỏi thế giới của anh, đi đến một nơi mà anh không nhìn thấy được thì những cảm xúc đó sẽ không còn không? Có phải không?