“Dậy rồi?” Trần Hựu Hàm ném quả táo đang gọt dở xuống, vặn vòi nước rửa tay, lau khô rồi đi về phía Diệp Khai, hắn giúp cậu nâng giường bệnh lên, lại kê thêm hai chiếc gối mềm mại sau eo cậu.
Diệp Khai liếc qua bàn trà, yếu ớt mà trêu chọc: “Anh đang huấn luyện quân sự cho chúng nó à?”
Khoảng hơn chục quả táo được xếp thành một hàng, những quả đầu tiền đều đã ngả màu vàng, bị oxy hóa đến không nhìn nổi.
“Chán quá mà.” Trần Hựu Hàm nghĩ thầm, em nếu còn không tỉnh lại thì anh sẽ bắt đầu khắc con thỏ ngay.
Diệp Khai cười: “Anh chán thì liền lãng phí chúng nó sao? Khó khăn lắm mới lớn thành ngọt ngào đáng yêu như thế.”
Lần này hắn chắc chắn rằng Diệp Khai đã tỉnh rồi, rót cho cậu một cốc nước ấm, nhìn cậu uống cạn rồi mới hỏi: “Đang yên đang lành sao lại ốm nặng thế?”
“Em mơ phải ác mộng.” Diệp Khai nhẹ nói.
Cậu đang mặc quần áo bệnh nhân, với những sọc dọc màu xanh nhạt, rộng thùng thình, làm nổi vật lên sự gầy gò của cậu, có một loại cảm giác mong manh như sắp phá thành từng mảnh nhỏ đến nơi.
“Vậy mẹ em mời đại sư làm lễ cho em là đúng rồi.”
” . . . Đại sư gì?”
Cù Gia đúng lúc đẩy cửa bước vào. Bà đầu tiên là trừng mắt oán trách Trần Hựu Hàm, ý muốn nói con của bà tỉnh lại rồi mà sao hắn lại dám không bấm chuông ngay? Bà ngồi xuống mép giường, vuốt tóc mái Diệp Khai lên, nâng mặt cậu nhìn: “Bảo bảo, con làm mẹ sợ chết khiếp rồi, con mà còn không tỉnh thì chắc mẹ phải đi quyên tiền xây chùa ngay.”
Đã đến mức ầm ĩ thế này, Diệp Khai chỉ có thể thuận nước đẩy thuyền: “Con. . .chắc là con đụng phải thứ gì đó không sạch sẽ.”
“Mẹ đã nói mà!” Cù Gia vỗ đùi, chỉ hận lúc trước không sớm bố trí đèn trường minh.
Trước khi Thiên Dực chọn địa điểm đã từng tìm một đại sư phong thủy tính toán. Chỗ ấy trước kia là một trường nổi tiếng thời dân quốc, những tàn tích vẫn còn được lưu giữ trong trường. Sau khi tính toán phong thủy liền y theo lời đại sư mà xây, cẩn trọng từng miếng ngói lẫn cây trồng. Nhưng trong khuôn viên trường học nào cũng không tránh được mấy truyền thuyết linh dị. Cù Gia đã sớm nghĩ đến có nên đến Hồng Kông mời đại sư đến đây một lần nữa để xem xét lại hay không.
Người trong nhà lần lượt đi vào, Trần Hựu Hàm càng lúc càng tránh sang một bên, nhìn thấy Diệp Khai được mọi người chăm sóc rất cẩn thận, hắn liền mỉm cười quay người đi ra ngoài.
Lúc đóng cửa lại, hắn quay lại muốn nhìn Diệp Khai một cái, trùng hợp là Diệp Khai cũng quay lại nhìn hắn, còn cười với hắn nữa, nụ cười kia như muốn nói đợi chút nữa lại chơi với anh.
Ai chơi với ai chứ. Trần Hựu Hàm đóng cửa lại, ngẩn người dựa vào bức tường trắng của hành lang.
Ai cần được chơi cùng thì là người đó.
Mẹ nó lại còn mật lệnh nữa.
Trần Hựu Hàm tự giễu mà kéo lỏng cà vạt. Người cần được chơi cùng là hắn.
Diệp Chinh là người đầu tiên đi ra, chào hỏi hắn: “Chưa đi sao.”
Trần Hựu Hàm đứng thẳng người, gật gật đầu.
Diệp Cẩn là người thứ hai, thấy Trần Hựu Hàm đang ngồi trên băng ghế liền liếc mắt nhìn hắn một cái: “Hôm nay cậu rảnh thế.”
Trần Hựu Hàm trả lời: “Vừa mới kết thúc hội nghị thường kỳ qua điện thoại xong.”
Diệp Thông là người thứ ba, lúc này Trần Hựu Hàm đang ghé vào cửa sổ hành lang nghĩ gì đó. Người trẻ tuổi dáng người thẳng tắp, dáng vẻ lại phóng khoáng, Diệp Thông rất là thích.
Trần Hựu Hàm thoáng nhìn thấy ông, cung kính chào hỏi: “Chào ông nội ạ.”
“Khuyên bảo Tiểu Khai nhiều một chút nhé, thằng bé đang có tâm sự.” Nói rồi vỗ vai hắn.
Còn lại Cù Gia. Thật là có thể nói chuyện.
Trần Hựu Hàm nhìn điện thoại một chút, một phút sau lại tiếp tục. Cố Tụ gửi qua một phần tài liệu, cầu cứu hắn mở ra, kết quả lại chỉ là một thông báo thay đổi nhân sự không thể đơn giản hơn, hắn tức giận đến mức chửi bới: “Loại việc này cũng phải tìm đến tôi?”
Cố Tụ nhìn quá trình ký và phê duyệt trên OA mà lâm vào mờ mịt.
Cuối cùng Cù Gia cũng đi ra, thấy Trần Hựu Hàm vẫn còn ở đó, giật mình nói: “Trần tổng, hôm nay công ty cậu không có việc gì sao?”
“Toàn tập đoàn nghỉ phép một ngày.” Trần Hựu Hàm cà lơ phất phơ đáp.
Cù Gia hoàn toàn cạn lời, nghe thấy Diệp Khai cười trong phòng bệnh, trừng Trần Hựu Hàm một cái, hùng hùng hổ hổ mà đi.
Trần Hựu Hàm mở cửa phòng bệnh, Diệp Khai tiếp một vòng người xong cũng thấy mệt, cậu nửa dựa nửa nằm, không nhịn được cười: “Ai cho anh nghỉ được?”
“Anh tự cho mình nghỉ không được sao?” Hắn ngồi xuống mép giường, tay đút túi quần, chân bắt chéo, nhìn không giống đến thăm bệnh mà cứ như là đối tượng trò chuyện cần trả phí, cái kiểu mà hết tiền hết giờ liền xách túi đi ngay.
“Hết mệt chưa?” Hắn hỏi.
“Đỡ hơn nhiều rồi.”
Tóc dài mất rồi, tuần này lẽ ra phải đi cắt, thế nhưng vì bị ốm mà hoãn lịch lại, tóc mái dài rủ xuống, hơi che mất gương mặt cậu.
Vướng víu.
Trần Hựu Hàm vươn tay, dùng ngón tay gạt tóc cậu đi, trong lòng mềm mại đến rối tung lên. Các giác quan của Diệp Khai vẫn còn trì trệ, thế nhưng vẫn mơ hồ ngửi thấy mùi hương thuộc về hắn, đến từ cổ tay mạnh mẽ đã tháo xuống đồng hồ kia. Cậu nhớ đến một đoạn ký ức tốt đẹp duy nhất trong giấc mơ, đó là khi Trần Hựu Hàm cúi đầu hôn mình. Cũng không phải hôn môi, hắn chỉ là rất lịch sự mà hôn lên trán cậu, có loại cảm giác kín đáo ở trên tình bạn, ở dưới tình yêu. Mặc dù kín đáo, nhưng trong giấc mơ kinh khủng diễm lệ kia, cảnh tượng đó vẫn khiến Diệp Khai gắt gao níu kéo không muốn buông tay.
Diệp Khai chớp mắt: “Hựu Hàm ca ca, trong giấc mơ của em.”
“Ừ, mơ thấy những gì rồi?”
Diệp Khai khàn khàn nói: “Em mơ thấy anh hôn trộm em.”
Trong ba mươi ba năm cuộc đời, có lẽ Trần Hựu Hàm chưa bao giờ thấy xấu hổ như lúc này. Hắn sững sờ, kìm nén phản ứng chột dạ lúng túng theo bản năng, hờ hững nói: “Tự nhiên anh hôn em làm gì.”
“Ai biết được,” Diệp Khai cúi đầu xuống: “Có lẽ anh coi em thành Ngũ Tư Cửu.”
“Anh có mù đâu mà nhận lầm hai người được.” Trần Hựu Hàm im lặng, gập ngón tay muốn búng trán cậu một cái, giữa chừng đột nhiên thức tỉnh lương tâm mà đổi thành xoa đầu, “Nếu như em mơ thấy anh hôn em, vậy thì người mà anh hôn chính là em.”
Nhịp tim Diệp Khai hụt một nhịp, tiếp theo liền điên cuồng đập mạnh, ngay cả hơi thở cũng trở nên ngắn ngủi: “. . . sao anh lại hôn em.”
Trần Hựu Hàm nhìn cậu, giọng hắn trầm xuống, nói một cách dịu dàng ——
“Có lẽ trong mơ anh thích em.”
Nói rồi lại khôi phục dáng vẻ công tử bột: “Em đang lấy cớ bắt người sao, em tự mình mơ thấy em hôn anh vậy mà lại chạy đến hỏi anh tại sao? Thế sao em lại mơ thấy anh hôn em?”
Diệp Khai á khẩu không trả lời được, chế giễu lại: “Em có nói là mộng đẹp sao, là ác mộng mà.”
Trần Hựu Hàm há miệng muốn mắng, thế nhưng nghĩ lại thì không thể hơn thua với bạn nhỏ đang bị bệnh được: “Ác mộng? Là ác mộng mà em còn kéo anh không chịu buông rồi khóc mãi.”
Diệp Khai ngây người, không có chút ấn tượng nào, rất nghi ngờ mà nhìn chằm chằm Trần Hựu Hàm: “Anh đừng có mà vu vạ cho em, từ trước đến nay em không bao giờ khóc.”
“Em hỏi Cù Gia đi.” Trần Hựu Hàm nhẹ nhõm hòa một ván, nắm lấy tay Diệp Khai, mười ngón đan vào nhau, nói: “Giống như thế này này, kéo tay anh suýt nữa thì trật cả khớp. Vừa khóc vừa nói anh đừng đi, cứ như anh phụ bạc em không bằng.”
Mất mặt quá.
Trong mơ mười ngón đan xen.
Trần Hựu Hàm tư phỉ nhổ mình trong lòng, nhưng vẫn không buông tay. Những ngón tay mảnh khảnh của hai người đan vào nhau, tựa như đang che chở một lời hẹn ước trong lòng bàn tay.
Trần Hựu Hàm lúc Diệp Khai còn nhỏ cũng đã nắm tay cậu dắt đi không ít lần. Từ khi còn rất nhỏ, hắn duỗi một ngón tay ra, Diệp Khai nắm lấy, cậu chạy ba bước mới đuổi kịp một bước của hắn. Lớn lên một chút nữa thì thỉnh thoảng vẫn nắm tay, dẫn cậu đi ăn kem. Ăn đến mức bị sâu mấy cái răng liền, Cù Gia tức giận đến mức sai người canh chừng Diệp Khai 24/24. Đến khi lên cấp 2 thì có gì đó không còn thích hợp nữa. Lúc nắm tay cậu ở vịnh Tây là cái nắm tay sau rất nhiều năm. Thế nhưng tại sao cảm giác lại thay đổi? Lúc đó Trần Hựu Hàm nắm tay cậu, liền muốn ôm lấy cậu, như là bạn trai vậy, ôm lấy Diệp Khai thật chặt.
Diệp Khai tránh né một chút, muốn rút tay về, Trần Hựu Hàm đã buông tay trước, thế rồi trong lòng lại rối rắm, lại thuận thế nhẹ nhàng nắm lại nửa bàn tay Diệp Khai, ngang ngược mà lười biếng nói: “Khóc xong rồi thì không chịu nhận phải không? Em còn hỏi anh có coi em như em trai không nữa kìa.”
Diệp Khai đột nhiên không kịp chuẩn bị, nhất thời quen cả việc hít thở, hỏi: “. . . Vậy anh. . . đã trả lời thế nào?”
“Muốn biết sao?” Trần Hựu Hàm cúi người tới gần cậu, hơi thở khuếch tán bên tai cậu, trầm thấp dịu dàng mà không kém phần xấu xa: “Vậy phải xem em có coi anh như anh trai không đã.”