Lê Trang Trang tươi cười rạng rỡ cho dù đối mặt anh vẫn luôn tích chữ như vàng cũng cảm thấy rất thỏa mãn bởi vì chỉ có cô ta mới có thể cách anh gần như vậy, một cú điện thoại có thể làm cho anh đến chỗ hẹn.
“Vừa trở đế đô có cảm thấy không quen không?”
Lệ Dạ Kỳ trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Không sao.”
“Anh nếu không quen có thể nói em biết, chúng ta cùng đi dạo chung quanh, mấy năm nay đế đô biến hóa rất lớn không quen đường lái xe ra ngoài rất dễ bị lạc.” Lê Trang Trang vén mái tóc dài dợn sóng, quyến rũ động lòng người.
Lệ Dạ Kỳ thờ ơ phun ra một ngụm khói, không chút cảm kích nói: “Có chỉ dẫn”
Nụ cười trên mặt Lê Trang Trang chậm rãi cứng đờ, anh vì giữ lời hứa mà chăm sóc, cưng chiều cẩn thận thiếu chút nữa quên mất thân phận đi thân phận của mình, tốt nhất chỉ nên lấy phần đặc biệt này mà cảm thấy mừng thầm.
Nhưng mỗi lần bọn họ mặt đối mặt ngồi cùng một chỗ, anh luôn có thể một lời kết thúc đề tài, thậm chí chưa bao giờ chủ động khơi mào đề tài mới.
“Em đầu óc thật là quên mất mấy thứ đồ công nghệ cao rồi. Gần đây lịch làm việc của em không gấp lắm, có thể ở bên anh bất cứ lúc nào” Lê Trang Trang tươi cười nói.
Lệ Dạ Kỳ thản nhiên liếc một cái, dập tắt điếu thuốc, “Ăn cơm đi”
Anh nhặt đũa lên, hai người trầm mặc dùng cơm, Lê Trang Trang len lén đánh giá, trước kia ở trong quân đội để râu nhìn thêm mùi vị nam nhân mạnh mẽ chắc khỏe. Sau khi cạo râu, ngoài những phần trên còn có thêm khí chất tôn quý, ưu nhã lạnh lùng, cao cao tại thượng.
Cơm ăn no đến ba phần, Lê Trang Trang đặt đũa xuống, nụ cười trên mặt thu lại, vẻ mặt u buồn, “Dạ Kỳ, tối qua em mơ thấy Tịch Uyên”
Ngón tay Lệ Dạ Kỳ cầm đũa cứng ngắc, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ bi thương đối diện, khàn giọng nói: “Cuối tuần là ngày giỗ Tịch Uyên, anh cùng em đi thăm anh ấy”
Lê Trang Trang ngẩng mặt lên, thanh âm bi thương động lòng người, “Làm sao bây giờ? Nhiều năm như vậy rồi, chỉ cần nhớ tới anh ấy em lại cảm thấy rất đau lòng, Dạ Kỳ, anh nói em có phải là không khá hơn chút nào?”
Lệ Dạ Kỳ đặt đũa xuống, mắt nhắm hờ, giọng nói nhàn nhạt xen lẫn nỗi đau âm thầm không dễ phát hiện.
“Sẽ khá hơn thôi, Tiểu Trang thời gian sẽ chữa lành nỗi đau trong lòng chúng ta.”
Lê Trang Trang nhìn khuôn mặt tuấn tú câu hồn nhiếp phách kia, cô cố lấy dũng khí đứng lên, vòng qua bàn ăn đi tới bên cạnh anh ngồi xổm xuống, hai tay gắt gao ôm eo đem mặt dán trên đùi anh.
“Dạ Kỳ, em thật không đúng, lẽ ra không nên nhắc tới Tịch Uyên trước mặt anh, có thể vì rất nhớ anh ấy cho nên gần đây luôn mơ thấy”
Lệ Dạ Kỳ mở mắt, cụp mắt nhìn Lê Trang Trang, anh giơ tay lên cánh tay cô, “Tiểu Trang, người chết không thể sống lại, người sống phải biết nhìn về phía trước, Tịch Uyên nếu biết em không thể buông bỏ như vậy, anh ấy ở dưới cửu tuyền cũng sẽ không an tâm”
Lê Trang Trang cụp mắt, che giấu sự thâm trầm trong mắt. Chỉ khi nhắc tới Tịch Uyên, anh mới nói thêm vài câu với cô. Chiêu này đúng thật trăm lần đều thành.
Vừa cảm giác thấy người đàn ông muốn đẩy liền vội vàng ngẩng mặt lên nhìn anh, điềm đạm đáng yêu nói: “Dạ Kỳ, đừng đẩy em ra, thật sự em rất sợ mình sụp đổ”
Trong đôi mắt đen đầy tơ máu của Lệ Dạ Kỳ ngoại trừ bi thống, còn có một chút áy náy vĩnh viễn khó tiêu tan, tay anh nắm chặt cánh tay Lê Trang Trang chậm rãi buông ra, cũng không đẩy như trong lòng nghĩ.
Lê Trang Trang một lần nữa dán mặt lên đùi hắn, vừa rồi là rụt rè hướng ra ngoài, bây giờ lại lớn mật hướng vào trong, môi đỏ mọng gần như dán vào đũng quần tây của nam nhân, thở ra như lan nói: “Cảm ơn anh, Dạ Kỳ, ba năm qua nếu không có anh bên cạnh, em đã sớm đi theo Tịch Uyên rồi”
Lệ Dạ Kỳ nhíu mày, vừa muốn đưa tay kéo cô lên, cửa phòng bỗng nhiên bị người ta đẩy ra, anh ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua, đối mặt với khuôn mặt xinh đẹp động lòng người kia, thần sắc anh hơi cứng đờ, động tác cũng cứng đờ.
Ngôn Lạc Hi ổn định thân thể, nghẹn họng trân trối nhìn sắc mặt trước mắt. Wow! Một màn tình tứ nha!
Nữ nhân tóc dài xõa vai, ngồi xổm bên chân nam nhân, hai má chôn ở giữa hai chân, từ góc độ này của cô nhìn qua, nữ nhân rõ ràng đang làm cho anh ta cái gì đó.
Cô hận không thể chọc mù hai mắt khẳng định ngã tám đời xui xẻo mới có thể thay Điềm Linh Vân thanh toán hoá đơn cũng có thể giẫm trượt đụng vào gian phòng này phá vỡ chuyện chuyện tốt của người khác.
Hơn nữa cái này đang bị cái kia cái kia cái kia cái kia nam nhân, còn cực kỳ quen mắt, quen mắt đến cô ba trăm độ kính áp tròng đều thiếu chút nữa từ trong hốc mắt chấn ra, “Anh, các người…”
Lệ Dạ Kỳ nhíu mày, giọng nói khàn khàn khiến người ta miên man bất định, “Chúng tôi làm sao?