Bạn thấy không, biết cách hành hạ người khác biết bao. Anh đối phó với Vương Nhất Bác còn cần phải câu dẫn? Có phải anh có nhầm lẫn gì về thực lực của bản thân không?
Vương Nhất Bác biết anh cố ý, cố ý làm như vậy, cũng cố ý nói như vậy, khi ca ca này ấu trĩ lên thì cũng chẳng hơn cậu ấy là bao.
Cậu nắm hai cổ tay Tiêu Chiến đè xuống hai bên người, từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt anh, dùng đùi mạnh mẽ cọ vào vật ở bên dưới của anh.
Hỏi anh: “Sướng không?”
“Ừm…….”
“Em không hỏi cái này.”
“Cái gì…..”
“Tiêu Chiến, biết em bao nhiêu năm qua không ngủ cùng người khác, chắc là đắc ý muốn chết nhỉ?”
Tiêu Chiến bị cọ tới nỗi hai chân không ngừng run lên, gò má đỏ ửng như phát sốt, dáng vẻ cắn môi rên rỉ của anh thật sự rất gợi cảm.
Vương Nhất Bác biết tại sao anh lại hưng phấn như vậy.
Tiểu Đinh đã nói gì với anh, cậu đại khái cũng có thể đoán được.
Nhắc tới nguyên nhân cậu ấy chia tay với Tiểu Đinh, nói ra cũng khá là xấu hổ.
Lần đó cậu uống nhiều, đứa nhỏ bình thường câu dẫn thế nào cũng không có kết quả, muốn nhân lúc Vương Nhất Bác uống say bò lên giường cậu.
Thật ra trước kia Vương Nhất Bác cũng từng nghĩ sẽ yêu đương với Tiểu Đinh một cách tử tế, nhưng cuối cùng vẫn là không buông bỏ được Tiêu Chiến. Mỗi ngày cậu đều tự tẩy não chính mình, Tiêu Chiến không quay về nữa đâu, không quay về nữa đâu, nhưng cậu vẫn cứ nhớ anh, nhớ tới nỗi sống dở chết dở, có thể làm thế nào được chứ.
Cậu bảo Tiểu Đinh đừng làm loạn, mau đi đi. Nhưng Tiểu Đinh không nghe lời, cứ cởi quần cậu xuống nhất định đòi khẩu giao cho cậu.
Đối mặt với cảnh tượng đó, Vương Nhất Bác lập tức nổi giận đùng đùng, không phải giận Tiểu Đinh, mà là giận chính mình. . ngôn tình ngược
Cậu chỉ cảm thấy, rõ ràng là một đứa trẻ tốt, cậu làm hỏng người ta để làm gì.
Sau khi chia tay, Tiểu Đinh đi tìm hết người yêu cũ này tới người yêu cũ khác của Vương Nhất Bác. Trẻ con cố chấp, cậu bé không hiểu nổi tại sao Vương Nhất Bác lại vì điều này mà chia tay với mình. Cậu ấy nhất định sẽ đi hỏi những người cũ kia của Vương Nhất Bác, xem có phải anh ấy cũng không chịu lên giường với bọn họ hay không.
Hỏi đến Tiêu Chiến, cuối cùng đã hỏi ra được một ngoại lệ.
Lần này có thể chết tâm được chưa?
Cánh tay Tiêu Chiến bị Vương Nhất Bác ghim chặt, anh cố gắng nhướn người lên muốn hôn cậu, nhưng Vương Nhất Bác không phối hợp cho lắm, Tiêu Chiến chỉ hôn được chóp mũi của cậu.
Anh giương đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Vương Nhất Bác, nâng eo lên đem thứ của chính mình cọ cọ vào đùi cậu hỏi: “Nhiều người yêu cũ như vậy, không thích ai sao?”
Đùi bị thứ nóng rực kia cọ xát, trái tim Vương Nhất Bác đập loạn cả lên. Cậu hít sâu một hơi, lấy lọ gel bôi trơn ở đầu giường lại, ọp một tiếng bóp đầy ra tay, cậu vừa bôi lên người Tiêu Chiến vừa trả lời anh: “Không.”
“Em có còn trái tim không thế………Aisss………..lạnh…….”
Lúc Vương Nhất Bác cho ngón tay đi vào, Tiêu Chiến bất giác căng cứng người, không nói nổi gì khác nữa, mặt mày vô cùng đáng thương nói với cậu: “Bảo bối, hôn anh đi.”
Vương Nhất Bác cúi đầu hôn anh, hai cây côn th*t nóng bỏng cứ thế mà cọ vào nhau, vừa thoải mái vừa khó chịu. Tiếng nước ở đầu ngón tay càng lúc càng gấp gáp, trong tiếng thở ngắt quãng, Tiêu Chiến không ngừng giục cậu nhanh lên một chút, nhanh lên một chút, nói với cậu rằng, anh muốn em.
“Anh à, sao anh lại càng ngày càng dâm thế.”
Những câu nói lả lơi ong bướm của anh xuyên qua Vương Nhất Bác, lập tức khiến những do dự trước kia đều bị tìm về, cậu đỉnh tới nỗi nước mắt Tiêu Chiến trực tiếp trào ra.
“Nhẹ chút, bảo bối, nhẹ chút………” Anh lấy lòng mà ngậm lấy vành tai Vương Nhất Bác, kề sát bên tai cậu ấy xin tha.
Nhưng Vương Nhất Bác bây giờ không tha cho anh được.
Như con tàu lạc hướng lắc lư theo thủy triều, cơn bão Vương Nhất Bác bất ngờ ập đến, Tiêu Chiến từ bỏ việc cầu sinh, cam tâm tình nguyện để mình bị sóng lớn cuốn đi.
Thịt nát xương tan cũng còn tốt hơn là một mình cô độc lênh đênh trên biển, vĩnh viễn không thể cập bờ.
Vậy thì đi cùng cậu ấy thôi.
Mồ hôi trượt dọc theo sống mũi của Vương Nhất Bác, rơi xuống ngực Tiêu Chiến. Hai núm vú hồng hồng của Tiêu Chiến vì bị kích thích mà căng cứng, Vương Nhất Bác cúi đầu liếm láp chúng, Tiêu Chiến ưỡn người lên, trong tiếng rên khản đặc, điểm nhạy cảm đã bị kích thích đến đỉnh điểm.
Đêm còn dài.
Vương Nhất Bác ôm lấy người đang run rẩy vì cao trào kia trong lòng, cả người Tiêu Chiến ướt đẫm mồ hôi, nước đọng trên da như vừa mới tắm.
“Anh, sau này ra ngoài anh phải đính chính thay em, ai bất lực.”
Vương Nhất Bác có trình độ như thế nào, Tiêu Chiến sớm đã biết, không nhất thiết phải chứng minh cho anh ấy thấy ngay đêm nay.
Anh hỏi Vương Nhất Bác: “Nữa không? Thôi nhỉ…….ba lần rồi…..”
“Mới ba lần, anh tính xem, năm năm không làm anh nợ em bao nhiêu lần.”
“Làm gì có ai tính như em chứ, ai kêu em năm năm không làm, ai cản em đâu…..”
“Em làm với ai?”
“Với ai chẳng được, tắt đèn rồi thì ai cũng giống ai.”
“Không giống.” Vương Nhất Bác vừa nói vừa vỗ mông Tiêu Chiến một cái đét.
“Thao ai cũng không thích bằng thao anh Chiến, em cứ phải ở trên anh.”
Tiêu Chiến bị cậu ấy đánh có chút xấu hổ, cũng có chút hưng phấn, liền lấy tay ôm lấy hai má cậu, ngồi trên người cậu ôm cậu.
“Vương Nhất Bác, em chính là thích anh chứ gì?”
Vương Nhất Bác không muốn trả lời mấy câu hỏi như thế này.
Tiêu Chiến tiếp tục nói: “Thích đến mức không xong không ổn nữa rồi có phải không? Sau khi chia tay ngày nào cũng nhớ anh, nhớ đến nỗi trái tim đau thắt, là đau thật sự. Nằm mơ cũng mơ thấy cảnh chúng ta làm lành, tỉnh dậy mới biết đó chỉ là niềm vui hão huyền, tuyệt vọng đến mức chỉ muốn chết đi cho xong. Nhưng mà không được, vẫn phải sống tiếp, sống tiếp biết đâu ngày nào đó còn có thể gặp lại anh….. Vương Nhất Bác, em nói xem, có phải không, có phải là cực kỳ thích anh không?”
Hóa ra anh biết à.
Vương Nhất Bác động động yết hầu, đem chua xót ở khóe mắt kia nén ngược vào trong.
Sau đó cậu tách hai cánh mông trắng nõn đầy đặn của Tiêu Chiến ra, lại đỉnh vào một lần nữa.
“Phải, Tiêu Chiến, em con mẹ nó cả đời này đều thích anh.”