Bộp! Hắc Thán đột nhiên vung đuôi khẩn cấp, trực tiếp đảo ngược phương hướng, do mặt băng quá trơn nhẵn, thân thể nó vẫn theo quán tính chuyển động vòng quanh cửa động, đến khi hai móng vuốt bằng kim loại của nó bấu lên mặt đất, tạo thành những vết cào thật sâu, lúc này mới dừng lại được.
Miêu Nghị khẽ gật đầu với Linh Lan đang lơ lửng trên không trung, mấy năm nay đều không nói lời nào cả.
Linh Lan vội bay xuống đất, hành lễ nói:
– Linh Lan không thể vượt qua mảnh bình nguyên này, xin tha thứ cho Linh Lan không thể tiễn được tiên sinh. Đây là bản độ địa hình bên trong Hoang Cổ Tử Địa, trên đường đi ắt hẳn tiên sinh sẽ cần dùng đến.
Nàng nói xong hai tay dâng nhẫn trừ vật lên cho Miêu Nghị.
Đúng là một niềm vui ngoài ý muốn, lãnh thổ Hoang Cổ Tử Địa rất rộng lớn, Ám U Lâm không thể nào nắm giữ hết tất cả địa hình, hắn phỏng chừng chỉ có hai tộc Long Phượng mới có bản đồ địa hình tròn vẹn mà thôi.
Miêu Nghị lấy nó đến tay, không nói gì nữa, ngăm nhìn Phượng Sào ở nơi xa, hai chân gõ vào bụng Hắc Thán.
– Grào!
Hắc Thán rống về phía Phượng Sào, nhanh chóng xoay người đi vào cửa động.
Con đường bắt đầu dần dần trượt xuống tiến đến địa đạo dưới băng, kéo dài mãi đến lớp băng cuối cùng. Đám băng linh xử lý nơi này rất tốt, ngay cả những nơi có địa thế khá cao hay quá gập ghềnh cũng đều đã được lấp đầy băng, trên đường đi, cứ cách một khoảng lại có băng linh đứng trông coi và đưa tiền, luôn luôn cam đoan con đường phải thật thông suốt, ngoài ra còn có Băng Diễm phía trên tường băng chiếu sáng, Linh Lan thực sự vô cùng hao tâm tổn trí.
Mấy ngày sau, địa thế dần dần nâng cao, đi đến trước một cửa động khác, Hắc Thán tung người. phát ra tiếng ầm ầm rào rào, sau đó rơi xuống một mảnh đất hoang.
Một người một thú quay đầu lại, phát hiện bọn họ vọt ra từng một bờ núi băng, hai gã băng linh đang đứng trước cửa độc hành lễ hết sức cung kính, sau đó cửa động nhanh chóng khép lại cực nhanh, bảo phủ băng linh bên trong.
Hắc Thán lại nhìn về phía trước, tung vó bốn chân, giống như gió táp chạy đi.
Mãi đến khi không nhìn thấy được Cổ Băng Nguyên nữa, Miêu Nghị mới thở phào nhẹ nhõm, ra hiệu cho Hắc Thán dừng lại, sau đó hắn xoay người nhảy xuống, thu Hắc Thán vào trong túi thú, phóng thích Ám U Lâm ra.
Nàng vừa xuất hiện đã thấy bọn họ rời khỏi vùng đất băng tuyết kia, Ám U Lâm đã chuẩn bị tâm lý từ trước nên không ngạc nhiên gì chỉ là nàng không ngờ có thể nhanh chóng và thuận lợi đến vậy. Nàng nhìn chung quanh, cũng không biết hiện tại đang ở đây, đành hỏi Miêu Nghị:
– Đại nhân, chúng ta nên làm gì tiếp theo?
Miêu Nghị nhìn về phía trước, cằm hơi giương lên:
– – Bất Diệt Thiên Cốc!
– – Ồ!
Ám U Lâm kêu lên đầy vẻ kinh sợ, nhắc nhở hắn:
– Đại nhân, chúng ta vừa mới trải qua vết xe đổ từ chuyện Ngọc Sát, rất có thể là chung quanh Bất Diệt Thiên Cốc cũng có tồn tại cao thủ, e rằng không quá an toàn đâu.
Việc này không phải Miêu Nghị chưa từng cân nhắc đến, nhưng sau khi hiểu rõ hoàn cảnh của Bất Diệt Thiên Cốc và Cổ Băng Nguyên khác nhau hoàn toàn dương hỏa cương liệt mạnh mẽ, tác dụng khắc chế còn lớn hơn âm hỏa, do đó đám tà linh sẽ không dám đến gần như ở Cổ Băng Nguyên, cho dù có cao thủ ở chung quanh, biên độ phân bố cũng sẽ rất thưa thớt, dể dàng giúp, hắn có cơ hội lợi dụng sơ hở