Kim Đồng Cổ Thần vội quay lại nhìn. Một con rồng to toàn thân bao phủ trong hỗn độn thương mang, khí thế cực kỳ bá đạo, là Linh Lung đạo đồng. Bây giờ đạo đồng nhỏ yếu sở hữu huyết mạch vô cùng tinh thuần, gần với Hỗn Độn Long Tổ, sắp đột phá thành tựu Tiên Quân.
Thực lực của Linh Lung đạo đồng mới đến đẳng cấp Tiên Quân, nhưng Ngân Đồng Cổ Thần vốn bị thương, hơn nữa Linh Lung đạo đồng đánh lén nên gã bị thương nặng.
Hỗn độn cự long hú dài, hồng lô bay lên ao máu. Ao đã khô cạn nhưng uy lực hồng lô càng bóng cháy, uy thế kinh thiên động địa, đây là báu vật Thiên Quân.
– Hỗn độn thần lô của Hỗn Độn Long Tổ?
Kim Đồng Cổ Thần tim đập nhanh, lao ra khỏi cánh cửa ngay. Thực lực tu vi của Linh Lung đạo đồng không đáng lọt vào mắt Kim Đồng Cổ Thần, nhưng hỗn độn thần lô của Hỗn Độn Long Tổ mạnh mẽ đáng sợ, gã buộc lòng phải trốn đi.
Linh Lung đạo đồng truy sát ra ngoài cửa. Hai Cổ Thần lao ra túi da Hỗn Độn Long Tổ, bay ra ngoài.
Giang Nam ngồi xếp bằng, gọi Linh Lung đạo đồng lại:
– Linh Lung, quay về!
Giang Nam trầm giọng nói:
– Nhóm Đại Diễn Cổ Thần mặc kệ ai thắng chúng ta đều chết, không thể ở lại đây lâu, hãy mang chúng ta đi ngay!
Linh Lung đạo đồng cõng Giang Nam, Ma Thiên Tiên Quân dậy, bay ra ngoài. Bên ngoài thì Đại Diễn Cổ Thần, Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân, Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ vẫn đang đánh nhau túi bụi.
Sáu người này là cường giả nổi bật, đỉnh cao nhất đương thời. Ác chiến liên tục đánh không gian nơi này thành tuyệt cảnh. Ba đế Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ hơi yếu, nhưng bọn họ điều khiển hai chiếc thuyền báu, hợp sức với nhau đủ đối kháng cùng đám người Đại Diễn Cổ Thần, Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân.
Đại Diễn Cổ Thần, Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân không nương tau nữa, cuộc chém giết kinh tâm động phách biết mấy.
Sáu cường giả tuyệt thế mỗi người mình đầy vết thương nhưng vẫn ung dung bình tĩnh. Bỗng Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần bay ra khỏi đại điện, hét to:
– Đại Diễn thủ lĩnh! Có biến! Hỗn Độn Long Tổ bị người ăn chỉ còn lại cái xác rỗng, Đạo Quân khác cũng bị ăn. Long Tổ truyền thừa và hỗn độn thần binh của Long Tổ bị phụ tử Ma Thiên chiếm. Có đạo quả, thánh dược Long Tổ bị Huyền Thiên giáo chủ cướp đi. Chúng ta vô dụng không phải đối thủ của bọn họ!
Đại Diễn Cổ Thần vội ngoái đầu nhìn, lòng máy động biến thành hỗn độn khổng tước vỗ cánh bay lên, ánh sáng rực rỡ đẩy lùi đám người.
Ánh sáng thu về, Đại Diễn Cổ Thần trầm giọng nói:
– Các vị đạo hữu còn muốn đnhá không? Chúng ta tranh chấp chỉ vì kho báu Long Tổ, bây giờ kho báu đã rơi vào tay người khác…
Thái Nhất Tiên Quân rụt tay về, mỉm cười nói:
– Nói đúng, không cần đấu tiếp nữa. Đạo huynh, mới rồi hai vị đạo hữu bảo Huyền Thiên giáo chủ cướp đạo quả, thánh dược Long Tổ. Huyền Thiên giáo chủ là ai? Tại sao mới rồi không thấy hắn?
Đại Diễn Cổ Thần định trả lời thì bỗng biến sắc mặt. Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân cùng lao vào Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần. Đại Diễn Cổ Thần quát to công kích Mông Tốn Đạo Chủ, Thái Nhất Tiên Quân để cứu viện hai Cổ Thần.
Lúc này ba đế Tổ Cừ, Thái Nguyên, Phụng Hạ cũng công kích Kim Đồng Cổ Thần, Ngân Đồng Cổ Thần.
Đại Diễn Cổ Thần tức giận hừ mạnh:
– Các ngươi làm vậy là sao?
Đại Diễn Cổ Thần vất vả chống đỡ, lạnh lùng hỏi:
– Các vị đạo hữu, kho báu Long Tổ đã rơi vào tay người khác…
– Long Tổ có là gì?
Mông Tốn Đạo Chủ lạnh lùng cười:
– Chỉ là một Thiên Quân, ta không để kho báu trong lòng. Ta chỉ muốn Kim Đồng, Ngân Đồng để rời khỏi mảnh đất bỏ hoang!
– Đúng vậy!
Thái Nhất Tiên Quân cười nói:
– Ta có truyền thừa công pháp Tiên Đế Tiên Tôn, truyền thừa của Long Tổ không lọt vào mắt ta. Chỉ có cách rời khỏi mảnh đất bỏ hoang mới khiến ta động lòng.
Thái Nhất Tiên Quân chưa nói xong bỗng con rồng to bay ra khỏi đại điện, lưng cõng hai người lướt qua.