Diệp Thành yên lặng ngồi trên Ngọc Nữ Phong, tay cầm bình rượu.
Cách đó không xa, đạo thân Tinh Thần cũng ngồi đó, bên cạnh là Thánh nữ Tinh Nguyệt, hai người cũng im lặng như Diệp Thành.
Cảnh tượng này khiến nhóm Sở Linh đều thảng thốt, chuyện gì thế này? Sao tới Bắc Sở một chuyến mà trở về cứ như biến thành người khác, không nói một lời là thế nào?
“Thời gian tới tất cả ở lại Hằng Nhạc Tông hết đi”, không biết bao lâu sau Diệp Thành mới lên tiếng.
“Vì… Vì sao?”, các cô gái rất khó hiểu.
“Cứ ở đây là được rồi”, Diệp Thành mỉm cười, cũng không nhắc tới nữ tử tóc bạc kia.
Nữ tử tóc bạc kia thực sự quá mạnh, khắp Đại Sở này ngoài Hồng Trần không ai có thể áp chế được cô ta, đế vương vô song cũng không được, Thần Huyền Phong chính là một ví dụ đẫm máu.
Tuy Đại Sở đã được thống nhất nhưng nguy cơ vẫn còn tồn tại, chư vương các đời có thể trả thù bất cứ lúc nào.
Minh thương dễ tránh, ám tiển khó phòng, chuyện này là điều khiến người ta khó lòng phòng bị nhất.
Đêm đã khuya, những nữ nhân khác lần lượt rời đi, đạo thân Tinh Thần và Thánh nữ Tinh Nguyệt cũng tạm biệt, tuần trăng mật cứ thế trôi qua, tiếp theo là chuẩn bị cho việc thành thân, đúng như câu Thần Huyền Phong nói, không biết có phải lời chúc phúc không: Thời gian dù dài cũng quyết không đổi thay.
Diệp Thành cũng rời đi, liếc nhìn nơi Sở Huyên bế quan rồi xuống khỏi Ngọc Nữ Phong.
Đến trước đại điện Hằng Nhạc, hắn dừng bước.
Hồng Trần Tuyết cũng ở đó, mỉm cười nhìn rừng trúc yên tĩnh ở nơi sâu nhất trong Hằng Nhạc Tông.
Diệp Thành cũng nhìn sang, từ rất xa dường như hắn cũng thấy được Sở Linh Ngọc và Hồng Trần, Hồng Trần đứng đó như pho tượng, còn Sở Linh Ngọc thì đang chải tóc cho ông như một người vợ dịu hiền.