– Tốt.
Bùi Tụng Hành vẫn bộ mặt bình tĩnh, nói:
– Bổn quan cam tâm tình nguyện phụng bồi.
Tần Tiêu cười lạnh nói:
– Như vậy, xin mời, Bùi đại nhân!
Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn lôi kéo một nhóm người đi ra khỏi huyện nha được vài bước thì cũng không biết từ chỗ nào có một đoàn người chạy tới, cưỡi ngựa cao to, cầm trong tay trường thương, khoác trên vai võ trang đầy đủ, đem bọn người Tần Tiêu vây vào giữa.
Lý Trọng Tuấn giận dữ:
– Lớn mật! Binh tôm tướng cua nơi nào lại dám ngăn cản đường của bổn vương! Muốn tạo phản phải không!
– Ơ, ta tưởng là ai chứ, thì ra là Vệ Vương điện hạ.
Một đám kỵ binh sau lưng truyền tới âm thanh huyên náo, Võ Ngụy Tông cưỡi ngựa đi tới.
– Không ngờ nha, thì ra là nam nha đại tướng quân, thật sự là thất kính, thất kính nha!
Lý Trọng Tuấn bĩu môi, khinh thường nói:
– Là ngươi? Không ở bắc nha mà chạy đến huyện nha Trường An làm cái gì? Bổn vương đang hiệp trợ Tần đại nhân ban sai, ngươi vô lễ ngăn cản hẳn là muốn tạo phản phải không?
– Dọa, tạo phản? Chụp mũ tốt!
Võ Ngụy Tông đề cao thanh âm, thét lên một tiếng.
– Ta thấy tạo phản trong miệng của các ngươi chính là Tần Tiêu, ngươi thật sự là ăn tim gấu gan báo, ngay cả Hoàng Gia Vệ Suất cũng dàm tùy ý ra đòn hiểm, đem người đang sống đánh chết! Ta thấy ngươi căn bản đang coi rẻ vương pháp, coi rẻ triều đình, coi rẻ hoàng đế!
Tần Tiêu bất động thanh sắc nhìn qua Lý Trọng Tuấn cùng Võ Ngụy Tông hai người đấu pháp, Võ Ngụy Tông lúc này là chụp bô ỉa lên đầu của mình, cười lạnh:
– Võ tướng quân, bổn quan phụng thánh dụ làm việc, đang trong quá trình tra án có án mạng. Ngự Sử ban sai trừ hoàng đế thì người ngoài không được cản trở. Quy củ này Võ tướng quân không hiểu sao? Hiện tại ngươi công nhiên mang binh vây ta lại chớ không phải là muốn ý đồ bất chính giết người diệt khẩu sao?
– Hừ, tốt cho miệng lưỡi xảo biện.
Võ Ngụy Tông kêu lên. Bạn đang đọc chuyện tại TruyệnFULL.vn
– Bị đánh chết là thuộc hạ của bổn thương. Bổn tướng chẳng lẽ không có quyền lực lên tiếng sao? Tần Tiêu, nói cho ngươi biết a, ngươi xong đời rồi! Ngươi lập tức có thể cút ra khỏi hoàng thành, đến Lĩnh Nam mà đào đá đấy, cả đời cũng mơ tưởng lại quay về triều đình.
Võ Ngụy Tông hung hăng càn quấy quất roi ngựa, nói:
– Chúng ta đi! Không đáng dây dưa với chó rơi xuống nước, hao tổn giá trị con người Thiên Ky Vệ Sĩ chúng ta.
Lý Trọng Tuấn nghiến răng, oán hận nói:
– Cẩu tặc, một ngày nào đó lão tử sẽ lấy cái đầu trên cổ của ngươi, ném cho chuột ăn.
– Điện hạ, không cần phải chấp nhất loại cẩu tặc này, chỉ làm mình tức giận mà thôi. Không có lợi nhất.
Tần Tiêu nhàn nhạt nói ra.
– Chúng ta nên làm chính sự đi.
Lý Trọng Tuấn gật gật đầu:
– Nói cũng phải, Chó cắn ta một cái, chẳng lẽ ta còn phải cắn ngược con chó sao? Nhưng mà làm bổn vương tức giận thì đến lúc đó chém đầu chó là được.
Tần Tiêu cười cười, giục ngựa đi lên phía trước, trong nội tâm kỳ thật còn tức giận hơn cả Lý Trọng Tuấn nhiều lắm: Võ Ngụy Tông, ngươi là quy nô hèn hạ vô sỉ đáng chết! Hôm nay oán cừu đã kết. Ta không cần biết ngươi là cháu ruột của hoàng đế, hồng nhân cái gì đó. Một ngày nào đó lão tử không tha cho ngươi đâu!
Tần Tiêu dẫn theo một nhóm người tiến vào hoàng cung, đến Ngự Sử đài không tránh khỏi bạo động nhỏ. Phàm là quan viên lớn nhỏ gặp được nhao nhao ghé mắt nhìn qua, chỉ trỏ vào thi thể nghị luận.
Tương Vương Lý Đán cũng bị giật mình. Hắn nhìn Tần Tiêu nói ra:
– Tần Tiêu, ngươi sao không cẩn thận thế, ngươi đánh chết người? Đây chính là Thiên Kỵ Vệ Suất, cũng không phải chuyện đùa đâu! Phiến toái lớn đấy!
Tần Tiêu nói một tiếng:
– Tương Vương yên tâm. Tần Tiêu làm việc gì sẽ tự mình gánh chịu. Người này bị đánh chết hoàn toàn có người cố ý hãm hại Tần Tiêu. Hiện tại có ghi chép thẩm tra và một đám nhân chứng.