“Mấy năm nay Hàn mỗ gặp được vài cái đại cơ duyên, vậy nên mới tiến cấp được đến cảnh giới hiện tại nhanh như vậy. Bàn về căn cơ thâm hậu thì làm sao có thể so sánh được với một vị Đại Thừa như Đồ huynh chứ.” Hàn Lập khách khí nói.
“Đạo hữu quá khiêm tốn rồi. Đúng rồi, Hàn đạo hữu muốn Đồ mỗ trợ giúp tìm kiếm chỗ nào? Không phải mạnh miệng chứ, tại hạ cho dù không thể nói là nắm rõ từng tấc hải vực trong lòng bàn tay, nhưng một số ít các khu vực đặc thù thì cũng đều đã đi qua vài lần rồi.” Đồ Giảo thần sắc nghiêm lại, cuối cùng nhắc đến chuyện này.
“Tại hạ chỉ muốn tìn đến một tọa độ trong đáy biển mà thôi, còn như vị trí cụ thể… Hoa Thạch, ngươi tới đây nói qua cho Đồ đạo hữu nghe đi.
Hoa Thạch là linh thú trong nước đã tu luyện thành công, thông qua lời nói của hắn hy vọng có thể làm cho đạo hữu hiểu rõ thêm vài phần.” Hàn Lập quay đầu mở miệng phân phó cho Hoa Thạch một tiếng.
“Vâng. Đồ tiền bối, kỳ thật tọa độ trong đáy biển mà chúng ta muốn tìm chính là một manh mối mà trong Thượng cổ Tế Đàn đã chỉ rõ, vị trí đặc thù cụ thể là…” Hoa Thạch sau khi đáp ứng một tiếng, cung kính đi ra, lập tức giải thích một cách cực kỳ kỹ càng.
Mặc dù thông qua thượng cổ tế đàn biết được đại khái toạ độ nhập khẩu Tiểu Linh Thiên, nhưng mà vì thế giới dưới đáy biển cực kỳ khổng lồ, chỉ cần một chút sai lầm cũng có thể sai biệt cả vạn dặm.
Cho dù có Hoa Thạch lão tổ tinh thông thần thông thủy thuộc tính này giúp đỡ, nhưng muốn tìm chính xác được nơi nhập khẩu cũng không phải là một chuyện đơn giản.
Cho nên lúc trước khi Hàn Lập gặp được vị Đại Thừa Nhân Diện Giao xuất thân từ Hải vực này, lập tức không chút nào do dự giúp đỡ một phen.
Có hắn giúp đỡ, tin tưởng rằng tìm được tọa độ chính xác không phải là một việc quá khó khăn.
Cho nên cái gọi là Trấn Hải Cung kia chẳng qua cũng chỉ có ba gã Đại Thừa, cho dù mạnh hơn một chút so với cùng giai, đắc tội thì đắc tội chứ sao. Lấy thần thông của Hàn lập bây giờ tất nhiên cũng không coi là gì trong mắt cả.
Trải qua một phen bàn luận giữa Đồ Giảo và Hoa Thạch, rất nhanh hai người đã xác định được nơi nhập khẩu vào Tiểu Linh Thiên ở trong đáy biển.
Sau khi Mặc Linh Thánh Thuyền bùng sáng lên, độn tốc lập tức tăng lên gấp mấy lần, đi thẳng tới địa điểm kia.
Hai tháng sau, phía trên bầu trời của một mảnh hải vực đầy dẫy đá san hô, cự thuyền màu đen dừng lại tại chỗ không hề nhúc nhích.
Mấy ngàn trung, cao giao khôi lỗi phân bố khắp xung quanh cả hải vực để qua lại dò xét.
Tại chỗ sâu dưới đáy biển, rất nhiều Ma Tinh khôi lỗi không biết đang tìm kiếm cái gì ở khắp nơi.
Hoa Thạch lão tổ, Đồ Giảo cũng gia nhập vào bên trong những đám khôi lỗi này, đồng dạng không ngừng dùng thần niệm để tìm kiếm cái gì đó.
Hàn Lập ngồi xếp bằng ngay trên lối vào khoang thuyền, lẳng lặng nhắm mắt dưỡng thần.
Chu Quả Nhi thành thành thật thật đứng ở một bên, nhưng thỉnh thoảng lại ngó đầu nhìn xung quanh đáy biển, tất nhiên là không thể thoát khỏi được con mắt của Hàn Lập.
“Con bé nha đầu này gấp gáp cái khỉ gì, đây chính là địa điểm mà hai người bọn họ tính toán cảm thấy chính xác nhất, dù cho kết quả ra sao thì cũng chỉ cần một chút thời gian là tin tức sẽ về đến đây thôi.” Hàn Lập vẫn nhắm chặt hai mắt, nhưng nhàn nhạt nói một câu.
“Hàn tiền bối, Quả Nhi chỉ lo lắng là lần này vẫn hoài công vô ích mà thôi. Hai vị tiền bối cùng nói nơi phía trước rất nắm chắc, nhưng chỉ sợ lại chẳng thu hoạch được gì cả.” Chu Quả Nhi thè cái lưỡi nhỏ nhắn, nói thầm trả lời.
“Hải vực rộng lớn như thế này, thế giới đáy biển lại vô cùng phức tạp, tính sai vài lần cũng là chuyện bình thường thôi. Nhưng ta có một ít dự cảm, có lẽ lần này sẽ có được một ít thu hoạch.” Hàn Lập mỉm cười trả lời.
“Tiền bối pháp lực thông thiên, trong lòng nếu đã cảm ứng được chút gì đó có lẽ là không sai được đâu.” Chu Quả Nhi nghe vậy, trong lòng lập tức vui vẻ.
“Chẳng qua trước đó ở tại đây, còn cần phải đuổi bớt đi một ít khách không mời mà tới mới được.” Hàn Lập hai mắt nhíu lại, đột nhiên nhìn nhìn về một phương hướng nào đó.
Cùng lúc đó, trên mặt biển bên ngoài trăm vạn dặm, chẳng biết từ khi nào bất ngờ xuất hiện vô số hải thú hình thù kỳ quái, lớn thì giống hệt quả núi cao, nhỏ thì cũng cỡ vài trượng, nhiều chi chít không kể được, cơ hồ phân bố chật kín từng tấc địa phương trong phạm vi cả trăm dặm.
Mà đứng trên lưng một con rùa lớn đang ở vị trí tiên phong là một gã nam tử râu dài đầu đội ngọc quan, mặt không chút biểu tình chỉ huy đoàn quân hải thú cuồn cuộn lao đến hướng Mặc Linh Thánh Thuyền.
Phía sau con rùa lớn một chút là một đầu hải mã thú cự đại cùng một cùng một con bạch tuộc màu xanh đậm đang chia ra làm hai bên trái phải sít sao đi theo.
“Quả nhiên, người kia vẫn ở địa phương phía trước cách đây không xa. Hừ, dám can đảm nhúng tay vào sự tình của bản Cung, đúng là đã chán sống rồi. Bắt đầu chuẩn bị Vạn Thú Đại Trận, ta muốn dùng trận pháp này vây chết vị Đại Thừa lục địa kia ở bên trong.” Lão già râu dài sắc mặt cực kỳ tức giận, đột nhiên ra lệnh một tiếng.
Từ trong đội quân hải thú ở phía sau vang lên một tiếng kèn lệnh thật dài, đàn hải thú dấy lên một trận, lập tức không ngừng biến đổi phương vị trong toàn thể đội ngũ. Chỉ sau khoảnh khắc, mặc dù bên trong đoàn hải thú còn chút rối rắm, nhưng có một tòa pháp trận cực kỳ huyền diệu đang mơ hồ được hình thành.
Đại quân hải thú khổng lồ như vậy, tất nhiên là rất nhanh đã kinh động tới đám khôi lỗi giáp sỹ đang tuần tra ở xung quanh, lập tức chúng hùng hùng hổ hổ lao tới đón đầu.
“Đứng lại, chủ nhân của chúng ta đang làm việc ở phía trước, tất cả người ngoài đều không được tiến tới, trái lời giết không tha.” Vài chục khôi lỗi này mới chỉ chặn đầu đoàn quân hải thú tiên phong, khôi lỗi giáp bạc cầm đầu lạnh tanh quát một tiếng.
“Chỉ có vài tên khôi lỗi mà dám ngông nghênh, đúng là muốn chết.” sắc mặt tên nam tử đang đứng trên lưng rùa trầm xuống.
Cơ hồ ngay lập tức khi hắn vừa dứt lời, hơn chục con hải thú khí tức cường đại đồng thời mở miệng, từng đạo quang mang cùng từng đoàn lôi hỏa bắn mạnh ra. Chỉ sau vài cái chớp động, lập tức đem tất cả số khôi lỗi này phá hủy thành từng mảnh vụn trong tiếng nổ vang trời.