Nói xong cô liền chuẩn bị giúp bà ta vén lên, nhưng lại bị ngăn lại.
“Không cần, dì thấy ánh nắng chói mắt quá, vì thế mới để rèm như vậy.
Cháu qua đây, để dì ngắm cháu thật kĩ nào. Lần đầu tiên gả cháu đi, dì thực sự cháng muốn chút nào, nhưng mà bây giờ vấn phải gả cháu đi, đau lòng bà dì này quá mà.”
Trúc Linh Trúc Linh tiến về phía trước, xoay một vòng, váy cưới một màu đỏ rực, tựa như màu hoa bỉ ngạn rực rỡ đến cháy bỏng.
Trên đầu đội một chiếc vương miện nhỏ, tủa ra từng dải xoăn tít.
“Dì ơi, cháu có đẹp không?”
Cô kích động hỏi, một lần nữa trở thành cô dâu của Gố Thành Trung, cô tưởng rằng đã không còn lạ lâm gì nữa, nhưng từ đêm qua tới giờ vấn không giấu được sự căng thẳng.
Theo quy tắc, hai người sắp cưới không thể gặp nhau ba ngày, vì thế bọn họ chỉ có thể gọi điện thoại hoặc là gửi †in nhắn.
Bây giờ gả đi lần nữa, tâm trạng của cô vẫn còn rất bồi hồi.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đỏ hoe của Quý Thiên Kim, trong lòng cô cũng có chút buồn bã.
“Đẹp, con gái của nhà họ Quý ta đương nhiên là đẹp rồi.”
Bà tỉ mỉ quan sát cô, thi thoảng lại liếc nhìn sang nửa bên rèm cửa sổ.
“Dì à, dì đừng khóc nữa, cháu và Cố Thành Trung sẽ sống thật hạnh phúc ạ.”
“Dì tin, bây giờ cũng xem như bình yên rồi, cháu cũng có thể sống vui vẻ bên cậu ấy. Tiếc là, chỉ có dì đưa dâu, ba mẹ cháu thì…”
Bà vừa nói được một nửa thì dừng lại.
Nhắc tới ba mẹ chẳng bao giờ gặp mặt được, tâm tình của Hứa Trúc Linh dường như trùng xuống trong khoảnh khäc.
“Cháu nghĩ…họ cũng sẽ vui mừng cho cháu, bởi vì đã gả cho người đàn ông tốt nhất thế gian.”