Tiêu Diêu Tiên tùy ý khoát khoát tay, bàn tay khẽ lật, một bộ y phụ xuất hiện ở trong lòng bàn tay hắn.
– Kiện Chúa Tể pháp y này cũng đưa cho ngươi, có thể giúp ngươi chống cự áp lực của chiến trường tam giới, như vậy coi như tu vi không tốt thì cũng có thể theo sau tiến vào Hỗn Độn hải dương!
Chúa Tể pháp y là phòng ngự thủ đoạn mà cấp bậc Chúa Tể lưu lại, lợi dụng dung hợp ba nghìn đại đạo hình thành y phục, bộ y phục này mặc dù chỉ là hư ảo, cũng không phải là hỗn độn thần binh. Thế nhưng lại dung hợp lực lượng của cường giả cấp bậc Chúa Tể, chỉ cần không có đạt tới cấp bậc Chúa Tể, muốn phá vỡ bộ pháp y này, quả thực không có khả năng!
Vật này luyện chế cực kỳ không dễ, vừa thấy mặt đã đưa ra hai kiện bảo vật lợi hại như vậy, quả thực Tiêu Diêu Tiên đã ra tay rất rộng rãi.
Nhận được đệ tử, Tiêu Diêu Tiên và Hạ Hành cũng đều vui mừng. Ba người lại uống một hồi, Tiêu Diêu Tiên chắp tay từ biệt với Nhiếp Vân.
– Thực lực của nugoiw bây giờ cường đại như vậy, ta cũng không cần thiết phải đi theo. Vì vậy tax in cáo từ!
Nói xong hắn mang theo Hạ Hành phiêu nhiên rời đi.
Tiêu Diêu Tiên luôn luôn tiêu dao tự tại, không thích bị ràng buộc, đối với hắn Nhiếp Vân có tâm báo ân, chính chuyện này làm cho hắn có chút không chịu nổi!
Dù sao hắn tới chiến trường tam giới cũng không phải là vì Hỗn Độn Vương Phù lệnh, lấy được hay không cũng không có vấn đề quá lớn. Sau khi rời đi khỏi nạp vật thế giới, hắn bay vút về phía bên ngoài chiến trường tam giới.
Giữ lại mấy lần. Thấy đối phương đã quyết ý, Nhiếp Vân cũng sẽ không nói thêm gì nữa. Hạ Hành chính là ân nhân của hắn khi còn ở Phù Thiên đại lục, lúc này có thể giúp hắn tìm được sư phụ như Tiêu Diêu Tiên, tuyệt đối là cơ duyên lớn, chỉ có lợi chứ không có hại. Thấy hắn theo đối phương rời đi Nhiếp vân cũng không có ngăn cản.
– Hắn đã đi, ta cũng nên đi tìm Tam Giới Chi Tâm!
Thấy Tiêu Diêu Tiên rời đi, Nhiếp Vân ở lại tại chỗ cũng không có ý nghĩa gì, hắn đang muốn đi tìm Tam Giới Chi Tâm thì đột nhiên trong lòng khẽ động một cái, cổ tay khẽ lật. Một khỏa ngọc bài xuất hiện ở trong lòng bàn tay.
Là tin tức mà Phù Ám Triều gửi tới.
Nhìn xong tin tức, ánh mắt Nhiếp Vân sáng lên.
Mặc dù cũng không phải là tin tức về Tam Giới Chi Tâm, thế nhưng cũng là tin tức về Hỗn Độn Vương Phù lệnh, mọi người xông vào Tam giới ma bàn cuối cùng đã tới chỗ trung tâm nhất. Đã phát hiện ra Vương Phù lệnh. Căn cứ vào tin tức mà Phù Ám Triều gửi, Tam Giới Chi Tâm đang ở phụ cận Hỗn Độn Vương Phù lệnh.
– Người này nhất định muốn bảo ta đem Tầm Lệnh phù dẫn đi!
Mặc dù Phù Ám Triều không nói rõ ý tứ của mình, thế nhưng sao Nhiếp Vân lại không biết biết hắn đang nghĩ cái gì chứ? Hắn chỉ cười nhạt một tiếng
Trước đó tách ra với đối phương, cũng không đem Tầm Lệnh phù đưa cho đối phương. Cho nên cho dù bọn họ đến bên cạnh Vương Phù lệnh, không có vật này thì cũng không có khả năng có được lệnh phù.
Dù sao cũng không có chuyện gì để làm, Nhiếp Vân cũng không ngừng lại mà thân thể thoáng một cái đã bay thẳng về phía thẳng tắp Tam giới ma bàn.
Vốn hắn cũng không có rời đi xa, cho nên không tốn bao lâu đã lại lần nữa tiến vào
trong đó.
Bảo vật bên trong này cũng không có gì có thể hấp dẫn được sự chú ý của hắn, cho nên hắn tăng thêm tốc độ đi về bên trong.
Lối đi của Tam giới ma bàn cũng không phải là thẳng đứng xuống dưới, mà là hình xoắn ốc, tương tự như cối xay vậy, bên trong lối đi rộng rãi có nằm vô số thi thể.
Những người này khi còn sống ở trong tam giới đều là đại nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, bởi vì tranh đoạt bảo vật cho nên bị vây công hoặc là bị người ta đánh chết, toàn bộ đều hồn phi phách tán cái gì cũng không lưu lại.
– Người vì tiền mà chết, chim vì thức ăn mà vong! Đây là đạo lý mãi mãi không phá!
Nhiếp Vân lắc đầu nói.