– Xà Nương Tử, ngươi muốn chết hả? Thanh niên tự cao bỗng nhiên hừ lạnh, hai mắt bắn ra tia sáng, lạnh lùng trừng thiếu phụ xinh đẹp: – Nếu không thu hồi mị công của ngươi, bây giờ ta ném ngươi vào biển làm mồi cho cá!
Thiếu phụ bị gọi là Xà Nương Tử cười nhạt, tuyệt không để ý lời uy hiếp của thanh niên này, chỉ cười hì hì: – Nóng quá làm gì chứ, người ta sợ quá mà.
Lúc nàng nói, tiếng vang kỳ dị truyền ra từ sàn tàu.
Dương Khai nhìn lại, da đầu tê dại, không biết khi nào trên sàn tàu lại có thêm rất nhiều mãng xà cổ quái, lớn nhỏ không đều, nhìn có vẻ độc tính rất mạnh, hơn nữa hiện tại có chút mãng xà vây quanh thanh niên, chen kín đày, không ngừng thẻ lưỡi rắn, nhìn rất dọa người.
– Giả vờ ra vẻ! Thanh niên mặt không đổi sắc, coi mãng xà vây quanh như không có, bình thản nhìn Xà Nương Tử, giống như không e ngại nàng.
Hai người vừa lên liền làm loạn cang như thế, không rõ có phải có ân oán từ trước.
– Ai còn làm loạn, lập tức lăn khỏi thuyền của lão phu! Tang Đức hừ lạnh, ánh mắt uy nghiêm quét qua, Xà Nương Tử cùng thanh niên này liền im tiếng.
Nếu Tang Đức chỉ là đại sư luyện khí, ở trên Tịch Hư Hải này thì chưa hẳn trấn trụ của hạng người cao ngạo như bọn họ, mấu chốt là Tang Đức chẳng những là đại sư luyện khí, thực lực cũng không kém bọn họ.
– Thu lại vật nuôi của ngươi, lão phu nhìn mà thấy ghét! Tang Đức trừng Xà Nương Tử.
Xà Nương Tử mỉm cười, duyên dáng nói: – Đại sư có lệnh, ta tự nhiên không dám không nghe!
Nàng đặt ngón tay lên môi hồng, nhẹ nhàng huýt sáo, rắn độc mãng xà đầy tàu liền lui về, không biết là chúng trốn chỗ nào.
Tang Đức nói:
– Thật ra mỗi người các ngươi đều nghe qua tên nhau, chỉ là có thể trước kia chưa gặp, không cần lão phu giới thiệu, tự báo tên là được.
Xà Nương Tử gật đầu: – Cũng phải, thiếp thân chào các ca ca, đoạn đường tiếp theo xin chiếu cố nhiều hơn.
Nàng vừa nói, mị nhãn không ngừng ném ra, giọng tê người, có thể châm ngòi dục hỏa người ta.
Thanh niên kiêu ngạo hừ lạnh: – Thẩm Phi!
Nói xong tên mình, liền không còn lời sau. Đối với hắn, nói thêm một chữ cũng là sỉ nhục.
Nam nhân to con thì cười hắc hắc, gãi đầu, sang sảng nói: – Ta tên Man Quái!
Thoạt nhìn hắn rất hàm hậu, nhưng ai cũng biết nếu bị bề ngoài của hắn lừa gạt, vậy xui xẻo là bản thân. Có thể xông pha ra danh tiếng trên Thông Thiên Đảo, không có ai là đơn giản, người đơn giản đều đã chết.
– Quả nhiên là Man ca ca! Xà Nương Tử ánh mắt sáng ngời, giống như đã sớm nghe qua đại danh của Man Quái, vừa nói liền dán người tới, nũng nịu nói: – Muội muội vẫn ngưỡng mộ đại danh Man ca ca đã lâu, cuối cùng hôm nay gặp được, thật là danh bất hư truyền. Nàng vừa nói, vừa vươn ngón tay nhỏ dài nhẹ nhàng vuốt ve cơ bắp trên cánh tay Man Quái, biểu tình mê người như thấy món ngon, hơi thở cũng dồn dập, khóe mắt toát ra xuân ý.
Man Quái rất phối hợp căng phồng cơ bắp lên, cười hắc hắc: – Nếu như muội muội thích, cứ việc sờ đi, Man Quái ta cũng chỉ chuyên một chiêu này!
Xà Nương Tử liếm môi hồng nói:
– Không chỉ vậy chứ? Chẳng lẽ Man ca ca không có sở trường khác?
Man Quái cười hắc hắc: – Tự nhiên là có.
– Còn gì khác nữa?
– Đủ lấp đầy khe sâu của muội muội!
– Vậy chúng ta phải thân thiết hơn nữa.
Một đôi cẩu nam nữ này, giữa ban ngày ban mặt, trước mắt bao người, không biết liêm sỉ liếc mắt đưa tình, làm cho mấy người Dương Khai đen mặt.
– Bằng hữu này tên gì? Hình như rất lạ mặt! Thẩm Phi cũng lười nhìn đôi gian phu dâm phụ này, quay sang hỏi Dương Khai.
Hắn vừa lên tiếng, Man Quái cùng Xà Nương Tử đều chú ý tới Dương Khai.
Dương Khai mỉm cười chắp tay: – Dương Khai!
– Dương Khai? Thẩm Phi nhướng mày, ánh mắt nhìn sang Man Quái, đều thấy được khó hiểu, bởi vì hai người đều chưa nghe qua tên Dương Khai.
– Thì ra là Dương tiểu ca, thất kính thất kính. Xà Nương Tử bỏ lại Man Quái, lập tức đến cạnh Dương Khai, người dán lên hắn, ánh mắt quyến rũ: – Tiểu ca ca có sở trường gì? Nói cho muội muội một tiếng được không?
Dương Khai đen mặt, nói: – Không có không có, toàn thân ta toàn là khuyết điểm, không một chút sở trường.
– Sao lại vậy được. Xà Nương Tử cười hì hì: – Là nam nhân, phải có sở trường chứ, tiểu ca đừng xấu hổ vậy mà.
Dương Khai lạnh mặt, nói: – Bà dì này lớn rồi, gọi ta ca ca, đừng có ép quá được không?
Xà Nương Tử mặt cười cứng lại, toàn thân trào ra khí lạnh, quay lại nhìn Tang Đức nói: – Đại sư, ngài tìm đâu ra kẻ này, ta muốn xé miệng hắn, được chứ?
Tang Đức mặt trầm xuống trầm xuống: – Xem ra lão phu vừa nói gì, ngươi cũng để vào lòng.
Xà Nương Tử tức đến cả người run run, nghiến răng nói: – Đại sư, ngươi mời Man ca ca cùng Thẩm Phi, ta đều sớm có nghe, đều là cường giả độc hành nổi danh trên đảo. Nhưng tiểu tử này là cái thứ gì, có tư cách cộng sự với chúng ta!