– Đa tạ vị sư muội này! Dương Khai nhàn nhạt nói cảm tạ một tiếng.
Tuy thiếu phụ này cũng không có giúp hắn điều gì, nhưng dù sao cũng âm thầm nhắc nhở hắn, xem như người ta có lòng tốt.
Thiếu phụ không nói gì nữa, chỉ thỉnh thoảng nhìn về phía Dương Khai, trong ánh mắt kia chứa đầy vẻ thương hại và đồng tình, dường như đã liệu trước tương lai bi thảm của Dương Khai.
Nội đường vẫn yên tĩnh, mọi người đều không ai nói chuyện với nhau. Người tới nơi này đều muốn cầu xin Tang Đức đại sư luyện khí, thời khắc này chờ đợi lòng nóng như lửa đốt, nào có tâm tình đi nói chuyện phiếm.
Ước chừng sau nửa canh giờ, võ giả thứ nhất đi vào cửa hông bỗng nhiên đi ra. Mọi người đều nhìn lại hắn, chỉ thấy người này sắc mặt vui mừng, dường như gặp chuyện tốt gì, sau khi đi ra không nói một lời liền rời đi.
Võ giả thứ hai vội vàng đứng lên, bước vào chỗ cửa hông.
Cứ tiếp tục như thế, một mực đợi đến khi màn đêm buông xuống, chín người kia đều theo thứ tự rời đi, lúc đi ra mỗi người đều sắc mặt bất đồng, có người vui mừng, có người trang trọng, nhưng không có người nào mày ủ mặt ê.
Dương Khai quan sát sắc mặt, biết danh tiếng của vị Tang Đức đại sư này, quả nhiên là chân tài thực học, hắn giúp chín người kia luyện khí đại khái đều thành công, ngay cả một kiện thất bại cũng không có.
Đồn đãi nói Tang Đức đại sư mơ hồ chạm đến huyền bí của đế khí sư, có lẽ không phải giả.
Chờ đến lúc người thứ 9 từ cửa hông đi ra, Dương Khai mới đứng lên, sải bước đi vào.
Vừa vào cửa hông, bên trong mờ tối âm trầm, bất quá phía trước lại có cánh cửa truyền ra một tia sáng, Dương Khai theo ánh sáng kia một đường đi tới, không bao lâu liền đi tới trong một môi trường nóng hừng hực.
Phóng mắt nhìn tới, nơi này là một cái mật thất, bốn phía có ngọn lửa không ngừng nhảy lên, một cái lò luyện khí to lớn bày ở vị trí chính giữa mật thất, mà ở bên cạnh lò luyện khí, một thân ảnh ngồi xếp bằng, bốn phía ngọn lửa nhấp nháy, thân ảnh ấy cũng ẩn hiện không chừng, vô cùng quỷ dị.
Ánh sáng tuy rằng không tốt lắm, nhưng Dương Khai vẫn thấy rõ diện mạo của Tang Đức đại sư.
Ngoài dự liệu của hắn, vị đại sư này thoạt nhìn giống như một lão già bình thường, toàn thân nhìn không ra mảy may chỗ khác thường, nhưng Dương Khai có thể mơ hồ nhận ra lão già này không dễ chọc, lão ngồi đó giống như một ngọn núi lửa yên lặng, trong thân thể ẩn chứa năng lượng to lớn.
Lão già ngoại trừ là một luyện khí sư không tầm thường, thực lực bản thân lão chỉ sợ cũng tuyệt đối không thấp.
– Ra mắt đại sư! Dương Khai ôm quyền chào.
– Ngồi! Tang Đức giương mắt, chỉ vào một cái bồ đoàn trước mặt, nói.
Dương Khai ung dung ngồi xuống.
– Muốn luyện chế cái gì, lấy ra vật liệu, nói ra yêu cầu của mình! Tang Đức mở miệng nói.
Dương Khai vội vàng lấy ra bộ Tịnh Linh Trận cao cấp, đưa tới hướng Tang Đức nói: – Ta muốn cầu đại sư chữa trị bộ trận kỳ trận cơ này!
Tang Đức nhận lấy, quan sát cẩn thận một hồi, gật gật đầu nói: – Bộ này là do tay lão phu làm, chữa trị nó cũng không khó!
Dương Khai nghe vậy rất vui mừng. Trước hắn đã phỏng đoán Tịnh Linh Trận cao cấp này là do tay Tang Đức làm ra, hiện tại quả nhiên không sai.
Người ta nếu có thể luyện chế, thì nhất định chữa trị là không thành vấn đề, hắn vội nói: – Ta cũng không biết cần tài liệu gì, cho nên cũng không có chuẩn bị, nếu đại sư có tài liệu thích hợp ta có thể mua, nguyên tinh không thành vấn đề!
Tang Đức đưa tay vỗ vào lò luyện khí một cái, nắp lò lập tức bay lên, lão liền thảy toàn bộ trận kỳ trận cơ vào trong, lúc này mới nhìn Dương Khai lạnh nhạt nói: – Ngươi xem ta như là người thiếu nguyên tinh ư?
Dương Khai không biết lão hỏi câu này là có ý gì, trong lúc nhất thời cũng không biết nên đáp như thế nào.
– Ta không cần nguyên tinh! Tang Đức nói tiếp.
– Vậy đại sư muốn thứ gì? Dương Khai giật mình trong lòng, thầm nghĩ lão hỏi cũng không thèm hỏi trước đã thảy Tịnh Linh Trận cao cấp của mình vào lò luyện khí, sau đó mới nói không cần nguyên tinh, đây không phải là cố tình lên giá sao?
Vạn nhất thù lao lão muốn mình không trả nổi thì làm sao bây giờ, Tịnh Linh Trận cao cấp còn cần hay không?
Nếu Tịnh Linh Trận này là của hắn, thì cũng cũng không sao, mà mấu chốt vật này là của Lăng Âm Cầm. Hơn nữa còn có ý nghĩa cực lớn với Lăng Âm Cầm, nếu không Dương Khai đâu cần làm chuyện phiền toái như thế, trực tiếp tìm một bộ giá cao mua trả lại cho nàng là được.
Chính vì Tịnh Linh Trận này ký thác tưởng niệm bầu bạn đối với Lăng Âm Cầm, Dương Khai mới phí hết tâm tư tìm tới Tang Đức nơi này chữa trị.
– Vậy phải nhìn xem ngươi có thể cho ta thứ gì! Tang Đức thản nhiên nói.
Dương Khai không khỏi tức giận mắng thầm, thầm nghĩ nếu lão muốn tính mạng của ta chẳng lẽ ta phải giao cho lão? Quả nhiên là thượng bất chính hạ tắc loạn mà! Đứa nhỏ kia hành vi xử sự khiến người ta không dám gật bừa, Tang Đức này cũng đúng y như vậy.
Xem ra đặt tên cũng không sai, Tang Đức Tang Đức, mất đức!
Hắn cố nén không vui trong lòng, trầm giọng nói: – Đại sư muốn thứ gì? Nếu ta có thể làm được, nhất định làm hết sức!
Ngụ ý, không làm được thì sẽ không làm.
Tang Đức mỉm cười, nụ cười kia có vẻ có chút biến hoá kỳ lạ.
Đang lúc Dương Khai tâm thần chuyên chú, chuẩn bị lắng nghe, Tang Đức bên kia bỗng nhiên truyền đến một tia lực lượng thần hồn tinh thuần mà cuồn cuộn, hội tụ thành hình dáng một thanh trường mâu, đâm thẳng tới thức hải của hắn.
Dương Khai tuy rằng bị đánh lén, nhưng phản ứng cũng không chậm, vội vàng thúc giục lực lượng thần hồn đón đỡ.
“Ầm…” Va chạm âm thầm không tiếng động, Dương Khai cùng Tang Đức đều hơi chấn động một chút.
Tang Đức lộ vẻ kinh ngạc trong mắt, ngay sau đó lại mừng rỡ: vốn vẻ lạnh nhạt trong mắt trước đó lập tức phát ra tia sáng khiếp người, dùng một bộ ánh mắt nhìn chằm chằm vào Dương Khai như muốn ăn thịt người, dường như phát hiện một bảo bối gì đó.
Dương Khai lại đứng bật dậy, vừa rồi hắn bị đánh lén, không có phát huy toàn bộ thần thức lực, không phải hắn không muốn phát huy, mà là sợ đánh bị thương Tang Đức. Nếu đánh bị thương nặng thần hồn của lão, thì coi như không có người thay lão tu bổ Tịnh Linh Trận.
Nhưng Tang Đức không nói một lời liền đánh lén mình như vậy, Dương Khai vô cùng căm tức, thầm quyết định nếu lão già này không cho mình một lời giải thích hài lòng, sẽ lập tức gác đao trên cổ lão, buộc lão tu bổ Tịnh Linh Trận kia như lúc ban đầu cho mình…