Vì một súc sinh mà ra nông nỗi này, đúng là hoang đường
“Ọe, ọe…” Huyên quý phi ngồi dưới Ninh Thư thấy Lâm mỹ nhân máu me khắp mặt bị bắt đi, che miệng nôn mửa.
Huyên quý phi muốn nhịn nhưng ngày càng ói ghê hơn, Ninh Thư thấy Huyên quý phi như vậy, mắt lóe sáng, vội vã nói với Thanh Trúc: “Nhanh truyền thái y qua đây, Quý phi khó chịu.”
Nhìn Huyên quý phi hình như là mang thai.
“Tìm thêm một thái y, đi khám cho Lâm mỹ nhân.” Ninh Thư lặng lẽ nói, một việc cỏn con thôi, Ninh Thư vẫn đồng ý giúp đỡ.
Thanh Trúc gật đầu lui xuống.
Mọi người nhìn Huyên quý phi, ánh mắt đầy vẻ hâm mộ, Hoắc Khanh như cũng đoán được, nhíu mày, vô thức ôm chặt tiểu hồ ly trong ngực.
Thái y vội vàng chạy tới, còn chưa kịp hành lễ, Ninh Thư liền nói: “Không cần đa lễ, khám cho Quý phi trước đã.”
“Vâng.” Thái y vội vàng bắt mạch cho Huyên quý phi.
Sắc mặt Hoắc Khanh trầm lặng, bất mãn với hành động khách át giọng chủ của Ninh Thư, bây giờ Hoắc Khanh rất hối hận, trong lúc xúc động đã lâm hạnh Huyên quý phi.
Nếu như không phải là bị hồ ly mê hoặc không thể giữ mình, cũng sẽ không đi lâm hạnh một phi tử.
“Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Quý phi nương nương, đã có thai sắp hai tháng rồi.” Thái y thu tay về, vẻ mặt tươi cười nói.
Tim Hoắc Khanh thắt lại, không nói gì, Ninh Thư cười, ngạc nhiên nhìn Huyên quý phi nói: “Làm sao mà có thai cũng không biết vậy chứ.”
“Nương nương, kinh nguyệt của tần thiếp không chuẩn, thần thiếp cũng không để ý, thật không ngờ lại mang thai.” Huyên quý phi như sắp khóc đến nơi, từ khi tiến cung tới nay, nàng mãi chưa mang thai, niềm vui đột ngột này khiến Huyên quý phi mừng muốn chết.
Chắc đây là phi tử duy nhất trong hậu cung gần đây được Hoắc Khanh lâm hạnh một lần, không ngờ một phát ăn ngay.
“Nếu biết rồi thì phải chăm sóc cho tốt, để Thừa Vọng có thêm tiểu đệ đệ.” Ninh Thư ân cần nói.
“Đa tạ nương nương quan tâm.” Huyên quý phi sờ bụng mình, vẻ mặt ân cần, sau đó nói với Hoắc Khanh: “Hoàng thượng, tần thiếp nhất định sẽ chăm sóc tốt cơ thể, sinh cho Hoàng thượng một đứa con nối dõi.”
“Chúc mừng Quý phi nương nương.”
“Chúc mừng Quý phi nương nương.”
Chúng tần phi kìm lại ghen ghét trong lòng, chúc mừng Huyên quý phi, Huyên quý phi mừng phát khóc.
Xung quanh không khí vui mừng tột độ, nhưng từ khi tiểu hồ ly biết Huyên quý phi có thai, cả người, không đúng, cả con hồ ly đều ngây dại, trong lòng nổ đùng đùng, cảm giác phẫn nộ tột cùng xâm chiếm trái tim.
Lại thấy trên mặt Hoàng hậu mang theo nụ cười, trong lòng càng hận, nghĩ, dối trá, nữ nhân khác mang thai với chồng mình, cô lại vui như thế, trong lòng có khi còn muốn giết người ta, lại còn giả bộ mặt mày vui vẻ, đúng là dối trá, nữ nhân giả nhân giả nghĩa.
Đúng là khiến người ta chán ghét.
Trong lòng tiểu hồ ly rất khó chịu, Hoàng hậu có Hoắc Thừa Vọng, đó là lúc nó chưa gặp Hoắc Khanh, nhưng bây giờ một bên Hoắc Khanh sủng ái nó, lại còn có con với nữ nhân khác, tiểu hồ ly cảm giác mình bị phản bội.
Tim nó rất nhỏ, chỉ có thể chứa được một nam nhân, nhưng nó cũng muốn trong tim người đàn ông kia chỉ có nó, Hoắc Khanh là hoàng đế, mình là một sủng vật, tùy tiện chơi đùa với nó, nó lại tưởng thật.
“Hồ nhi.” Hoắc Khanh thấy nước mắt của tiểu hồ ly rơi xuống đất, trong lòng rất hoảng sợ.
Hừ, tiểu hồ ly nhảy ra khỏi vòng tay Hoắc Khanh, nhìn Huyên quý phi cười tươi như hoa, mình thì khó chịu, đối phương lại vui như thế, tiểu hồ ly hận lao đến đánh vào bụng Huyên quý phi, Huyên quý phi không hề phòng bị, bị tiểu hồ ly đụng phải bụng.
“Hồ nhi.” Hoắc Khanh nhíu chặt mày nhìn tiểu hồ ly, tiểu hồ ly kiên cường liếc nhìn Hoắc Khanh, thấy sự khiếp sợ và không tán thành trong mắt Hoắc Khanh, tiểu hồ ly đau đớn, xoay người chạy mất dạng.
Đều là kẻ lừa đảo, nó không nên tin tưởng nam nhân, tiểu hồ ly căm giận nghĩ.
Hoắc Khanh vốn định đuổi theo tiểu hồ ly nhưng tình huống đang loạn, hắn không thể đi như vậy được.