.
Hai ngày sau, Thẩm Tây Thừa nhắn tin cho cô :”Cuối tuần có bận không?”
Chắc là tại vì thấy cô không chủ động nhắn, nên là anh nhắn tin trước cho cô. Trong lòng dù đang bực tức nhưng vẫn rất vui vẻ khi anh chủ động giải hoà, mặc dù chỉ là cơn giận vô cớ của cô.
Khúc Yên tò mò trả lời :”Để làm gì?”
”Cuối tuần anh không bận.” Thẩm Tây Thừa nhắn tiếp.
Khúc Yên :”Hẹn em đi chơi sao?”
Thẩm Tây Thừa đáp :”Ừ, hẹn đi chơi với em.”
Khúc Yên phấn khích đáp :”Được.”
Vì tinh thần tốt nên nhìn cô vui như nở hoa, đến cả Lục Minh cũng không biết tại sao cô đang trầm mặc đột nhiên lại trở về dáng vẻ cũ. Thế nhưng cậu ta không nói gì, vẫn nghiêm túc làm đề của mình.
Thoắt cái đến cuối tuần, cô sợ anh mệt mỏi việc công ty lại đi lại quá nhiều nên họ hẹn tại nhà hàng ở Bắc Thành.
Là một nhà hàng nổi tiếng mà anh đầu tư, Khúc Yên trước giờ đều thích ăn ở đại sảnh. Phong cách cũng tao nhã lại sang trọng, ngồi ở đại sảnh xem thành phố ở bên ngoài cũng đặc biệt sang trọng.
Khúc Yên ăn mặc đơn giản, tâm trạng vô cùng vui vẻ đi tới chỗ Thẩm Tây Thừa. Anh vẫn trông như thế, âu phục giày da chỉnh tề, khí chất cao quý lạnh lùng, dung mạo tuấn tú đến mức không thể bàn cãi. Cô vừa vào nhà hàng thì trời đã đổ mưa lớn, may mà cô vừa đến kịp lúc.
Khúc Yên đưa một bó hoa nhỏ gối kẹo mút bằng giấy màu, không quá to nhưng trông rất đẹp. Khúc Yên nhìn anh trân thành nói :”Mấy hôm trước em xin lỗi, lúc đó em không suy nghĩ công việc của anh nên em có chút tuỳ tiện. Em không lên ghen rồi giận dỗi với anh.”
Cô tự nhận là mình sai, lần gọi điện cho Bạc Kiêu nghe chú ấy nói cô là người khác phái đầu tiên của anh thì cô đã không còn giận dỗi nữa rồi, chỉ là hơi tức giận vì không thể nghe từ chính miệng anh nói ra, nếu lúc đó anh nói Âu Cẩn Y là bạn cũ thì cô cũng sẽ không suy nghĩ lung tung đến thế.
Còn cảm thấy anh cố tình giấu giếm sau lưng cô.
Anh lãnh đạm nhìn cô, lại cúi nhìn bó hoa gối kẹo trong tay cô. Môi lộ ra nụ cười nhàn nhạt, anh nhận lấy bó hoa bằng kẹo, trầm giọng nói :”Làm em nghi ngờ lung tung cũng là lỗi của anh, anh không trách em.”
”À, còn nữa. Em có tự làm..”
”Ôi, Thẩm Tổng. Anh cũng ở đây sao? Trùng hợp thật.”
Cô chưa kịp nói xong thì đằng sau đã có thấy tiếng người phụ nữ khác, giọng này là của Âu Cẩn Y. Nét mặt cô trong phút chốc biến hoá, không cảm xúc nhìn cô ta.
Thế nhưng Âu Cẩn Y làm như không nhìn thấy cô. Trên người mặc váy trắng bó sát lộ ra tấc da thịt trắng nõn, gương mặt xinh đẹp cười với Thẩm Tây Thừa.
Giọng nói Âu Cẩn Y đặc biệt nhiệt tình :”Thẩm Tổng, vì thời tiết thất thường này mà đối tác của tôi đã dời hẹn. Trùng hợp gặp anh ở đây, tôi có thể ngồi đây ăn cùng anh không, dù sau cũng là có duyên gặp nhau chi bằng ngồi cùng nhau ăn một bữa, được không?”