“Chắc là chưa”
Tiết Thục Dĩnh càng khẩn trương:”Tại sao lại xảy ra chuyện thế này? Tiểu Thất mệt mỏi rồi. Làm ơn ngàn vạn lần đừng lặp lại chuyện như 10 năm trước, thằng bé sẽ phát điên mất”
Lệ thủ trưởng duỗi tay ôm lấy vợ mình, an ủi nói:”Đừng lo lắng, đàn ông Lệ gia ý chí không yếu đuối như vậy, chưa kể chỉ là một vụ bắt cóc tống tiền thông thường, anh mong là vậy, những thứ có thể giải quyết bằng tiền thì không là gì cả”
Lệ Dạ Kỳ dọc đường tìm kiếm, cách đó không xa, anh nhìn thấy một chiếc xe đang bốc khói trước mặt.
Chiếc xe bị cháy không còn nhận dạng được nữa, ở phía sau có thể mơ hồ nhìn thấy được bảng số xe.
Đây là chiếc xe anh đang theo dõi.
Lệ Dạ Kỳ lập tức dừng xe, vội vàng đi tới, càng đến gần, mũi ngửi thấy mùi khét, còn có hơi nước khiến người ta không thể lại gần, anh lấy điện thoại ra bấm số: “Chu Bắc, phía trước 500m tôi phát hiện một chiếc xe, lập tức cho người tới đây”
Cúp điện thoại, Lệ Dạ Kỳ đi một vòng quanh thân xe, mùi khét càng lúc càng nồng nặc. Anh vô cùng bình tĩnh và tỉnh táo, cho dù là tay buông xuống một mực run rẩy, gương mặt tuấn tú cũng không lộ ra bất kỳ dấu vết.
Tại sao xe lại nổ? Vợ anh có bên trong không? Đôi giày cao gót dính máu ngoài kia là chuyện gì?
Chu Bắc rất nhanh dẫn cảnh sát tới, chờ xe hạ nhiệt độ, cảnh sát kiểm tra một lần, xuống xe lắc đầu với Lệ Dạ Kỳ, “Trong xe không có gì, có lẽ hành tung bọn bắt cóc bị bại lộ, chúng đã phá huỷ manh mối rổi bỏ trốn”
Lệ Dạ Kỳ hai chân mềm nhũn lui về sau một bước, Chu Bắc vội vàng đưa tay đỡ anh, tiếp nhận được ánh mắt lạnh lùng, cậu ta vội vàng rút tay về lại.
“Thất gia, phu nhân tạm thời không có việc gì, anh đừng lo lắng”
Lệ Dạ Kỳ ổn định tinh thần mang theo khí thế sát phạt quyết đoán, mặt mày âm trầm hạ lệnh:”Đi theo con đường này tiếp tục tìm, không buông tha bất kì kẻ khả nghi nào, trước bình minh phải tìm được phu nhân”
Xe cảnh sát kéo còi báo động gấp rút điều đi.
Lệ Dạ Kỳ đứng bên cạnh chiếc xe thiêu cháy, bình tĩnh nhìn nó, vụ bắt cóc này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, đối phương muốn đối phó anh hay vợ anh?
Nếu là anh, vợ anh lành ít dữ nhiều!
Ngược lại nếu là vợ anh, anh sẽ yên tâm phần nào, ít nhất bọn chúng không muốn lấy mạng cô.
Đang suy nghĩ, điện thoại bỗng dưng vang lên, anh nhìn trên màn hình hiển thị số lạ, là đầu số khu vực gần này. Anh vội vàng nghe máy, im lặng không nói gì chờ bên kia mở miệng trước.
“Lệ đại thần…cứu em”
Giọng nói suy yếu từ trong điện thoại truyền đến, Lệ Dạ Kỳ bỗng dưng trừng to mắt, hốc mắt bỗng nhiên ẩm ướt, “Bà xã, em đang ở đâu?”
Giọng nói của anh rất nhẹ, giống như sợ đánh thức cái gì đó.
“Em…em không biết, hình như là khách sạn, em rất sợ, anh mau tới cứu em”
Lệ Dạ Kỳ bước nhanh về phía Bentley màu đen, Chu Bắc vội vàng đuổi theo, ngồi vào trong buồng lái, Lệ Dạ Kỳ ra dấu tay với cậu ta, khởi động xe chạy về phía trước.
Mà Lệ Dạ Kỳ vừa nói chuyện với Ngôn Lạc Hi, vừa thông qua màn hình hiển thị tìm kiếm vị trí cụ thể, quả nhiên là ở một thị trấn nhỏ gần đây.
Chu Bắc nhìn thấy vị trí, lập tức thúc chân ga phóng đi.
“Đừng sợ, bà xã, anh lập tức tới đó tìm em, nếu bọn họ tới, em phải bình tình kéo dài thời gian đừng chọc giận chúng, anh sẽ tới ngay”
Ngôn Lạc Hi nắm chặt lễ phục trên người, cuộn mình trên mặt đất, sợ hãi đến phát run:”Nhưng…em làm một tên bị thương, em…giết người rồi”
“Đừng sợ, đừng suy nghĩ lung tung, chờ anh tới”
“Lệ đại thần, bọn chúng sẽ giết em đúng không? Em sẽ không được gặp lại anh nữa?
Ngôn Lạc Hi nghẹn ngào khóc lên, thương tâm tuyệt vọng, khi đối mặt với sự uy hiếp của cái chết, người đầu tiên cô nhớ tới vẫn là anh. Thì ra bất tri bất giác, anh đã trở thành số mệnh của cô.
“Ngoan, anh lập tức qua tìm em.”
Trong lòng Ngôn Lạc Hi cũng không bởi vì được trấn an mà ổn định lại, cô nghe ngoài cửa tiếng bước chân có người đi tới, cô sợ hãi, nói:”Chúng trở lại rồi, em cúp đây”
“Bà xã” Lệ Dạ Kỳ đột nhiên ngắt lời, im lặng vài giây lại nói:”Anh rất thích em, từ lần đầu gặp đã thích, anh không cho phép em xảy ra chuyện, đợi anh”