Không đến mười phút, nhân viên quán rượu quét dọn xong và rời đi, trong phòng lại trống rỗng.
Anh ta nhìn điện thoại di động, nhiều lần muốn gọi cho cô ấy, hỏi cô ấy đi đâu vậy, nhưng lại không có dũng khí.
Ngay lúc anh ta cảm thấy hồn loạn, bế tắc không ngờ cửa phòng lại mở ra, Risa khoác áo choàng dài rụt đầu lại, lập tức cảm nhận được hơi ấm bên trong nhà.
“Em trở về rồi.’ Ánh mắt anh ta phút chốc sáng lên, đứng dậy.
“Tại sao không sấy tóc? Quần áo cũng ướt rồi mà vẫn còn mặc? Em đi lấy cho anh bộ mới.”
Giọng nói của cô ấy nhẹ nhàng, mang theo quan tâm, dường như vừa nãy chưa phát sinh cái gì cả.
Cô ấy cầm quần áo mới tới, để cho anh ta thay, nhưng anh ta lại siết chặt †ay cô ấy.
“Em đã đi đâu vậy?”
“Em đi mua thuốc cho anh, anh chịu lạnh lâu như vậy, uống chút thuốc cảm, ít nước nóng, ngày mai sẽ thấy dễ chịu hơn.”
Diên nghe được lời này cả người sửng sốt, anh ta nghĩ tới rất nhiều lý do, nhưng… chưa bao giờ nghĩ tới cái này.
Anh ta cho là, cô ấy không từ mà biệt.
_ Dù sao, mình kém cỏi như vậy.
Phút chốc, anh ta không biết nói gì, người đã bị cô ấy đẩy tới nhà vệ sinh.
Anh ta nhìn quần áo ngủ sạch sẻ, trong lòng nóng bừng.
Lúc anh ta đi ra, cô ấy cũng chuẩn bị thuốc xong xuôi.
“Uống nhanh đi, em sấy tóc cho anh, nếu không lát nữa quần áo vấn còn ướt, người đã lớn như vậy rồi, tại sao lại không biết chăm sóc tốt cho bản thân.”