“Các hoàng đế Đại Sở đều đã từng đến đây, đúng là khó tin”, Tử Huyên vừa phong ấn Thiên Thương Nguyệt vừa thì thầm.
“Không phải các hoàng đế năm xưa cũng tham gia vào trận đại chiến ngày đó đấy chứ?”
“Không phải”, Thái Hư Cổ Long nhàn nhạt đáp: “Trước thời đại của Sở Hoàng đã có Thập Vạn Đại Sơn này rồi”.
“Vậy thì ta đúng là không đoán ra được”, trong mắt Diệp Thành đầy vẻ nghi hoặc: “Chín vị hoàng đế của Đại Sở đều từng tới đây, lẽ nào đây là nơi chôn thân của họ?”
“Những người khác thì ta không biết, nhưng chắc chắn Huyền Thần không chôn thân ở đây”, Thái Hư Cổ Long lại lên tiếng: “Ta tận mắt nhìn thấy ông ấy toạ hoá, như vậy thì sao có thể tới Thập Vạn Đại Sơn được nữa?”
“Có người, là sinh vật sống”, khi hai người đang nói chuyện thì Tử Huyên chợt hô lên.
Nghe vậy, Diệp Thành và Thái Hư Cổ Long đều nhìn sang, một người mặc áo choàng tím cùng với bảo tháp huyết sắc lơ lửng trên đầu dò đường đi tới.
Có lẽ là sương mù xám xịt lại thêm oán niệm của những người chết trận ngăn cách nên chỉ cách nhau vài chục trượng mà người áo tím không phát hiện ra họ, hắn ta nhìn xung quanh rất cảnh giác, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
“Là hắn ta”, đôi mắt đẹp của Tử Huyên loé lên tia sáng.
“Nhìn vẻ mặt cô chắc đó là người mà cô và Hồng Trần cùng đuổi giết”, Diệp Thành cũng nhìn về hướng đó.
“Không có Tiên Luân Nhãn dẫn đường mà cũng tới được đây”, Thái Hư Cổ Long hơi nhíu mày.
“Hắn ta có Hỗn Độn Nhãn”, Tử Huyên tiết lộ một bí mật: “Nhưng chỉ là một chút bản nguyên của Hỗn Độn Nhãn thôi chứ không phải Hỗn Độn Nhãn thật sự”.
“Điểm này có phần giống với người áo đen giáng xuống Nam Sở hôm đó”, Thái Hư Cổ Long trầm ngâm suy nghĩ: “Vậy xem ra trên đời đã có người thức tỉnh được đôi mắt nghịch thiên ấy, dù là người áo đen giáng xuống Nam Sở hay là người áo tím giáng xuống Bắc Sở thì đều có bản nguyên của Hỗn Độn Nhãn, đều được truyền lại từ người đánh thức Hỗn Độn Nhãn”.
“Hắn ta đến đây làm gì?”, Diệp Thành hơi híp mắt.