Ninh Thư tùy ý chọn một vở kịch, sau đó đưa cho Huyên quý phi và những phi tần khác để họ chọn vở kịch và mình thích.
Ninh Thư vừa nghe thấy mấy tiếng hát i a trong kịch liền bắt đầu suy nghĩ lung tung, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Hoắc Thừa Vọng đang xem kịch một cách thích thú.
Bên này các phi tần đều đang rất vui vẻ, còn Hoắc Khanh thì đang phê duyệt tấu chương ở Ngự thư phòng, tiểu hồ ly thì đang ngồi trên bàn, dáng vẻ trông rất buồn chán. Nghe thấy tiếng trống tiếng chiêng ở bên ngoài có vẻ rất náo nhiệt, cho nên nó càng không muốn ở trong thư phòng buồn chán này.
Hoắc Khanh để bút xuống, nhìn thấy dáng vẻ háo hức của tiểu hồ ly bèn xoa đầu nó, rồi nói: “Có phải là muốn đến đó để xem kịch không.”
Tiểu hồ ly gật đầu lia lịa, dùng ánh mắt vô cùng khát vọng để nhìn Hoắc Khanh, còn không ngừng làm nũng, chỉ mong Hoắc Khanh có thể đồng ý cho mình đi chơi.
“Không phải là muốn xem kịch sao? Trẫm mang em đến xem.” Hoắc Khanh vì ánh mắt của tiểu hồ ly mà cảm thấy toàn thân khô nóng. Vì thế Hoắc Khanh vội vàng bế tiểu hồ ly lên, hắn sợ nếu không nhanh thì hắn sẽ vì ánh mắt đó mà không khống chế được bản thân.
Bây giờ thì chỉ cần một ánh mắt của đối phương cũng đủ làm cho hắn phải thất thố, đây chính là muốn dằn vặt hắn mà.
Ánh mắt của Hoắc Khanh trở nên thâm trầm, sau đó lại nhìn về phía tiểu hồ ly đang mải nhìn đông nhìn tây, không biết có cách nào để tiểu hồ ly biến thành người không nhỉ?
“Hoàng thượng giá lâm.” Giọng nói chói tai của thái giám vang lên.
Bởi vì không ngờ Hoắc Khanh lại đến cho nên trên mặt các phi tần đang xem kịch ở đây đều cảm thấy vui bất ngờ.
Hoắc Khanh vừa đến khiến mọi thứ ở đây trở nên rối loạn, các phi tần đều vội vã chỉnh đốn lại quần áo, trang sức, muốn dùng dáng vẻ xinh đẹp nhất của mình để nghênh tiếp Hoàng thượng.
Ninh Thư cũng rất ngạc nhiên, không biết tại sao Hoắc Khanh lại đến đây, nhưng khi nhìn thấy tiểu hồ ly ở trong ngực của hắn thì trong lòng có dự cảm không lành. Cô thật sự không muốn ở cùng một chỗ với nữ chính, bởi vì chỉ cần có nữ chính thì nhất định sẽ có chuyện xảy ra.
“Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng.” Ninh Thư hành lễ với Hoắc Khanh.
“Tần thiếp thỉnh an Hoàng thượng.” Các vị tần phi khác cũng lục tục hành lễ.
“Nhi thần tham kiến phụ hoàng.” Hoắc Thừa Vọng cũng hành lễ với Hoắc Khanh theo quy củ.
Hoắc Khanh khẽ nhìn về phía Hoắc Thừa Vọng, sau đó ừ một tiếng: “Cho dù đã khỏe mạnh thì cũng không nên chạy lung tung khắp nơi.”
“Dạ, nhi thần nhớ kỹ.” Hoắc Thừa Vọng rất ngoan ngoãn, rất nghe lời. Khi nhìn về phía tiểu hồ ly ở trong ngực của Hoắc Khanh thì Thừa Vọng khẽ cắn môi, sau đó dời ánh mắt đi chỗ khác.
Tiểu hồ ly nằm ở trong lòng của Hoắc Khanh, khi nhìn thấy những phi tần ở đây liền cảm thấy rất khó chịu, vừa nghĩ đến việc những người này đều là người phụ nữ của Hoắc Khanh thì trong lòng không ngừng mắng hắn là ngựa đực, hơn nữa cũng có chút hối hận về việc muốn đến đây để xem trò vui.
Tiểu hồ ly mở to hai mắt, sau đó hướng về những phi tử ở đây kêu ô ô.
Còn Hoắc Khanh thì cũng chỉ lạnh lùng “ừ” một tiếng, sau khi ngồi vào vị trí mới lên tiếng: “Mọi người cứ tiếp tục xem kịch đi, không cần phải để ý đến trẫm.”
Ninh Thư ngồi xuống bên cạnh Hoắc Khanh, tiểu hồ ly vừa thấy thế nhe răng ra, trong ánh mắt mang theo sự bất thiện và hèn mọn.
Ninh Thư thì chỉ lạnh lùng nhìn về phía tiểu hồ ly, bà nó, một ngày nào đó cô sẽ lột da cáo của nó xuống để làm áo lông.
Tiểu hồ ly vì ánh mắt của Ninh Thư mà xù lông, quả là một người phụ nữ ác độc, bề ngoài thì ra vẻ ôn nhu săn sóc, nhưng bên trong lại là một người giả nhân giả nghĩa. Nàng vô cùng thương hại Hoắc Khanh, những người phụ nữ này đều là vì vinh hoa phú quý, có ai là thật lòng yêu hắn chứ.
Các diễn viên vẫn đang i a hát trên sân khấu, thế nhưng các phi tần ở đây đều đặt sự chú ý của bản thân lên trên người của Hoàng thượng.
Hoắc Khanh thì không nói gì cả, hắn chỉ tập trung vào việc vuốt lông cho tiểu hồ ly, còn những người xung quanh đều bị hắn xem như không khí. Nhưng dù hắn lạnh lùng như thế nào thì cũng không thắng được sự nhiệt tình của các phi tử, những người đang không ngừng tìm chuyện để nói.
“Hoàng thượng, con hồ ly này thật là xinh đẹp.” Một người mặc cung trang màu hồng phấn tiến đến, khuôn mặt tươi cười như hoa. Ninh Thư khẽ nhìn về phía nàng, là một vị mỹ nhân, vốn chưa từng được sủng hạnh cho nên mới dùng hết dũng khí để đánh liều một lần.
Hừ, cười thật khó coi, trong lòng của tiểu hồ ly đang vô cùng buồn bực, sau đó dùng móng của mình để cào nhẹ lòng bàn tay của Hoắc Khanh, không cho phép nhìn, không cho phép nhìn, người phụ nữ này có gì xinh đẹp chứ.
“Tuy thần thiếp cũng có không ít lông thú nhưng không có cái nào xinh đẹp như vậy cả.” Lâm mỹ nhân nói tiếp.
Ninh Thư vừa nghe đến đây đành thở dài, vốn là muốn nịnh hót ai ngờ lại chọc phải tổ ong vò vẽ rồi.