– Là ta đường đột giai nhân, xin Tô tiểu thư thứ lỗi!
Tô Thức trừng to mắt, cảm giác không thể tin nổi, Triệu tiểu ca này hiểu lễ nghi như vậy từ khi nào thế?
– Chẳng phải ngươi nói tranh của Tiểu Muội không tốt sao? Ngươi liền vẽ một bức khổng tước đồ cho ta. Nếu tranh không tốt, ta sẽ cho ngươi biết tay.
Hạng An Ninh tìm cơ hội trả thù, giơ nắm tay bé nhỏ lên đe dọa Triệu Tử Văn.
– An Ninh!
Tô Uyển Nhu hờn dỗi nói. Bộ dạng của nàng thành thục quyến rũ, mỗi lần thấy Triệu Tử Văn đều có vẻ ngượng ngùng, rất động lòng người. Mỗi động tác giơ tay, nhấc chân của nàng đều có khí chất ung dung, quý phái, hơn nữa dáng người nàng lại cao dong dỏng như siêu mẫu khiến Triệu Tử Văn nhìn thấy phải nuốt nước miếng.
Triệu Tử Văn muốn tránh cũng không được, dù sao cũng đang rảnh rỗi, liền gật đầu mỉm cười nói:
– Tại hạ bất tài, liền vẽ một bức vậy.
Tô Thức cười nói:
– Như thế rất tốt, cũng khiến Uyển Nhu xem thế nào là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên (người giỏi có người giỏi hơn, ngoài vùng trời này còn vùng trời khác)!
Ông nói tôi tớ mang giấy, bút mực, giấy trắng Tuyên Thành tới cho Triệu Tử Văn, tất cả để trên án thư.
Triệu Tử Văn từ từ đi tới trước án thư, cũng không nóng lòng vẽ ngay mà quay người hỏi Tô Tiểu Muội:
– Tô tiểu thư có đồng ý mài mực cho ta vẽ hay không?
Tiểu quận chúa mân mê cặp môi anh đào đáng yêu nói:
– Vẽ một bức tranh mà cũng có nhiều chú ý như vậy sao?
Triệu Tử Văn mỉm cười nói:
– Quận chúa nói vậy sai rồi! Muốn hoàn thành một bức tranh, đầu tiên phải chú ý tới mài mực đậm nhạt. Ta thấy Tô tiểu thư dùng mực rất cao siêu, cho nên mới có yêu cầu này.
– Hừ! Cố làm ra vẻ huyền bí, để ta xem ngươi có thể vẽ được loại tranh gì nào!
Hạng An Ninh tức giận đi sang một bên, chờ xem hắn sẽ mất mặt như thế nào.
Khuôn mặt xinh đẹp của Tô Tiểu Muội đỏ ửng, dịu dàng gật gật đầu, đi tới một bên án thư để mài mực.
Triệu Tử Văn giơ tay cầm lấy bút lông, chấm đẫm mực, vung tay thoăn thoắt trên tấm giấy Tuyên Thành. Triệu Tử Văn vừa mới tiến vào trạng thái liền như thể cả đất trời chỉ có một mình hắn tồn tại. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn – www.TruyệnFULL.vn
Từ nhỏ hắn đã theo mẹ là giáo sư mỹ thuật tạo hình lăn lộn trong bao nhiêu phòng tranh, không có chút tài năng thì uổng phí mất hai mươi năm lăn lộn. Mỗi nét bút của hắn đều như trút xuống toàn bộ tâm tình, cũng giống như trước kia, mẹ hắn luôn luôn ở bên cạnh giám sát hắn. Mỗi nét bút thoáng nhìn thì như tùy ý nhưng nhìn kỹ lại thấy không chê vào đâu được.
Ánh mắt của An Ninh quận chúa bắt đầu là khinh thường dần dần biến thành thưởng thức, nhưng nàng che giấu rất tốt, không ai nhìn thấy được mà chỉ thấy vẻ khinh miệt bề ngoài. Tuy nhiên đôi mắt đẹp của Tô Tiểu Muội thì toát lên vẻ sùng bái rõ rệt.
– Được rồi!
Triệu Tử Văn lưu lại lời bạt trên tranh xong, nhẹ nhàng đặt chiếc bút lông lên giá bút.
Tô Thức thưởng thức gật gật đầu:
– Tranh rất đẹp!
Trong tranh có một con phượng hoàng ngẩng đầu, cánh chim ánh vàng rực rỡ, mắt phượng sáng ngời, lộ ra hào quang khiếp người. Trên không trung là cảnh tượng sầu thảm, một trận mưa gió sắp xảy ra. Bất kể thế bút, bút lực, bút ý đều không chê vào đâu được.
Tô Tiểu Muội vẫn mải nhìn bức tranh của hắn, có thể thấy nàng rất thưởng thức bức tranh này.
– Này, chẳng phải ta nói ngươi vẽ khổng tước sao? Sao ngươi lại vẽ phượng hoàng vậy?
An Ninh quận chúa dậm chân, nổi giận đùng đùng nói, nhưng đôi mắt đẹp lại lóe ra hào quang giảo hoạt, hiển nhiên là cao hứng vì tóm được lỗ hổng của kẻ vô sỉ này.
Triệu Tử Văn không hề để ý tới tiểu nha đầu cố tình gây sự này, tươi cười nói với Tô Tiểu Muội:
– Tô tiểu thư, có biết ý nghĩa bức tranh của ta không?
Vừa rồi Tô Tiểu Muội chỉ là thưởng thức bút pháp của hắn, cũng chưa xét tới ý nghĩa của bức tranh, liền lắc đầu nói:
– Không biết, hay là Triệu đại nhân nói cho ta nghe một chút đi?
Triệu Tử Văn nhìn khuôn mặt xinh đẹp thành thục diễm lệ của Tô Tiểu Muội, lại quay đầu nhìn bức khổng tước đồ phía trên tường, chậm rãi nói:
– Khổng tước chung quy là khổng tước, không có khả năng bay lên biến phượng hoàng!
– Ngươi là đồ vô sỉ, dám sỉ nhục Tô Tiểu Muội!
An Ninh quận chúa nghe vậy lập tức giậm chân, nắm chặt tay như thể sẵn sàng xông lên đánh nhau một trận với kẻ vô sỉ này. Còn Tô Tiểu Muội nghe vậy đôi mắt đẹp thiếu chút nữa phải rơi lệ, một câu này của Triệu đại nhân nhất châm kiến huyết (một câu nói trúng điểm cốt yếu), đúng vào chỗ đau của nàng, khiến đôi mắt nàng tràn đầy hơi nước.
Tô Thức than nhẹ một tiếng, nhưng không nói gì thêm. Ông tin tưởng Triệu tiểu ca rộng lượng, sẽ không cố ý làm nhục Uyển Nhu, khẳng định là có dụng ý.
– Ta nói này quận chúa, ngươi có thể chờ ta nói cho hết lời hay không?
Triệu Tử Văn rốt cục không thể nhẫn nhịn nổi cô bé đanh đá này, liếc mắt xem thường nói.
Tiểu quận chúa hơi giật mình, cắn răng nói:
– Được, ta sẽ chờ ngươi nói xong mới trị tội ngươi!
Triệu Tử Văn hoàn toàn không biết nói gì về tiểu ma nữ này. Nếu nàng không phải là quận chúa, chắc chắn phải đánh vào mông nàng mới được!
– Tô tiểu thư không nên hiểu lầm, ta cũng không có ý hạ thấp tiểu thư!
Triệu Tử Văn thản nhiên cười nói:
– Ta muốn nói cho tiểu thư rằng, không cần đi để ý tới ánh mắt thế tục. Nàng không phải là khổng tước, mà là một con phượng hoàng có thể bay lên, cho nên ta mới vẽ bức họa tặng cho nàng.
– Tặng cho ta?
Tô Tiểu Muội hiển nhiên không phản ứng kịp, cẩn thận cân nhắc mới phát hiện vừa rồi Triệu đại nhân nói tới ẩn ý trong bức tranh của nàng, cũng không phải là muốn hạ thấp, mà hắn vẽ bức họa này là để cổ vũ mình.
Tô Tiểu Muội gạt lệ trên khóe mắt, thản nhiên cười nói:
– Cảm ơn bức tranh của Triệu đại nhân, ta nhất định sẽ rất trân quý nó.
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 237: Bay lên