Hứa Minh Tâm nghe thấy anh nói như thế thì nhìn vào gương mặt đẹp trai trước mắt.
Cô nháy mắt, giọt lệ long lanh rơi xuống: “Không phải là em tin cô ta, cũng không phải em không tin anh mà là đột nhiên em nhận ra được sự chênh lệch giữa hai chúng ta. Tựa như những đồ ăn kia đã là bằng chứng tốt nhất. Anh nhập viện hai lần mà cũng chẳng nói với em một câu. Nếu anh nói anh không ăn được những thứ đó thì chắc chắn em sẽ không bắt anh ăn. Nếu anh có chuyện gì thì em phải làm thế nào đây?
Cô nói với vẻ tức giận, cô tức mình cũng ởi vì chuyện này.
Cố Gia Huy nghe thế thì rất đau lòng.
Anh dùng lòng bàn tay của mình mà lau đi nước mắt cho cô rồi nói: ‘Không phải là anh không ăn được, chỉ là anh chưa quen mà thôi.”
“Vốn là không ăn được, em cũng không.
phải là trẻ em ba tuổi, anh không lừa được em đâu: “Anh biết em không phải trẻ em ba tuổi.
Em là cô nhóc mười tám tuổi, vẫn còn phải dỗ dành.”
Cố Gia Huy nói một cách nhẹ nhàng, anh muốn ôm cơ thể yếu ớt của cô một cái nhưng cô lại như con thỏ bị giật mình, vội vàng lùi ra sau.
Đầu gối còn đụng phải ghế, đau tới nỗi khom người lại.
Đến cùng thì Cố Gia Huy cũng không phải là người có tính cách bộp chộp như Hứa Minh Tâm, anh vội vàng đi lên trước muốn xem vết thương của cô.
“Anh đi ra, em có thể tự mình xử lý được.
Em không phải là con nít, không cần anh quan tâm”
“Nếu là em dám động đậy nữa thì anh đánh mông em.”
“Anh dựa vào cái gì mà đánh em.”
“Dựa vào anh là chồng chưa cưới của em, là người đàn ông của em.”
Cố Gia Huy gắn ra từng chữ một.