Chuyện này… Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì?
Nhìn một màn này ở trong mắt, cũng may thực lực Nhiếp Vân mạnh mẽ, tâm trí kiên định. Thế nhưng hắn vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng được nổi, cảm thấy quỷ dị không nói nên lời.
– Ồ? Chẳng lẽ thiêu đốt những thi thể này là có thể gia cố phong ấn?
Nghi ngờ một lát, Nhiếp Vân nhìn ra chỗ không giống bình thường.
Những thi thể bị lô đỉnh thiêu đốt, toàn bộ đều biến thành khói xanh đặc thù, khói xanh và phong ấn trên khe nứt dung hợp lại, lập tức kết hợp chặt chẽ, tuy hai mà một.
Khí tức trước đó còn nhộn nhạo khiến cho người ta khiếp đảm, sau khi khói xanh và phong ấn dung hợp sau, cổ khí tức này lập tức trở nên phai nhạt, giống như phong ấn đã được lần nữa gia cố.
Thiêu đốt thi thể gia cố phong ấn…
Nhiếp Vân càng nhìn càng cảm thấy khó hiểu.
– Bệ hạ. Đám người Phù Ám Triều hôm nay tới đây không phải là biết sự tồn tại của khe nứt này, có tâm gây rối đó chứ?
Duy trì im lặng một hồi, Ung Chiêu hỏi.
– Rất có thể, đề phòng là được. Thực lực đám người Phù Ám Triều đều không yếu, nếu như xông vào, chỉ có thể cưỡng ép xuất thủ ngăn cản mà thôi!
Vĩnh Dạ hoàng đế chậm rãi nói.
– Vâng. Thần đã phái người đề phòng bọn họ, nếu như quả thật bọn họ có hành động gì thì sẽ trực tiếp nói cho thần biết! Như vậy cũng có thể chuẩn bị trước được!
Ung Chiêu nói.
– Làm rất tốt, trong năm người này Phù Ám Triều là lợi hại nhất, thực lực mạnh nhất, chủ yếu đề phòng hắn là được! Những người khác chưa đủ để gây sợ hãi!
Vĩnh Dạ hoàng đế khoát tay nói.
– Đúng rồi, bệ hạ, Vân Đồng kia sao thần chưa từng nghe nói qua? Có thể đi cùng đám người Phù Ám Triều, thực lực chắc có lẽ sẽ không kém a. Nhưng mà ta dò xét nhiều lần, không có phát hiện ra cái gì. Không biết là hắn ngụy trang quá tốt, hay là thực lực của hắn thực sự quá kém!
Ung Chiêu nhớ tới người thiếu niên kia trong đám người cho nên mới hỏi một câu.
– Người này không cần quá để ý, cũng không tính là cao thủ gì. Nhìn dáng vẻ của hắn, nếu như thực sự động thủ, có thể trực tiếp đánh chết!
Vĩnh Dạ hoàng đế nhớ tới Nhiếp Vân, cũng không thèm để ý mà nói một câu.
– Vâng!
Đối với phán đoán của đế hoàng, Ung Chiêu tin tưởng vô điều kiện. Hắn nhìn phong ấn phía dưới một cái, trong mắt tràn ngập vẻ kỳ quái, hỏi:
– Bệ hạ, vì sao chúng ta phải gia cố phong ấn này, phía dưới này rốt cuộc có cái gì chứ?
– Ta cũng không biết nó là cái gì, đây là lệnh mà Hỗn Độn vương tự mình ra cho ta, cụ thể là cái gì, hắn không nói, ta cũng không dám hỏi. Ta chỉ biết nó dính tới bí mật rất lớn. Tốt nhất không nên hiếu kỳ, nếu không, cho dù có chết cũng không biết mình chết như thế nào!
Sắc mặt Vĩnh Dạ hoàng đế ngưng trọng nói một câu.
– Vâng!
Ung Chiêu không hỏi thêm nữa mà cẩn thận gật đầu một cái.
Hai người lại tùy tiện trò chuyện mấy câu rồi tiếp tục đốt thi thể.
Uy lực của lô đỉnh rất lớn, tốc độ thiêu đốt cũng rất nhanh,v trước mắt tuy nhiều, thế nhưng không bao lâu đã gần hết.
Sưu!
Sau khi thiêu đốt xong cỗ thi thể cuối cùng, khói xanh dung nhập vào trong phong ấn, hoàn toàn ngưng đọng ở bên trong.
– Đi thôi, chuyện ngày hôm nay, không được nói cho bất kỳ người nào. Nếu không, ngươi đã biết hậu quả rồi đó!
Trước khi đi, Vĩnh Dạ hoàng đế lại lần nữa nói một câu.
– Vâng!
Ung Chiêu lập tức vội vàng gật đầu, theo sát ở sau lưng hoàng đế, bay đi ra phía ngoài, một lát sau hai người đã biến mất không còn tung tích.
Hai người vừa đi, Nhiếp Vân lập tức từ trong Ma Luyện đại kết giới đi ra, ánh mắt càng thêm cổ quái.
Quân thần hai người nửa đêm chạy tới thiêu đốt thi thể gia cố phong ấn, lại là Hỗn Độn vương tự mình ra lệnh, Hỗn Độn vương bảo bọn hắn làm như vậy là vì cái gì?
– Chẳng lẽ… Đúng như Phù Ám Triều phrong đoán, bên trong này phong ấn chín đầu Ngụy bản nguyên đại đạo của Tu La Chí Tôn vực, vì phòng ngừa đại đạo chạy ra ngoài cho nên cố ý dùng khí tức tĩnh mịch che giấu hay sao?
Nhiếp Vân lập tức nghĩ tới một loại khả năng.