Hiện tại hắn muốn biết rõ chỗ này là nơi quỷ quái gì, không giống Bàng Quảng cùng Diêu Xương Quân, hắn vừa đến, hai người này rõ ràng có nắm tình báo, cho nên vểnh tai hứng thú lắng nghe.
– Nếu ngươi biết, cần gì phải hỏi lão phu? Diêu Xương Quân hừ lạnh, rõ ràng không ưa hắn.
Bàng Quảng ngượng ngùng: – Thật không ngờ tới, Tịch Hư Bí Cảnh thật sự tồn tại, Bàng mỗ làm thành chủ mấy trăm năm, cuối cùng hôm nay được mở rộng kiến thức.
– Tịch Hư Bí Cảnh là chỗ nào, làm sao ra ngoài? Dương Khai vội hỏi.
Bàng Quảng nghiêm mặt, quát: – Nhóc con hỏi nhiều làm gì, ngoan ngoãn chờ chết đi.
Dương Khai đen mặt, nói: – Bàng thành chủ, mặc kệ trước đó mọi người có ân oán gì, hiện tại coi như chung một thuyền, có tình báo gì thì chia sẻ nhau, cũng không phải thù giết cha cướp vợ gì, làm gì hẹp hòi như thế.
Bàng Quảng cười lạnh: – Đạo bất đồng miễn bàn chuyện, bổn tọa không có gì để nói với ngươi, ngươi có thể sống sót dưới tay Diêu tiền bối rồi nói.
Dương Khai đắc tội Diêu Xương Quân, ở trong lòng Bàng Quảng đã sớm coi Dương Khai là người chết, nào có rảnh mà nói chuyện với hắn. Nói xong, lại cười nịnh nọt với Diêu Xương Quân: – Tiền bối, Tịch Hư Bí Cảnh chỉ tồn tại trong truyền thuyết, vào dễ ra khó, không biết tiền bối có thượng sách nào?
Tốc độ trở mặt của hắn còn nhanh hơn lật sách.
Dương Khai cười to: – Thì ra ngươi cũng không biết làm sao ra ngoài.
Bàng Quảng hừ nói: – Có gì đáng cười, cẩn thận rụng răng…
Đang nói, bỗng nhiên Bàng Quảng nhướng mày, ngửi ngửi không khí, khó hiểu nói: – Mùi gì vậy?
Trong không khí lan tỏa mùi hương kỳ dị, làm người ta phấn chấn tinh thần.
Dương Khai cùng Diêu Xương Quân cũng ngửi được, hai người đều hiểu rõ mùi hương này, nhìn nhau, không hẹn cùng nhớ ra, đồng thời kinh hô: – Bổ Thiên Liên!
Dứt lời, hai người đã nhanh chóng phóng về phía phát ra mùi hương.
Bàng Quảng cũng sững sờ, nhưng nghe được Bổ Thiên Liên mới biến sắc, xông ngay theo sau.
Tuy rằng Bàng Quảng cùng Diêu Xương Quân đều là cường giả Đế Tôn Cảnh, nhưng Dương Khai có thần thông không gian, nói về bùng nổ tốc độ thì tự nhiên hai người kia không sánh bằng, chỉ là thuấn di, Dương Khai đã tới chỗ phát ra mùi hương.
Đó là một đống bùn, là từ Tịch Hư Lĩnh truyền sang, loại đất rõ ràng.
Dương Khai trực tiếp cắm tay vào bùn, nắm được thứ gì, cảm nhận kích cỡ cũng dao động năng lượng phát ra, trong lòng mừng rỡ muốn ném nó vào nhẫn không gian.
– Tiểu tử muốn chết! Diêu Xương Quân giận dữ, đánh ra một chưởng, gió mây vần vũ, đánh về phía Dương Khai.
Cũng may hắn không dám dùng hết sức, sợ tổn thương linh dược, nhưng Dương Khai cũng không thể chống đỡ được một chưởng này.
Dương Khai hừ nặng, gắng gượng vận chuyển lực lượng, thuấn di lần nữa tránh né.
Ầm…
Đồng bùn bị đánh thành bụi, tạo ra một cái hố sâu, hòn đảo mới hình thành cũng lung lay mấy hồi, có xu thế tan vỡ.
Diêu Xương Quân xanh mặt đứng đó, mắt lạnh nhìn ra.
Bàng Quảng cũng dừng lại, sắc mặt không thể tin được. Dương Khai có thể thoát được một chiêu của Diêu Xương Quân, cảnh tượng này hoàn toàn vượt qua hiểu biết của hắn, ngay cả hắn đối mặt một chiêu này cũng chưa chắc thoát được.
– Tiền bối tức giận như thế làm gì, thật là hù chết người. Dương Khai vừa nói, vừa giũ bùn đất trên tay, lập tức hiện ra linh dược trong tay hắn.
Linh dược này chính là Bổ Thiên Liên, kích thước giống y như một gốc mà Lưu Tiêm Vân lấy được, có điều gốc đó màu trắng như tuyết, không dính hạt bụi, nhưng gốc này lại đen như mực, rất quỷ dị.
Bổ Thiên Liên trước giờ là Tịnh Đế Song Chu, Lưu Tiêm Vân cơ duyên trùng hợp lấy được một gốc, nhưng rõ nguyên nhân gì lại không lấy được gốc thứ hai.
Hiện tại Tịch Hư Đại Tuyền Qua xuất hiện, rất nhiều linh dược cùng đất cát bị cuốn đi truyền tống vào đảo này, gốc Bổ Thiên Liên thứ hai cũng ứng vận xuất hiện.
Nhìn Bổ Thiên Liên trên tay Dương Khai, hơi thở của Diêu Xương Quân trở nên dồn dập.
Hằn lãng phí 200 năm ở Cao Thành, là vì cái gì? Không phải là vì Bổ Thiên Liên hay sao? Chỉ cần lấy được Bổ Thiên Liên, nhờ người luyện chế Tịnh Đế Bổ Thiên đan, vậy thương thế của hắn sẽ khỏi, đến lúc đó hắn có thể khôi phục chiến lực đỉnh cao, tìm kẻ thù báo hận.
Nhưng mà… khổ chờ 200 năm, tuy rằng Bổ Thiên Liên xuất hiện, nhưng chuyện tốt lại hai lần ba lượt bị Dương Khai phá hỏng.
Gốc trước bị mình sơ sẩy liền để Dương Khai cướp đi, đến gốc trước mắt cũng thế.
Diêu Xương Quân tức muốn nổ phổi, từ khi thăng cấp Đế Tôn Cảnh đến nay, hình như còn chưa chịu thiệt lớn đến thế, hơn nữa còn liên tục chịu thiệt trên tay một tên tiểu tử Đạo Nguyên Cảnh.
Nhìn Bổ Thiên Liên trên tay Dương Khai chậm rãi bị nhét vào nhẫn không gian, Diêu Xương Quân cố nén ý niệm ra tay cướp, trầm giọng nói: – Tiểu tử, giao Bổ Thiên Liên cho lão phu, mọi chuyện cũ sẽ bỏ qua, lão phu còn có thể dẫn ngươi rời khỏi đây.
Bàng Quảng nghe thế, mắt sáng lên vội nói: – Đến lúc đó Diêu tiền bối có thể dẫn ta đi cùng.
Diêu Xương Quân đang giận không có chỗ xả, căm tức trừng hắn:
– Ngươi còn dám nói nhảm, lão phu giết ngươi ngay!
Bàng Quảng giật mình, liền không dám lên tiếng nữa.