Hai người khác thì đứng một bên nghiêm nghị quan sát hết thảy.
Theo tiếng chú ngữ càng ngày càng lớn, thiên địa nguyên khí xung quanh hồ máu bởi vậy mà run lên, dùng một tiết tấu quỷ dị chấn động không ngừng.
Phụ cận thân hình lão giả họ Ngô cũng theo đó bắt đầu xuất hiện một ít phù văn màu trắng ngà không biết tên, đồng dạng cũng run rẩy nhịp nhàng và phát ra âm thanh “ông ông” trầm thấp.
Pháp quyết trên tay lão giả dừng lại, một bàn tay từ từ thò tới bóng đen đâu trong xương cốt. lúc này phù văn màu ngà gần đó hơi dừng lại rồi bỗng nhiên trở nên trong suốt.
Bàn tay đang lộ ra của lão giả họ Ngô cũng đồng dạng theo đó mà trở nên lóng lánh trong sáng rồi cũng trở thành trong suốt.
Một màn không thể tưởng tượng nổi xuất hiện.
Năm ngón tay trong suốt vừa tiếp xúc với xương cốt liền giống như vô hình mà trực tiếp chui vào trong đó mà chụp tới bóng đen được cất giấu bên trong.
Cử động trông vô cùng đơn giản này lại làm cho pháp lực của lão giả họ Ngô nhanh chóng giảm xuống với một tốc độ nhanh đến mức khó có thể tin, chỉ sau thời gian chốc lát đã khiến sắc mặt lão trở nên tái nhợt, mồ hôi đầm đìa.
“Phù phù” một tiếng.
Năm ngón tay của lão giả họ Ngô rốt cục cũng túm được bóng đen, chậm rãi lùi về từng tấc một, động tác còn chậm chạp hơn nhiều so với lúc trước.
Tuy nhiên ngay khi phù văn trong suốt bắt đầu chớp động liên tục bất định, bàn tay nắm chặt năm ngón rốt cục cũng từ trong xương rút ra, ánh lửa chớp động lập tức khôi phục hình thái ban đầu.
Dường như cùng một thời gian, phù văn bay lượn xung quanh khẽ vang lên âm thanh rồi tất cả đều hơi chớp động mà nổ tung.
Mặc dù khuôn mặt lão giả họ Ngô đầm đìa mổ hôi, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết.
“ Ngô huynh, nhanh để chúng ta nhìn xem vật này có phải là ngọc giản ghi lại y bát công pháp của Thiên Vu đại nhân hay không.”
Hai lão giả còn lại quá đỗi vui mừng, nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm chặt không hề chớp mắt. Trong đó lão giả họ Dư lại càng cấp bách nói.
Lão giả họ Ngô cũng không trả lời hai vị đồng bạn cái gì, mà sau khi hít sâu một hơi mới chậm rãi nâng bàn tay đang nắm chặt lên rồi từ từ xòe ra.
Một miếng ngọc bài phân bố vô số linh văn màu đen chi chit ở bên ngoài bất ngờ xuất hiện ở đó.
“Đây là…” lão giả họ Dư không nén nổi hơi tỏ ra ngơ ngác.
Nhưng còn chưa chờ lão phản ứng gì, lão giả họ Ngô bỗng sắc mặt đại biến kêu một tiếng “không hay” bỗng nhiên đưa tay ném ngọc bài lên trời cao, đồng thời thân hình nhanh chóng bắn ngược về phía sau.
“Phanh” một tiếng, ngọc bài trong tay nổ tung, từ đó phun ra vô số phù văn màu đen chi chít.
Những phù văn này mơ hồ một cái, bỗng nhiên bắn ra bốn phương tám hướng như mưa to gió lớn. Mới vừa tiếp xúc với bộ hài cốt cực lướn phía dưới thì như sống lại mà ào ào liều mạng chui vào bên trong.
Với cự ly gần như thế, Vu Linh Tam Thánh dù có kinh hãi liều mạng trốn tránh cũng vẫn bị một bộ phận phù văn màu đen chướp lên đã chui vào thân thể bọn họ.
Vậy mà linh quang hộ thể chẳng mảy may có chút hiệu quả nào.
Ba lão giả khô gầy quá sợ hãi, hoặc là một tay bấm niệm pháp quyết, thể nội lao ra một kiện chí bảo phòng ngự, hoặc quát khẽ một tiếng, thân hình thoáng chốc bừng bừng lửa đen cao tới cả thước.
Nhưng bất kể ba người có thi triển loại thần thông nào, thì sau một tiếng rầm đều trực tiếp ngã quỵ xuống, từ không trung nện thẳng xuống hài cốt phía dưới.
Giờ phút này, bất kể là trên mặt hay tay chân của Vu Linh tam thánh cũng đều hiện ra từng sợi tơ đen, dường như phân bố trên mỗi tấc da thịt của ba lão.
Ba lão giả cảm thấy bất kể là thân thể hay chân nguyên, thoáng chốc tất cả đều trở nên vô cùng tê liệt, thậm chí ngay cả Nguyên Anh ẩn sâu bên trong thể nội cũng đồng dạng bị những sợi tơ đen quấn quanh chi chít không cách nào động đậy được.
Dưới kinh biến như thế, tự nhiên khiến cho tấ cả Vu Linh tam thánh đều cực kỳ kinh sợ.
Vào lúc này, bộ hài cốt nửa người nửa ngựa vốn không hề nhúc nhích ở bên cạnh cũng đồng dạng bị những sợi tơ đen lan tràn ra cả thân hình thể nội, trong thời gian nháy mắt đã phân bố trên mỗi tấc của cơ thể.
Từ trong hốc mắt trống rỗng của bộ hài cốt bỗng chớp hiện hai luồng sáng xanh, quay tít một vòng bỗng hóa thành hai luồng lửa xanh bốc cháy rào rạt.
Cùng lúc đó, thân hình khổng lồ của nó chớp động huyết quang, ngoài thân thoáng chốc hiện lên một tầng màn sáng huyết sắc mênh mông, tiếp đó chúng ngưng tụ lại cực nhanh rồi bỗng hóa thành vô số sợi tơ máu, đồng dạng chớp một cái đã chui vào bên trong thân hình bộ hài cốt.
Sau một khắc, từ trong hài cốt truyền ra âm thanh xuy xuy quái dị, hai loại tơ máu màu đỏ đen bỗng nhiên quấn quanh lấy nhau như đại địch sinh tử, điên cuồng vặn vẹo cắn nuốt lẫn nhau.
Nhất thời, bên ngoài thân hình của hài cốt thoáng nổi lên hai màu sáng đỏ đen chói mắt, khi tối khi sáng chớp chớp liên tục bất định.
“Sát Thi, là Huyết Sát Thi biến. thứ vừa rồi không phải là y bát của Thiên Vu đại nhân, mà là phù văn cấm chế chấn nhiếp Thi Biến của thiên Đỉnh Chân Nhân.” Lão giả cuối cùng trông thấy một màn như vậy, sắc mặt “ bá” cái trở nên vô cùng tái nhợt, từ miệng kêu to lên một tiếng thất thanh.
Hai lão giả khác cũng bắt đầu hoảng sợ, liều mạng dùng các loại pháp quyết khác nhau với mục đích có thể điều động chân nguyên, đáng tiếc những sợi tơ đen kia như dòi trong xương, sít sao bám vào kinh mạch khắp nơi. Khiến cho tất cả bí thuật pháp bảo đều không mảy may có chút hiệu quả nào.
Sau chốc lát, cả ba lão giả đều cắt không còn chút máu.
“Ngoai”, một tiếng kêu quái dị từ trong miệng lớn của bộ hài cốt truyền ra, tiếp theo hốc mắt chớp động lửa xanh, hài cốt vốn đang đứng yên không nhúc nhích bắt đầu khẽ run lên, đồng thời những sợi tơ máu bên trong thể nội thoáng cái thô to lên gấp mấy lần, ào ào xé nát những sợi tơ đen xen kẽ ở giữa thành phấn vụn, tiếp đó lại cắn nuốt dung hợp chúng tiến vào bên trong thể nôi.
Đảo mắt đã thấy những sợi tơ đen bên trong cơ thể bắt đầu tan biến đi với tốc độ cực nhanh, hài cốt vốn đang bất động bỗng nhiên khẽ động cánh tay thô to ấn xuống mặt đất một cái, sau đó thân hình khổng lồ ầm ầm chấn động, thoáng cái đã ngồi lên hơn nửa.
Lần này, thoáng chốc khiến cho cả Vu Linh Tam Thánh như hồn phi phách tán.
Nếu là lúc bình thường, dù cho Sát Thi này có lợi hại đến đâu thì ba người liên thủ cũng sẽ không có chút sợ hãi, nhưng loại tình huống như cá nằm trên thớt thế này tự nhiên là hoàn toàn khác hẳn.
Mắt thấy Sát Thi do bộ hài cốt Thiên Vu biến thành thật sự sắp phá vỡ cấm chế của Thiên Đỉnh Chân Nhân trên cơ thể, ba người đồng thời nổi lên ý muốn liều mạng.
Chỉ thấy ngay lập tức lão giả họ Ngô và lão giả họ Dư cùng hét lớn một tiếng, thiên linh cái đồng thời khẽ vang lên âm thanh nổ tung, mỗi môt cái đều có một đứa trẻ lượn lờ xông ra từ là khói mờ.
Đến lão giả cuối cùng, ánh sáng xanh bỗng hiện ra trong hai mắt, mặt ngoài da thịt bỗng chốc hiện lên phù văn màu xanh, lập tức vô số dây leo cành lá thực vật màu xanh mượt điên cuồng từ trong thể nội tuôn mạnh ra, trong khoảnh khắc hóa thánh một người cây khổng lồ cao tới vài chục trượng.