“Ta thích ngươi gọi ta là phu nhân hơn.”
Chân Văn Quân đặc biệt ngoan ngoãn lập tức đổi giọng gọi phu nhân, Vệ Đình Húc câu cổ nàng làm cho gương mặt nàng hạ xuống một chút, hôn phốc một cái, in một dấu son đỏ vào trên mặt nàng. Đã lâu không ngửi được mùi mộc hương dễ chịu trên người Vệ Đình Húc, Chân Văn Quân tâm thần nhộn nhạo, hai người đều bởi vì cửu biệt trùng phùng mà hưng phấn không thôi, Vệ Đình Húc dẫn dắt nàng muốn đi vào phòng, nàng bỗng nhiên khôi phục chút lý trí nói:
“Ta đi tắm trước đã, vội vã đi đường mấy ngày không tắm rồi, trên người có mùi.”
Vệ Đình Húc không ngại chút nào: “Ta không thèm để ý, mùi trên người ngươi như thế nào đều dễ ngửi.”
Bản thân Chân Văn Quân lại chịu không nổi: “Không được không được, ngươi chờ ta một chút!”
Vệ Đình Húc chết sống cũng không muốn từ trong ngực nàng bước xuống, Chân Văn Quân không có biện pháp: “Vậy ngươi muốn cùng tắm với ta sao?”
Vệ Đình Húc cắn cắn môi, thiếu chút nữa khiến trái tim của Chân Văn Quân nhảy vọt ra ngoài.
Diện tích của Trác Quân phủ so với lúc trước lớn hơn gấp đôi, ngay cả bể tắm cũng cực kỳ rộng lớn, là điều mà Chân Văn Quân từng tha thiết mơ ước, thậm chí còn thư thái hơn so với mơ ước của nàng, có thể ở trong đó sải người bơi mấy vòng.
Vệ Đình Húc đã sớm cho dẫn suối nước nóng đổ đầy vào bể, chỉ đợi Chân Văn Quân vừa về nhà liền có thể tắm rửa ở trong đó, tẩy đi phong trần cùng mệt mỏi.
Rừng trúc rậm rạp bao bọc toàn bộ xung quanh bể tắm, lại thêm nhiệt khí lượn lờ quanh quẩn, phi thường tư mật, nhưng lúc Chân Văn Quân cởi y sam vẫn là có chút chần chừ.
Vệ Đình Húc cũng đã sớm cởi bỏ y phục bước vào trong bể, nửa thân dưới ngâm trong bể, cẩn thận từng li từng tí đi hướng đến chỗ sâu hơn ở giữa bể tắm.
“Mới hơn bảy tháng không gặp, lại trở nên thẹn thùng như vậy? Không dám ở trước mặt ta cởi y sam?” Vệ Đình Húc nhẹ nhàng bơi hai cái về phía trước, trong viện an tĩnh chỉ nghe được âm thanh vẩy nước.
Chân Văn Quân suy nghĩ một chút, tựa hồ cũng không có gì phải ngại, liền đem một thân y phục đã theo nàng vào sinh ra tử, cơ hồ đã giặt đến phai màu này cởi ra.
Vệ Đình Húc dừng lại động tác rẽ nước, ánh mắt nóng rực xuyên qua làn hơi nóng nhìn chằm chằm Chân Văn Quân.
“Đến.” Nàng hướng đến Chân Văn Quân vẫy tay.
Chân Văn Quân đạp nước một cái liền tiến đến bên người nàng.
Vệ Đình Húc đem làn tóc dài của nàng nhẹ nhàng búi lên, cũng giống như nhiều năm trước lúc nàng xuất chinh.
Ánh mắt từ sau gáy của nàng dời xuống, dọc theo cột sống liên tục nhìn xuống đến nửa thân dưới đầy đặn lại xinh đẹp lúc ẩn lúc hiện ở bên dưới mặt nước, đầu ngón tay dán vào trên những vết thương cũ mới nông sâu đan xen này, muốn đếm xem Chân Văn Quân đến tột cùng đã chịu bao nhiêu vết thương.
Chân Văn Quân phát giác được nàng đang làm gì, xoay người lại ôm vòng qua eo nàng: “Ta là một tướng quân, đây là chức trách của ta.”
“Ta hiểu được. Hiểu thì hiểu, đau lòng thì vẫn đau lòng.” Đôi mắt của Vệ Đình Húc rất rõ ràng đã phủ kín một tầng hơi nước, dường như chỉ cần chớp mắt một cái thì sẽ rơi xuống một chuỗi những giọt nước mắt.
Bàn tay của Chân Văn Quân từ trong nước nâng lên, nước suối nóng trong suốt xuôi theo cánh tay nàng chảy xuống, nàng vuốt ve gương mặt cùng khóe mắt của Vệ Đình Húc, đem thân thể mềm mại lại ấm áp của nàng ấy ôm vào trong ngực.
“Ở bắc cương, ta mỗi một đêm đều mơ thấy ngươi.”
Lời yêu thương của Chân Văn Quân mang theo chút ngữ khí làm nũng, trong nháy mắt khiến cho hai người như trở lại nhiều năm trước, Chân Văn Quân vẫn còn là một hài tử hơn mười tuổi, hăng hái cưỡi Vân Trung Phi Tuyết, chỉ vì một câu nói của Vệ Đình Húc, nguyện ý đi đến bất cứ nơi nào trên thế gian này, làm bất cứ chuyện gì.
Vệ Đình Húc bám vào hai vai nàng cùng nàng răng môi gắn bó, cõi lòng hừng hực lửa nóng gần như muốn bùng nổ, nhanh chóng đem bể suối nước nóng nhuộm thành một biển dục niệm……
Bảy tháng trước Duật quân từng một lần bị cạn kiệt lương thực, người Trùng Tấn ra sức giãy dụa một lần cuối cùng, Chân Văn Quân lâm vào khổ chiến.
Lúc đó Vệ Cảnh An cũng đang chiến đấu tranh đoạt cùng Diêm thị, Diêu thị thừa cơ phản công, muốn một lần hành động đem Vạn Hướng Chi Lộ đoạt lại, quan trọng hơn chính là giết chết Quan Khương hai người, cùng với thiếu nữ hồ tộc dã man kia. Trưởng Tôn Ngộ cùng A Liêu đi Hoài Dương trợ giúp Tiểu Kiêu, chân trước mới vừa đi không bao lâu bắc cương đã truyền đến chiến báo Duật quân bị bao vây.
Lý Phong muốn phái người của Lưu Thiệu đi trợ giúp, bị Vệ Tư đồ nhẹ nhàng vung tay ngăn cản.
Lý Phong đã nghĩ tới việc nàng không muốn thế lực của Lưu Thiệu đạt được chiến công, nhưng hắn làm thế nào cũng không ngờ được Vệ Tư đồ lại muốn thân chinh bắc cương.
Mấy năm nay Vệ gia cùng Trưởng Tôn gia nhân tài lớp lớp xuất hiện, bất luận là dòng chính hay là dòng bên, Vệ Đình Húc nhắm hai mắt cũng có thể chọn ra được một tướng soái khí phách, lần này đi bắc cương nàng không chỉ là đi đưa lương thảo, lại càng muốn rèn luyện người trẻ tuổi, nhanh chóng mài giũa đánh bóng cho thật tốt những người có thể dùng được. A Liêu đã nói sau họa ngoại xâm chính là nội ưu bùng nổ, chuyện này kỳ thật nàng cũng đã sớm nghĩ tới cũng đã sớm bắt đầu phòng bị. Làm thế nào để có thể đứng ở vị trí bất bại? Nhân tài là điều trọng yếu nhất.
Mấy năm nay Vệ Cảnh An nam chinh bắc chiến bị thương không ít, cùng với người nhà chung đụng thì ít xa cách thì nhiều, trưởng tử đã được ba tuổi, cơ hội gặp mặt chỉ sợ ngay cả ba lần cũng không tới. Đúng là thời điểm nên khuyên hắn giải giáp quy điền, hảo hảo hưởng thụ niềm vui thú gia đình. Mà quan trọng hơn là, Vệ Đình Húc hi vọng nhị ca có thể con cháu đầy đàn, làm chuyện mà Vệ Đình Húc làm không được, kéo dài hương khói Vệ gia.
Muốn hắn lui xuống, nhất định phải tìm được người có thể thay thế hắn, hành trình bắc cương lần này cũng không chỉ là vận chuyển quân nhu quân dụng đơn giản như vậy, tất cả mọi người theo quân xuất chinh đều hiểu được lúc này ở trước mặt Vệ Tư đồ biểu hiện như thế nào, có liên quan trực tiếp đến con đường làm quan tương lai, mỗi người đều đang xoa tay hăm hở chỉ đợi đánh một trận.
Hành trình bắc cương của Vệ Đình Húc phi thường bí mật, người biết được không nhiều lắm, có điều người đi rồi thì lúc tảo triều chắc chắn là phải cáo phép. Lý Phong nghe nói Vệ Đình Húc cáo phép, không biết nàng sinh bệnh gì, cho người âm thầm đi điều tra, phát hiện nàng lại không có ở Trác Quân phủ, thậm chí đã rời khỏi Nhữ Trữ!
Hóa ra là đi bắc cương rồi!
Vệ Đình Húc đi lần này Lý Phong cao hứng hơn so với bất kỳ ai khác, Lưu Thiệu lại càng đem bàn tính ở trong lòng đánh đến âm vang rung trời, muốn thừa dịp nàng vắng mặt lôi Vệ gia ra thi hành án tử.
Chuyện mà Lưu Thiệu cũng có thể nghĩ ra được, Vệ Đình Húc làm sao lại không thể nghĩ đến?
Trước khi đi nàng đã đề bạt tam ca Vệ Cảnh Thái lên làm Trung lang tướng, Vệ Cảnh Thái lại không giống với hai vị ca ca của hắn, đối nhân xử thế cực kỳ nghiêm minh lãnh khốc, Lý Phong thậm chí còn không dám cùng hắn đối mặt. Trong cung cấm do hắn chưởng quản, là chuyện Lý Phong sợ hãi nhất. Bên kia, Vệ Đình Húc đem Hồng lư tự và Công bộ được thành lập từ đầu thời kỳ Thuận Đức đưa vào dưới trướng Sơn Hải ty do A Liêu quản lý. A Liêu vẫn như trước là Sơn Hải Đô úy, chẳng qua vị Đô úy này nắm giữ ngoại giao cùng nội kiến, quyền lợi có thể so với Tam công. Mà tất cả mọi sự điều nhiệm này đều là thông qua Tham sự viện, Lý Phong cũng chẳng biết gì.
Tham sự viện có Viện thủ Vệ Hợp trấn giữ, cho dù Vệ Tư đồ không có mặt, tất cả mọi chuyện cũng đều phải thông qua Tham sự viện, Lý Phong cùng Lưu Thiệu muốn giở trò gây sự gì đó là rất khó. Còn có Vệ Cảnh Thái đang âm thầm nhìn chòng chọc, Lý Phong cùng Lưu Thiệu cũng không dám coi thường làm liều.
Cũng bắt đầu từ lần đó, Lý Phong mới chính thức cảm giác được Vệ thị căn bản không hề đem hắn để vào trong mắt, hắn bất quá chỉ là một Hoàng đế khiếp nhược.
Thời điểm Vệ Đình Húc đến bắc cương, đúng lúc nhìn thấy Chân Văn Quân dẫn binh đại chiến phá vòng vây.
Viện quân từ trên trời giáng xuống, Chân Văn Quân còn đang cảm thấy khó hiểu, khi nàng ở bên trong đám người đông nghìn nghịt nhìn thấy Vệ Đình Húc liền kinh hãi một trận.
“Sao ngươi lại tới đây!” Chân Văn Quân chạy đến trước mặt Vệ Đình Húc, thanh mã kích trong tay còn treo một nửa đoạn ruột cùng vài miếng thịt vụn, một thân áo giáp nhìn không ra màu sắc nguyên bản, mũ sắt cũng không biết đã rơi vỡ ở chỗ nào rồi. Nàng đứng ở trong tuyết, mặc dù chỉ cách Vệ Đình Húc không tới năm bước nhưng cũng phải gào lớn mới có thể làm cho thanh âm xuyên qua gió lạnh tiến vào đến trong lỗ tai đối phương.
“Ta sao lại không thể tới?” Vệ Đình Húc đã dự đoán được nàng vừa đến sẽ bị chất vấn, thế nhưng khi thực sự đối mặt với chất vấn vẫn là bị kích thích đến phát cáu, “Ngươi ở tiền tuyến vào sinh ra tử, hiện giờ lại lâm vào khốn cảnh, ta làm sao có thể trơ mắt nhìn ngươi rơi vào hiểm cảnh, vẫn cứ an ổn chờ đợi ở Nhữ Trữ?”
“Ngươi không thích hợp ở đây! Nơi này rất nguy hiểm!” Trên gương mặt quanh năm bị gió lạnh ăn mòn của Chân Văn Quân đã có thêm nhiều chỗ da nứt nẻ, càng không cần nói đến trên đôi môi tất cả đều là vết máu, “Ngươi không cần đến, ta tự có thể giải quyết!”
“Ta đương nhiên biết ngươi có bản lĩnh này, nhưng mà ta vẫn tưởng nhớ.” Vệ Đình Húc từ trên ngựa nhảy xuống, vươn tay túm lấy lớp áo lông cừu thật dày bảo hộ quanh cổ nàng, “Mọi người đều biết ngươi lợi hại ngươi có thể đánh lui địch, mà điều ta lưu tâm chính là ngươi cũng sẽ bị thương. Nếu như có thể chia sẻ một phần, vì sao lại không? Ta cố gắng như vậy học cưỡi ngựa, chính là vì để có thể ở trên chiến trường cùng ngươi kề vai sát cánh! Ngươi bây giờ hà tất nói mấy lời vô dụng này, nói cho ta biết ngươi cũng nhớ ta, những thứ khác không cần phải nói!”
Gió tuyết từ trước mắt các nàng gào thét vụt qua, đợi sau khi những lời chất vấn mà nàng đã nín nghẹn trong lòng lâu ngày một hơi phun ra hết, ánh mắt hoảng hốt cùng nghi hoặc của Chân Văn Quân cũng theo đó tan thành mây khói.
“Ta cũng nhớ ngươi.” Chân Văn Quân thành thật thừa nhận, “Rất rất nhớ.”
Vệ Đình Húc: “Ôm ta.”
“Ta rất bẩn.”
“Ta mặc kệ.”
Hai người đứng giữa bắc cương gió lạnh như đao cắt mà ôm nhau, chân chân thực thực ôm nhau, độ ấm xuyên thấu qua lớp áo giáp lạnh băng chứng minh nhịp tim đang đập, chứng minh đối phương vẫn là chân chân thực thực tồn tại trước mắt.
Hiện giờ bình an về tới Nhữ Trữ, lại nhớ đến một màn này của bảy tháng trước, vẫn như cũ kinh tâm động phách lại mang đến cho người ta dư vị vô tận.