Nhân viên liền nói:”Lệ tổng, đây là túi xách phục vụ nhặt được ngoài vườn hoa, anh xem qua một chút có mất mát gì bên trong không ạ?”
Trong lòng Lệ Dạ Kỳ chấn động, nếu như chỉ là điện thoại bị mất có thể nói cô sơ suất, nhưng ngay cả túi cầm tay cũng rơi mất có thể nói cô gặp nguy hiểm gì rồi?
Nghĩ đến đây, Lệ Dạ Kỳ nào còn bình tĩnh ngày thường, anh lạnh lùng nói: “Túi xách nhặt được ở đâu? Đưa tôi đến đó ngay lập tức, còn nữa, tôi cần kiểm tra camera khách sạn các người”
Nhân viên phục vụ bị khí thế của anh làm cho khiếp sợ, vội vàng đưa Lệ Dạ Kỳ đến vườn hoa dưới lầu khách sạn, “Lúc ấy tôi đi ngang qua đây, thấy ở đây có một cái túi xách tay rơi xuống, liền nhặt lên, thấy túi xách tay rất quý giá, liền giao đến chỗ nhận đồ bị mất.”
Lệ Dạ Kỳ quan sát xung quanh, nơi này cách phòng tiệc phía trước một đoạn, vị trí yên tĩnh, ánh đèn tương đối mờ, nếu là bắt cóc…
Lệ Dạ Kỳ không dám nghĩ nhiều, lạnh giọng ra lệnh: “Đưa tôi đến phòng giám sát”
Bởi vì thân phận của anh, nhân viên nào dám làm trái ý, chỉ biết tuân mệnh mang anh đến phòng giám sát.
Lúc này, Ngôn Lạc Hi bị mùi dưới muối nồng nặc làm cho bừng tỉnh.
Cô mở mắt, cẩn thận quan sát bốn phía, cô bị ném ở phía sau xe tải, thỉnh thoảng có ánh sáng chiếu vào, xe đang cấp tốc di chuyển về phía trước.
Cô hoạt động tay chân một chút, phát hiện đối phương vẫn chưa trói cô lại.
Cô lặng lẽ ngồi lên, cả người mềm nhũn không dùng được khí lực, xuyên qua lưng ghế, cô nhìn thấy hai người ngồi trước xe, một người trong đó nói: “Lát nữa chụp ảnh, tao muốn nếm thử tư vị người phụ nữ này, bình thường chỉ xem trên được trên TV, không biết có ngon hơn phụ nữ bình thường hay không”
“Phụ nữ dạng này cũng muốn nuốt? Mày không sợ bị lây bệnh?” Một tên bắt cóc khác khinh bỉ nói, ở trong mắt hắn giới giải trí là vòng luẩn quẩn dơ bẩn, không có nổi một người sạch sẽ.
“Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu”
Ngôn Lạc Hi lặng lẽ rụt đầu lại, từng đợt choáng váng lần nữa xông lên muốn gục ngã, cô liền đưa ngón tay vào miệng dùng sức cắn thật mạnh, mười ngón liền tim, đau đớn bén nhọn làm cho cô thanh tỉnh vài phần.
Tuyệt đối không thể ngất xỉu, không thể để hai tên bắt cóc đưa đến nơi không người, phải thật nhanh chóng nghĩ ra biện pháp tự cứu lấy mình.
Cố gắng chống đỡ ý chí, túi xách không có điện thoại cũng không bên mình làm sao phát ra tín hiệu cầu cứu?
Ngôn Lạc Hi tuyệt vọng tới cực điểm, xe đang đi về hướng quốc lộ hẻo lánh, có nhảy xuống cũng chạy không bao xa, cơ hội trốn thoát rất thấp.
Tay cô bắt đầu sờ loạn khắp nơi, bất ngờ không nghĩ tới lại để cô tìm ra một cây sắt.
Ông trời quả nhiên không tuyệt đường người!
Ngôn Lạc Hi thiếu chút mừng đến phát khóc, cô nắm chặt cây sắt, sau đó cúi người ngồi xổm trên xe, từng chút từng chút tới gần ghế lái phụ hàng đầu, sau đó đứng lên, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái vung gậy, hung hăng đập vào gáy tên bắt cóc.
Tên bắt cóc kêu thảm một tiếng, sau gáy máu chảy như trút, nhất thời đau đến hôn mê bất tỉnh.
Máu ấm bắn lên mặt Ngôn Lạc Hi, cô sợ tới mức thét chói tai một tiếng, cây sắt trong tay rớt xuống, cô vô thức lẩm nhẩm, “Tôi, tôi giết người, tôi giết người rồi”
Biến cố bất thình lình khiến tên bắt cóc ở ghế lái cũng sợ hãi, đanh phanh xe, quay đầu tức giận mắng:”Con khốn, dám làm anh em tao bị thương, tao sẽ làm thịt mày”
Mắt thấy tên bắt cóc đứng dậy muốn tới bắt cô, Ngôn Lạc Hi vội vàng mở cửa xe, lảo đảo lao xuống, chạy về phía ven đường lớn.
Cô cực kỳ sợ hãi, vừa chạy vừa quay đầu nhìn, tên bắt cóc kia một mực đuổi theo, cô mấy suýt ngã xuống đất vừa chạy vừa la lớn:”Cứu mạng, cứu mạng…”
Nhưng mà nửa đêm ở dã ngoại hoang vu, cả xe cũng không có một chiếc, huống chi là người.
Rất nhanh, tên bắt cóc đã đuổi đến, hắn hung hằng nắm lấy cổ tay Ngôn Lạc Hi, kéo tới giáng xuống một bạt tai kinh thiên động địa, cô nhất thời bị đánh ngất xuống mặt đường.
Trước khi đánh mất ý thức, cảm giác được chùm đèn xe chiếu thẳng vào mắt cô.
Lệ đại thần, cứu em!
Tên bắt cóc đang muốn khiêng Ngôn Lạc Hi trở về xe, một chiếc xe thể thao cấp tốc chạy tới, “Két” một tiếng dừng ở trước mặt hắn, ngăn cản đường đi của hắn, hắn hung thần ác sát nhìn chủ xe.
Thẳng đến khi thấy rõ dung nhan đối phương, hắn giống như gặp quỷ, không ngừng lui về phía sau.
Người đàn ông đẩy cửa bước xuống xe, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn, nhàn nhạt hé môi:”Để người ở lại, cầm tiền cút khỏi Đế Đô, nếu để Lệ Dạ Kỳ bắt được, anh và em trai sẽ chết rất thảm”