Văn võ bá quan đều lén liếc An Vương gia, bởi vì người khải tấu luôn là An Vương, cũng không biết y còn việc gì không. Dù sao cũng chẳng ai muốn ở mãi trong cung vàng điện ngọc nặng nề, đầy áp lực này, bãi triều càng sớm càng tốt. Trong lòng mọi người đều hy vọng An Vương sẽ không tìm ra việc gì nữa.
An công công khiếp nhược liếc nhìn An Vương, thấy y hồi lâu không nói gì mới thầm thở phào một hơi, nói:
– Bãi triều. . . . . .
Lão Hoàng đế mỉm cười gật đầu liếc nhìn Triệu Tử Văn, sau đó chậm rãi loạng choạng đi vào trong điện. Bước chân lão hỗn loạn vô lực, tình hình thân thể càng ngày càng suy yếu. Triệu Tử Văn nhìn thấy cũng phải âm thầm thở dài. Lão Hoàng đế này quả thật không còn bao nhiêu thời gian…
Ra khỏi đại điện, hơn mười vị đại thần đuổi theo Triệu Tử Văn, nói:
– Triệu đại nhân, Triệu đại nhân, không biết đại nhân có ở trong phủ hay không? Hôm nay chúng tôi muốn tới thăm hỏi đại nhân!
– Ồ, thôi, không không…
Triệu Tử Văn nhìn hơn mười vị quan viên nhao nhao tới hỏi, trán lập tức toát mồ hôi lạnh ròng ròng, liền cười ha hả nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnFULL.vn
– Triệu đại nhân, mau lên xe ngựa đi!
Tô Thức đã sớm lên xe ngựa ở ngoài cửa hoàng thành, phất tay nói với Triệu Tử Văn.
Đám đại thần vây quanh người Triệu Tử Văn, không ngừng diễn thuyết bên tai hắn. Triệu đại nhân nghe mà đầu óc choáng váng, thấy Tô Thức giải vây cho mình, lập tức như thể tìm được cứu tinh, vội vàng nói với các vị đại thần:
– Ta còn có việc, cáo từ các vị đại nhân!
Triệu đại nhân nhoáng một cái đã lao vào trong xe ngựa của Tô Đông Pha, sau đó nhìn đám đại thần như lang như hổ, căm giận nhỏ giọng mắng:
– Một đám lằng nhằng!
Tô Thức coi như không biết Triệu Tử Văn mắng gì, nói phu xe điều khiển xe ngựa trở về phủ.
Dọc theo đường đi, chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa lóc cóc. Sau trận khẩu chiến trên triều đình, Triệu Tử Văn cũng cảm giác hơi mệt mỏi, liền dựa lưng ra phía sau, bắt đầu ngủ…
Tô Thức cười khổ một tiếng, không quấy nhiễu hắn, mà khiến phu xe thả chậm tốc độ, để tránh tiếng vó ngựa quấy rầy thanh mộng của Triệu tiểu ca.
– Triệu tiểu ca, tỉnh tỉnh!
Tô Thức nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay Triệu Tử Văn.
– A?
Triệu Tử Văn chậm rãi mở to mắt, đập vào mặt chính là khuôn mặt tang thương của Tô đại nhân. Hắn lập tức ý thức được vừa rồi mình đã ngủ trên xe, liền duỗi thẳng lưng, cười ha hả nói:
– Tô đại nhân, tới rồi sao?
Tô đại nhân cười khổ một tiếng nói:
– Đến rồi, tuy nhiên. . . . . . Tốt nhất là ngươi tự mình xem đi!
Triệu Tử Văn nghi hoặc vội vàng vén rèm xe lên, chỉ thấy bên ngoài Triệu phủ đang đứng kín người. Hơn mười vị quan viên đang kiên nhẫn chờ ở ngoài phủ, tay còn cầm những lễ vật to, nhỏ đủ loại, vừa nhìn là biết tới thăm hỏi.
– Sao bọn họ còn nhanh hơn chúng ta vậy?
Triệu Tử Văn ngạc nhiên hỏi. Hắn nhớ rõ là xe ngựa của mình đi trước mấy đại thần kia, vậy mà hiện giờ họ đã tay cầm quà chờ sẵn ở cửa phủ. Chẳng lẽ thời đại này còn có phương tiện nhanh hơn cả xe ngựa sao?
Thấy ánh mắt kinh ngạc của Triệu Tử Văn, Tô Thức vuốt chòm râu cười nói:
– Triệu tiểu huynh, vừa rồi ngươi ngủ say, ta sợ tiếng vó ngựa quấy nhiễu ngươi, cho nên bảo phu xe chậm tốc độ lại…
Thì ra là thế, Triệu Tử Văn bừng tỉnh đại ngộ, trong lòng rất cảm kích Tô Thức dốc lòng chiếu cố, khẽ cười nói:
– Đa tạ Tô đại nhân, tuy nhiên ta trở về như thế nào bây giờ?
Ở đây là khu vực hoàng thành, cách xa khu phố xá sầm uất, phần lớn là phủ đệ của các quan chức thượng lưu quyền quý. Các đại thần này đứng ngoài phủ Tể tướng, chậm chạp không chịu rời đi, mà xe ngựa của Tô Đông Pha cách bọn họ không xa, phố phường thì vắng vẻ, chắc chắn bọn họ sẽ phát hiện ra xe ngựa này, nói không chừng liền phát hiện bọn họ.
Tô Thức biết Triệu Tử Văn là một người không thích khuôn sáo, tự nhiên là không muốn ứng phó với mấy đại thần tới thăm hỏi kia. Tô Thức cân nhắc sau một lúc lâu mới nói:
– Không bằng Triệu tiểu ca đi tới phủ ta chơi một lúc…
– Cũng tốt!
Triệu Tử Văn gật gật đầu nói:
– Vậy quấy rầy Tô đại nhân.
Tô Thức liền dẫn hắn lặng lẽ xuống xe ngựa, tiến vào phủ Thái sư gần phủ Tể tướng. Đám đại thần đều đang tập trung chú ý vào trong phủ Tể tướng, tự nhiên không nhìn thấy bóng dáng hai người.
Tuy rằng phủ đệ của Thái sư khá to lớn nhưng cũng không rườm rà, toàn phủ có vẻ vô cùng đơn giản.
Triệu Tử Văn đi qua ba tòa trạch viện, qua một hòn giả sơn có nước chảy, đi vào trong phủ Thái sư. Phủ Thái sư này còn vắng lặng hơn cả đường phố hoàng thành, chỉ có hai, ba nha, gia đinh. Cả phủ đệ to lớn có vẻ rất trống trải…
Hắn và Tô Thức vừa mới ngồi vào trong sảnh, nha hoàn lập tức dâng trà thơm. Ánh mắt của Triệu Tử Văn liền bị bức khổng tước đồ (khổng tước = chim công) trên tường hấp dẫn.
Khổng tước đồ dài chừng hai trượng cao chừng bảy thước, trong hình là một con khổng tước đang đứng bên bụi hoa. Khổng tước xòe lẽ ra phải đầy hoa lệ, tuy nhiên trong đôi mắt khổng tước lại toát ra thần thái ngoan dịu, đáng yêu. Bút pháp và cách dùng màu trong bức tranh đều xứng là hạng nhất, chỉ có điều trong lòng họa sĩ không có hào khí, không thể vẽ được sự hoa lệ của khổng tước xòe đuôi.
Tô Thức khẽ nhấp một ngụm trà thơm, cười nói:
– Xem ra Triệu tiểu ca có hứng thú với bức khổng tước đồ này, có thể bình luận một chút được không?
Hiện tại Triệu Tử Văn đang đợi đám đại thần kia rời đi, dù sao cũng đang nhàn nhã vô sự, coi như giết thời gian đi. Hắn chỉ vào tranh nói:
– Bụi hoa trong bức tranh được vẽ rất tỉ mỉ, từng đường nét dịu dàng mượt mà, mà khổng tước xòe đuôi hạ bút tùy ý, nét bút lưu loát không kềm chế được, không có một khí thế uy nghiêm. Ta nghĩ họa sĩ không nắm được điểm này, cho nên bức tranh này là do nữ tử vẽ.
Home » Story » siêu cấp thư đồng » Chương 236: Khổng tước đồ