“Tôi nghĩ rằng một người cha có thể làm được như tôi đã là quá tốt rồi, tôi tôn trọng tình cảm của anh, nhưng nhất quyết tôi không chấp nhận. Bây giờ tôi chỉ hỏi anh một câu, anh có thể chia tay với cậu ta hay không? Chỉ cần anh nói có, tôi lập tức cho anh đủ thời gian giải quyết vấn đề này. Một tháng, nửa năm, thậm chí năm đều có thể, trong khoảng thời gian này tôi tuyệt đối không nhúng tay vào chuyện của hai người.”
Trì Sính im lặng không nói gì.
“Rốt cuộc có khả năng này hay không?” Trì Viễn Đoan lần thứ hai ép hỏi.
Trì Sính dập tàn thuốc, nặng nề nhìn về phía Trì Viễn Đoan.
“Trừ khi ba mẹ cậu ấy sống lại.”
Nói xong lời này, Trì Sính cầm lấy áo khoác trên ghế, khoác lên vai xoay người rời đi.
Trì Viễn Đoan nhìn chằm chằm vào thân hình Trì Sính biến mất ở cửa.
………
Ngô Sở Úy ngậm điếu thuốc đứng ở giữa cửa, nhìn xa xăm vào cây hạnh ở trong vườn nhà.
Hương trái hạnh sắp chín tỏa ra thơm mát, cây hạnh nặng trĩu quả, gió thổi qua xì xào. Ngô Sở Úy nhớ tới lúc nhỏ, cậu cưỡi trên cổ ông Ngô hái hạnh, hái được trái nào ngon ngon liền len lén nhét vào túi áo, hái được trái nào không ngon liền nhét vào miệng ông Ngô.
Chuyện dường như mới xảy ra ngày hôm qua, chỉ chớp mắt đã hơn hai mươi năm rồi.
Cho tới bây giờ, Ngô Sở Úy vẫn nghĩ bà Ngô còn sống, vẫn còn hái những quả hạnh ngon nhất len lén giữ lại cho Trì Sính. Còn những quả hạnh bé hơi dập thì lại để lại cho mình ăn.
Ngực liền căng lên đau nhức.
Ngô Sở Úy đi vào phòng ngủ cũ, bởi vì rất lâu rồi không có người ở, nơi này điện nước đều không dùng được. Ngay cả đèn cũng không có, Ngô Sở Úy cũng nhanh nhẹn leo lên giường, tìm đúng vị trí mình hay nằm. ( Thương con tiện nhân ghê.)
“Lò sởi đặt gần đầu giường rất ấm áp, để cho thằng út ngủ ở chỗ này, bất cứ ai cũng không được cướp chỗ của nó.”
Đầu giường gần lò sưởi vẫn như trước đặt một chồng chăn ngay ngắn, đắp đã hơn mười năm, chỉ cần giặt mạnh tay là có thể hỏng. Ngô Sở Úy ôm lên, trùm lên cổ, vẫn có thể cảm nhận được ánh sáng mặt trời năm xưa xuyên qua nhà rọi lên mặt, ấm áp hạnh phúc.
Ngô Sở Úy thật muốn nằm ở đó ngủ một giấc đến sáng, nhưng cậu lại sợ sáng sớm tỉnh lại sẽ thấy cảm giác trống rỗng, không còn ai bên cạnh.
Bây giờ trong nhà, còn có Tiểu Dấm Chua, có Đại Dấm Chua. Dù cho chúng nó bò lặng yên không tiếng động, Ngô Sở Úy vẫn có thể cảm giác được có một sinh mệnh nhỏ bé làm bạn.
(Lâu rồi không được khóc khi dịch truyện.. )
Ngô Sở Úy lái xe trở về nhà.
Mở một ngọn đèn tường, nằm ở trên giường, cố định nhìn chằm chằm chính mình trong gương. Giờ phút này cậu cực độ sợ hãi và đau khổ, trong lòng cậu khắc sâu từng chữ, tự cảnh báo với bản thân mình, tuyệt đối không thể đánh mất Trì Sính. ( Mẹ Uông Thạc mà về thì còn mệt.)
Ngay lúc Ngô Sở Úy gần như sắp phát điên, cửa đột nhiên vang lên âm thanh mở ra. (Nhớ cự long phát điên thì có. )
Thân hình chói chang của Trì Sính chiếu vào tầm mắt.
Ngô Sở Úy mạnh mẽ đè nén ý chí không khỏi sụp đổ ngay lúc này, vô cùng mạnh mẽ.
Trì Sính không trực tiếp đi tới, mà dựa nghiêng ở khung cửa, ánh mắt thâm trầm cùng Ngô Sở Úy từ xa nhìn nhau, giọng nói đùa cợt hỏi,”Gan hơi nhỏ?”
Ngô Sở Úy dùng mọi sức lực có được mà tỏ ra mạnh mẽ, biểu tình bình tĩnh, không cho phép mình bay qua ôm lấy anh, giọng lãnh đạm thản nhiên nói,”Ai gan nhỏ hả.?”
Trì Sính đi nhanh tới, cởi giày lên giường, hai cánh tay giữ hai bên đầu Ngô Sở Úy, ánh mắt nồng nhiệt mà chăm chú từ trên cao lướt xuống gương mặt của Ngô Sở Úy.
Gương mặt góc cạnh đàn ông hài hòa đẹp đến mê hồn, cơ thể cường tráng rắn chắc, lông mày sắc bén không làm mất vẻ ôn nhu. Người nào bị một ‘nam thần’ nhìn chằm chằm yêu thương như vậy, tim cũng ngay lập tức chảy thành nước. Hơn nữa Ngô Sở Úy trái tim đang một trận chấn động suýt nữa sụp đổ, thế nhưng cậu thì lại khác, điểm này đã sớm để cho chó ăn rồi.
Chân của Ngô Sở Úy hung hăng đạp cho Trì Sính một cái, để cho trọng lượng toàn bộ cơ thể cậu đều đặt trên người anh.
“Tôi rất sợ anh đi chuyến này không trở về nữa.” Ngô Sở Úy cuối cùng cũng ném ra một câu thật lòng.
Làm cho lục phủ ngũ tạng của Trì Sính một trận đau đớn, anh túm tóc Ngô Sở Úy kéo đầu cậu xuống, gặm cắn xung quanh môi mỏng của cậu, giống như muốn đem cậu ‘ăn tươi nuốt sống’ . Mang theo thống khổ lại vô cùng kích thích khoái cảm lỗ chân lông toàn thân Trì Sính đều mở rộng ra, anh lún sâu vào sự lệ thuộc của Ngô Sở Úy đối với anh, đem toàn bộ sinh mệnh giao phó cho mình cảm giác nắm giữ một sinh mệnh của một người đàn ông mà anh yêu thương trân trọng chính là một loại hạnh phúc mà hiếm có ai có thể cảm nhận được. Hạnh phúc, hạnh phúc, cuối cùng vẫn là hạnh phúc.
Rõ ràng trong lòng đều tan thành nước, lại làm bộ không có ưu sầu gì nhìn Ngô Sở Úy.
“Mệt nhọc như vậy có thể làm sao bây giờ hả?”
Ngô Sở Úy nhìn quanh người anh lẳng lơ phóng đãng, phun ra một câu.
“Chỉ cần nhìn anh.”
Trì Sính giống như lang sói hổ báo trên người đè lên người Ngô Sở Úy, Ngô Sở Úy bị ‘thao’ đến mức kêu gào tha mạng, hai thân thể trần trụi ở trên giường lặn lộn mây mưa một trận, kích tình điên cuồng, khoái cảm như ngọn núi lửa không thể dập tắt, ga giường bị mồ hôi thấm đến độ có thể vắt ra cả nước. Ân ái triền miên như muốn làm cho chiếc giường gãy sập luôn, sau một thời gian không biết trời đất là gì thì cả hai đều đạt cao trào lần thứ N.
Sau đó, Ngô Sở Úy nắm chặt cự long của Trì Sính, trong lòng bỗng chốc thoải mái.
(Tôi bảo cậu nhớ cự long ba ba mà lại.)
Tinh thần cũng đã không còn căng thẳng sợ hãi nữa, kêu gào muốn ăn hạt dưa.
Trì Sính trầm mặt nói,”Giờ này rồi còn ăn hạt dưa gì? Mai rồi ăn!”
“Mai là chuyện của ngày mai, còn lâu mới đến ngày mai!”
Ngô Sở Úy có một tật xấu là, đồ ăn vặt muốn ăn có chết cũng nhất định phải ăn cho bằng được, còn về vấn đề làm sao mà có thói xấu như thế này, vậy thì phải hỏi Trì Sính.
“Ăn hạt dưa cũng không thể nằm trên giường mà ăn chứ? Khiến cho khắp nơi đều vương vãi!” Trì Sính nói.
Ngô Sở Úy ánh mắt lười biếng nhìn về phía Trì Sính,”Anh ngồi bóc vỏ, tôi nằm ăn.”
(Chỉ muốn đổi ngôi ANH-EM cho nó ngọt thôi…. vì Úy Úy cũng ít tuổi hơn ba ba mà.. nhưng đã để tôi anh rồi thì cứ cố đến phiên ngoại đi..)
“Coi trời bằng vung?” Trì Sính cần hạt dưa chọc chọc hung hăng hai cái vào ‘trứng thịt lớn’ của Ngô Sở Úy.
Ngô Sở Úy vội vàng cần chăn che.
Trì Sính xé túi hạt dưa, dổ một ít lên mặt tủ đầu giường, tức giận trợn mắt liếc Ngô Sở Úy, rồi cầm một hạt dưa lên tách vỏ ra, nhét vào trong miệng Ngô Sở Úy.
Ngô Sở Úy rất thích đích thân Trì Sính đưa hạt dưa đến bên mép, Trì Sính lại vô cùng thích Ngô Sở Úy ngậm mút ngón tay của mình.
Dần dần, hạt dưa trên tủ đầu giường càng ngày càng ít.
Ngô Sở Úy mơ mơ màng màng, tốc độ nhai nuốt càng ngày càng chậm.
Trì Sính liền dùng miệng hôn xuống thúc giục cậu nhai, thúc giục xong liền trực tiếp dùng đầu lưỡi cuốn vào trong miệng Ngô Sở Úy.
Ngô Sở Úy lúc thì nhai lúc thì ngừng, rốt cuộc, hai quai hàm cũng không chuyển động nữa.
Cứ như vậy miệng ngậm một hạt dưa mà say ngủ.