“Mẫu hậu, Thừa Vọng phải làm như thế nào để không còn khó chịu như vậy nữa?” Hoắc Thừa Vọng vừa khóc vừa trông ngóng nhìn về phía Ninh Thư: “Nhi thần muốn bảo vệ mẫu hậu, muốn bảo vệ thứ mà mình quý trọng, không muốn việc ngày hôm nay lại xảy ra thêm lần nữa, mẫu hậu, trong lòng của nhi thần rất khó chịu, khó chịu vô cùng.”
Ninh Thư thấy vậy cũng rất đau lòng, nhẹ nhàng lấy khắn tay lau nước mắt trên khuôn mặt của Thừa Vọng, sau đó khẽ vỗ về: “Thừa Vọng, con phải vui vẻ, phụ hoàng con không có cách nào có thể cướp đoạt sự vui vẻ của con. Mẫu hậu chỉ mong Thừa Vọng sẽ vui vẻ, còn về việc ngày hôm nay thì mẫu hậu sẽ thay con đòi lại công bằng.”
“Mẫu hậu.” Hoắc Thừa Vọng nhào vào trong lòng của Ninh Thư rồi bắt đầu gào khóc.
Ninh Thư thấy vậy cũng chỉ biết thở dài, dù sao xả ra hết còn hơn là vẫn cứ giữ khư khư ở trong lòng.
Thấy khuôn mặt nhỏ của Hoắc Thừa Vọng tràn đầy nước mắt nên Ninh Thư lại lấy khăn tay ra lau sạch.
“Nương nương, người ăn chút gì đi.” Bởi vì cùng Ninh Thư thức trắng một đêm cho nên sắc mặt của Thanh Trúc cũng có chút tiều tụy.
Ninh Thư cầm bát cháo trắng, sao đó quay sang nói với Hoắc Thừa Vọng: “Thừa Vọng, phải ăn chút gì đó thì mới nhanh khỏe lại được.”
Ninh Thư đút từng muỗng từng muỗng cháo cho Thừa Vọng. Hoắc Thừa Vọng vừa ăn vừa hỏi thăm: “Mẫu hậu, phụ hoàng đã đến chưa? Phụ hoàng đã đến thăm nhi thần chưa?”
“Chưa.” Ninh Thư khẽ lắc đầu: “Thừa Vọng, mẫu hậu đã từng nói với con rồi, không nên quá chờ mong vào đặt quá nhiều tình cảm lên người phụ hoàng của con.”
“Nhi thần chỉ muốn phụ hoàng biết được những việc mà người đã làm là sai rồi, hơn nữa còn khiến cho nhi thần bị tổn thương, nhi thần là con của người, nhi thần chỉ muốn người cảm thấy áy náy mà thôi…” Hoặc Thừa Vọng nói.
Ninh Thư nở nụ cười: “Thừa Vọng của mẫu hậu cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi, nhưng mà có những người, cho dù bọn họ làm tổn thương những người khác nhưng lại không biết gì cả, cho dù có biết thì bọn họ cũng không để ở trong lòng.”
Sau khi ăn hết bát cháo trắng thì Hoắc Thừa Vọng liền nằm xuống để nghỉ ngơi. Nhưng mà Ninh Thư cũng biết đứa bé kia vẫn trốn trong chăn để khóc.