Chu Hoài Sơn giơ tay, nói: “Ngươi yên tâm, ta đã nhận phí bịt miệng của ngươi, thì tuyệt đối sẽ không nhiều lời, ngươi và ta không oán không cừu, ta cũng không có lí do gì để hại ngươi, nhưng mà, nếu tin tức này vẫn bị truyền ra ngoài, vậy thì ngươi cũng chưa chắc phải hoài nghi ta đâu.”
Tiểu nhị.. Không nghi ngờ ngươi, làm gì, chẳng lẽ hoài nghi ta?
Chu Hoài Sơn khinh miệt nhìn tiểu nhị một cái, nói: “Đương nhiên, cũng không chắc là hắn, hắn còn không có bản sự này, ta tốt bụng đề tỉnh ngươi một câu, nghĩ xem là ai muốn hại ngươi.”
Sắc mặt chưởng quỹ lập tức trở nên lạnh lẽo. Vừa rồi, ông ta chỉ cảm thấy, lần này bị Đoan Khang Bá lừa có thể là chính Đoan Khang Bá cũng không phân biệt được thật giả. Nhưng bây giờ.. Ai muốn hại ông ta! Là tên vương bát đản nào!
Chu Hoài Sơn mang theo Chu Thanh, Chu Bình, xách theo bao lớn bao nhỏ rời đi.
Vừa lên ngựa xe, Chu Bình lập tức ôm lấy đùi Chu Hoài Sơn hỏi: “Nhị bá, sao người lại có bản lãnh như vậy, loại đồ vật này, thế mà ngươi cũng biết được thật giả?”
Chu Hoài Sơn sờ sờ đầu Chu Bình nói: “Đọc nhiều sách, trong sách cái gì cũng có.”
“Nhưng, thời gian nhị bá và ta đi học thời gian cũng không sai biệt lắm mà, vì sao ta không biết, mà nhị bá lại biết?”
“Bởi vì ngươi thích đọc binh thư, nhị bá lại thích đọc những sách này, lĩnh vực am hiểu của chúng ta khác biệt, những thứ ngươi biết nhị bá chưa chắc đã biết.”
Chu Bình liền một mặt tin phục gật gật đầu, đáp: “Đúng vậy a, so về bày sa bàn, bắn tên, múa đao nhị bá chắc chắn là không bằng ta!”
Bộ dáng thằng nhóc kiêu ngạo rất giống một con gà trống nhỏ.
Không tốn một phân bạc liền kéo về mười mấy món đồ cổ, tin tức này lập tức lan truyền nhanh chóng tại kinh thành. Đương nhiên, người bên ngoài không biết bọn họ không tốn tiền. Mọi người chỉ biết là, Chu Hoài Sơn mang theo khuê nữ cùng cháu trai đi dạo xong kim lầu rồi tiệm đồ cổ, đến chỗ nào cũng gói rất nhiều món mang về. Không đến một ngày, cái tên Chu Hoài Sơn đã bị truyền khắp kinh thành. Giống như lúc còn ở huyện Thanh Hà vậy.
Khác biệt chính là, ở huyện Thanh Hà, nhân vật thiết lập của hắn là anh nông dân khắc khổ chăm chỉ học tập, nhờ vận khí tốt mà xoay người thành tú tài. Còn ở kinh thành, nhân vật thiết lập của hắn là: Nhiều tiền!
Thành công khai hỏa vào kinh thành lần thứ nhất, lại đi tiệm tơ lụa vét sạch một phen, ba người mới vừa lòng thỏa ý về nhà.
Chơi ở bên ngoài một ngày, vừa về nhà Chu Bình liền tự giác đi học tập. Chu Thanh cùng Chu Hoài Sơn mang theo bao lớn bao nhỏ đi thẳng đến phòng của Chu Hoài Sơn.
“Khuê nữ, một ngày mệt nhọc con nhanh đi nghỉ ngơi đi.”
Cất đồ đạc sang một bên, Chu Hoài Sơn liền hạ lệnh đuổi khách.
Chu Thanh vững vàng ngồi trên ghế, nhìn Chu Hoài Sơn, hỏi: “Cha, người không có cái gì muốn nói với ta sao?”
Ánh mắt Chu Hoài Sơn sáng lên, không tim không phổi hì hì cười đáp: “Ta cũng đã khích lệ con rồi mà.”
Chu Thanh liền nói: “Cha, có một số việc, người không nói cho ta biết, những nếu như chuyện kia quả nhiên là tồn tại, ta cũng có thể nghe được từ chỗ khác. Dù là ta không cố ý đi nghe ngóng, thì cũng có thể biết. Giống như hôm nay, chúng ta chẳng qua là đi mua mấy món đồ cổ, liền nghe được bốn chữ Vinh Dương Hầu Phủ. Đồ của Vinh Dương Hầu Phủ, làm sao lại trở lại thành đồ cổ bày bán trong cửa hàng rồi? Tên hiện tại của cha giống với kiếp trước như đúc, một khi danh tiếng của cha vang xa ở kinh thành, chẳng lẽ cha cảm thấy sẽ không có người nào nhắc lại Chu Hoài Sơn trước kia sao? Không có ai nhắc lại Vinh Dương Hầu ư?”
Lời này, xem như đã nói thẳng toàn bộ.
Nụ cười trên mặt Chu Hoài Sơn cứng đờ, hơi ngừng lại một chút, hắn mới thu lại ý cười, thở dài một hơi.
“Không phải là cha muốn giấu diếm con, mà là không biết phải nói với con như thế nào.”
“Người là cha của ta, ta là khuê nữ của người, có cái gì mà lại không biết nói như thế nào! Nói thẳng!”
Chu Hoài Sơn mấp máy môi, trầm mặc ngồi đó.
Không thể đợi Chu Hoài Sơn mở miệng, Chu Thanh liền nói: “Cha, nếu người thật sự không muốn nói, ta cũng tôn trọng người, nhưng ta muốn nói cho người biết, ta là con gái của người, hai ta một lòng!”
Nói rồi, Chu Thanh đứng dậy.
“Cha nghỉ ngơi sớm đi, ta đi trước.”
Chu Thanh đẩy cửa rời đi, trong lồng ngực Chu Hoài Sơn như bị một tảng đá lớn chặn lại, làm cách nào cũng không thể bỏ xuống được. Hắn cũng không ngờ, hôm nay ở trong tiệm đồ cổ vậy mà lại có thể gặp được đồ vật trong nhà mình. Chuyện của hắn, đích thật là không gạt được Chu Thanh bao lâu nữa. Thảm án diệt môn một nhà Vinh Dương Hầu Phủ chấn động như vậy, thê thảm như vậy, kinh thành lại toàn là đám người miệng dài, chẳng tốn bao nhiêu công sức là có thể nghe ngóng được thôi. Không bao lâu nữa, Chu Thanh cũng biết rõ ràng. Nhưng..
Hắn muốn báo thù, Chu Thanh phải làm sao. Hắn không muốn hại Chu Thanh a!
Bên này, Chu Hoài Sơn đang buồn khổ trong lòng.
Bên kia, Chu Thanh ra khỏi viện của Chu Hoài Sơn chưa được mấy bước, liền gặp Thẩm Lệ. Hắn mặc quan phục của thống lĩnh ảnh vệ, áo bào tối màu khiến khí tức tiêu sát trên thân càng thêm nồng đậm, đường cong gương mặt cương nghị lại khỏe khoắn. Bây giờ hắn đang đen mặt đứng cách Chu Thanh không xa, dùng một đôi mắt thâm thúy nhìn về phía nàng.
Chu Thanh.. Ta trêu chọc huynh à?
Trong lòng đang nói thầm, Thẩm Lệ đã tiến về phía nàng. Toàn thân mang theo hơi lạnh.
Chu Thanh hơi rụt cổ lại, đưa tay vỗ vỗ lên ngực Thẩm Lệ, cười nói: “Soái ca, đây là có chuyện gì? Ai chọc giận huynh mất hứng? Nói cho tiểu tỷ tỷ nghe nào.”