“Anh xin lôi.”
“Xin lỗi? Xin lõi thì có ích gì? Diên, nếu như anh đến để làm ăn, em sẽ bàn chuyện làm ăn với anh đúng như bốn phận. Nhưng nếu anh còn có ý đồ khác, vậy thì thứ cho em không thể chơi với anh được.”
“Anh sẽ mang em rời khỏi Công ty Nikkyo, đây là điều anh đã hứa với em.”
“Em không cần, em đang yên bình ở đây, xin anh… đừng trêu chọc em nữa.
Đừng… Đừng trêu chọc em nữa được không? Em thừa nhận anh rất cuốn hút, anh là người đàn ông mà em thích, em muốn kết hôn với anh. Anh cũng đâu cần ngàn dặm xa xôi đến xem chiến lợi phẩm của mình chứ.”
“Anh không thể kết hôn với em thì cho em tự do để làm gì? Em kết hôn với ai cũng thế cả thôi, em ở lại đây hay rời đi cũng chắng có gì khác nhau cả.”
Risa chất vấn liên thanh, tay chĩa vào cậu.
“Anh…
“Anh không còn gì để nói.”
Cậu im lặng một lúc lâu mới thốt ra sáu chữ này.
Cậu còn có thể nói cái gì?
Risa nghe thấy vậy, không nhịn được mỉm cười.
Hay cho câu không còn gì để nói.
“Vậy… đừng đến trêu chọc em nữa, nếu không… đừng trách em không khách khí.”
Cô ấy lau khóe mắt, đôi mắt trở nên lạnh lùng rực sáng, ẩn chứa nỗi oán hận.
Cô ấy đi ngang qua cậu, không quay đầu lại nữa.
Cậu không xoay người nhìn theo, trong đầu xuất hiện câu nói kia của Hứa Trúc Linh.