“Bình thường thì loại chuyện này không thể xảy ra được, đến thời điểm Thiên Đỉnh Cung đóng cửa, tất cả mọi người đều sẽ bị trực tiếp truyền tống ra bên ngoài, nếu có bí thuật mạnh mẽ lưu lại sẽ bị cấm chế nơi đây trực tiếp tiêu diệt. Trừ phi thực lực kẻ này cường đại hơn Thiên Đỉnh chân nhân năm đó ba phần, có thể trực tiếp đối kháng với lực lượng cấm chế của nơi này, hoặc có người trực tiếp vào tới trung tâm, lấy được chân truyền của Thiên Đỉnh chân nhân năm đó, nếu như vậy thì mới có thể lưu lại Thiên Đỉnh Cung mà không lo ngại, thay đổi cửa vào ra một khu vực nào đó cũng là chuyện dễ dàng. Nhưng kết quả này đối với chúng ta chính là tin tức xấu nhất.” Thanh Bình đạo nhân tinh tế suy nghĩ một lát, vài phần lo lắng nói.
“Thiên Đỉnh Cung là nơi mà trước khi Thiên Đỉnh chân nhân phi thăng mới xây, lúc ấy thần thông của chân nhân càng lớn, mạnh mẽ lưu lại chắc chắn là không thể, nhưng nếu nói người này thực sự khống chế được khu vực trung tâm hoặc lấy được toàn bộ chân truyền của Thiên Đỉnh chân nhân thì quá nửa cũng là không thể nào. Bằng không Thiên Đỉnh cung làm sao có thể hiện thế đúng thời hạn, kẻ khống chế sớm phải trực tiếp che dấu nó mà trốn đi rồi.” Tiêu Minh đột nhiên cười lạnh một tiếng nói.
“Nói như vậy kẻ lưu lại Thiên Đỉnh cung kia chỉ có thể khống chế một bộ phận cấm chế của Thiên Đỉnh Cung chứ vẫn chưa hoàn toàn khống chế được trung khu và vẫn chưa lấy được đầy đủ công pháp trộng bào của Thiên Đỉnh chân nhân.” Hai mắt của Vạn Hoa phu nhân sáng ngời, lập tức phỏng đoán ý trong lời nói của Tiêu Minh.
“Quá nửa là như thế.” Bộ dáng của tiêu Minh hết sức khẳng định.
“Nếu như vậy, chúng ta vẫn còn cơ hội rất lớn. Nhưng hiện tại trên điển tich của bần đạo ghi lại thì nếu truyền tống đáng tin cậy, muốn đi tới trung khu chỉ có thể xuyên thủng một màn sáng khác ở khu vực này, dùng phương pháp trực tiếp động thủ xâm nhập vào bên trong. Nơi trung khu sẽ có một tấm bia đá cực lớn kiểu dáng như một tòa tháp cao.” Thanh Bình đạo nhân cũng lộ ra chút vui vẻ, rốt cục cũng lộ ra chút ít tin tức.
“Nhưng trước mỗi khu vực cấm chế lợi hại như vậy, chẳng phải mỗi lần xông vào đều phải tiêu phí thời gian dài mới vượt qua hay sao, chúng ta còn có thể đến kịp không? Sẽ không trì hoãn quá lâu đấy chứ?” Vạn Hoa phu nhân lại hơi chần chờ một chút.
“Chúng ta cũng đã có đôi chút quen thuộc với cấm chế của nơi này, cùng xông vào một lần đi, nếu có thể tiết kiệm đôi chút thời gian, ta và nhị vị đạo hữu không tiếc chân nguyên vận dụng chút thủ đoạn sấm sét thì có thể rút thời gian tới ngắn nhất rồi.” Tiêu Minh nói.
Thanh Bình đạo nhân và Vạn Hoa phu nhân nghe vậy cảm thấy có lý, lập tức đều gật đầu.
Vì thế ba người hiện lên độn quang, xông thẳng tới màn sáng mơ hồ xa xa phía đối diện, dáng vẻ không thèm quan tâm đến những điện phủ màu vàng và những đài các màu bạc đang gần trong gang tấc.
………..
Hàn Lập đi cực nhanh một vòng xung quanh tấm bia đá mà cũng không tìm thấy cửa vào đâu, lại quay trở về chỗ cũ nhíu mày. Đột nhiên hắn rung tay áo lên bắn ra một luồng sáng trắng, hào quang thu lại liền hóa thành một bình nhỏ màu trắng nhạt lóng lánh.
Bề mặt bình nhỏ vô cùng trơn mượt sáng bóng, vỏ bình gần như trong suốt, bên trong mơ hồ có một luồng huyết quang lúc tối lúc sáng chớp động không ngừng.
“Không nghĩ tới bản thể của Băng Phách đạo hữu lại bị vây khốn ở nơi này, nếu không phải lúc nãy ở khu vực bên ngoài cảm nhận được chút phản ứng yếu ớt thì sợ rằng đã sai sót mất rồi.”
“Hàn Lập lẩm bẩm hai câu, lập tức nâng bình nhỏ trong tay lên, lại một lần nữa đi từng vòng xung quanh tấm bia đá từ thấp đến cao.
Chuyển động được vài chục vòng, đột nhiên giọt linh huyết bên trong bình nhỏ tỏa ra hào quang mạnh mẽ hơn hẳn lúc trước.
Mặc dù chút biến hóa đó mắt thường cũng khó có thể nhìn thấy, nhưng vẫn không thể dấu được tai mắt của Hàn Lập.
Thần sắc Hàn Lập khẽ động, lập tức bay thằng tới tấm bia đá đối diện, cuối cùng dừng lại gần phía trước vài miếng vân bạc lớn được sắp xếp hơi chút cổ quái.
“Ngân Khoa Văn, nếu là kẻ khác thì còn có chút phiền phức, chứ với ta thì…”
Hàn Lập liếc mắt dò xét kỹ càng miếng vân bạc này, sau khi khẽ cười, lập tức nâng tay lên, một ngón tay điểm xuống hư không phía những miếng vân bạc này.
Vài miếng vân bạc này hơi chớp một cái, sau đó lại vô thanh vô tức chuyển động, cuối cùng hội tụ lại dung hợp thành một miếng phù văn màu bạc lớn, bắt đầu tự động chuyển động quay tròn.
Tấm bia trông có vẻ cứng rắn ở trước mặt tức thì hào quang tuôn ra, trống không hiện lên một cái thông đạo đen thui.
Thân hình Hàn Lập khẽ động, cả người bỗng chốc trượt vào bên trong đó, lối vào thông đạo lập tức không phát ra âm thanh nào nữa.
Hai chân đạp trên mặt đất hơi bóng loáng, tinh thần Hàn Lập khẽ chấn động, một tay ném lên hư không, một khối cầu màu trắng ngà bay ra chiếu sáng thông đạo u ám rõ ràng như ban ngày.
Ánh mắt của hắn quét qua mọi nơi, lập tức nhìn rõ tất cả bên trong thông đạo.
“Toàn bộ thông đạo có hình vòm nửa vòng tròn, vách tường và mặt đất đều là những phiến đá xanh thông thường, chẳng qua mặt ngoài chúng được khắc một loại linh văn cổ quái không tên, uốn éo một cách khác thường, đỏ tươi ướt át, còn mơ hồ tản mát ra một luồng máu tanh nhàn nhạt.
Ánh mắt Hàn Lập thu lại, ngón tay điểm lên lông mày, đem thần niệm cường đại phóng ra.
Nhưng chỉ một lát sau, hắn than thở một tiếng như đã dự liệu trước.
Qủa nhiên ở đây thần niệm càng bị áp chế lớn hơn bên ngoài, hơn nữa cấm chế cầm không cũng mạnh mẽ tới mức ngay cả hắn cũng chỉ có thể bay cách xa mặt đất một chút, mức độ tiêu hao pháp lực cũng lớn hơn xa so với những cấm chế cấm không bình thường khác.
Vị Thiên Đỉnh chân nhân kia không hổ là người đã thành công phi thăng Tiên giới, thủ đoạn cấm chế lưu lại thật không phải bình thường.
Hàn Lập hơi nghĩ ngợi một chút, sau đó chạy thẳng về phía trước, với thân thể mạnh mẽ như hắn, một khi toàn lực chạy thì tốc độ cũng không chậm hơn bao nhiêu so với độn quang của tu sĩ bình thường.
Chỉ là hiện tại cũng không xuất hiện nguy hiểm gì.
Khi chạy được một đoạn, thông đạo bắt đầu dốc lên phía trên, hơn nữa càng chạy lại càng cao.
Không bao lâu sau, Hàn Lập đã đi lên cao hơn trăm trượng.
Đột nhiên phía trước có ánh sáng chớp lên, mơ hồ có thể trông thấy cửa ra.
Hai mắt Hàn Lập nhíu lại, nhưng hai chân thì không hề dừng lại chút nào mà trực tiếp đi qua.
Ngay lúc hắn vừa ra khỏi thông đạo và xuất hiện ở trong một gian phòng cực lớn, sau khi dùng ánh mắt dò xét mọi nơi một phen thì không khỏi hơi tỏ ra giật mình.