Lại một người nói.
– Được rồi, mọi người đã quyết định thì chúng ta cũng cùng nha đi đi! Bất quá, trước tiên phải nói rõ ràng, nếu như thực sự gặp phải nguy hiểm gì đó. Đừng trách chúng ta không nói nghĩa khí, chạy trốn một mình!
Thấy hơn phân nửa mọi người đồng ý rời đi, mấy người còn lại cũng không tiện nói nhiều, không thể làm gì khác hơn là gật đầu đồng ý.
– Đi thôi!
Sau khi đưa ra quyết định, mọi người không dừng lại nữa mà cùng nhau đi về phía trước.
Thông qua nói chuyện Nhiếp Vân đã biết người vừa rồi luôn cự tuyệt một người tên là Phượng Cô, một người tên là Ly Sinh.
Dĩ nhiên đây là ngoại hiệu và là tên họ, mà hắn cũng lười hỏi thăm cẩn thận, dù sao hai cái tên này trong Bách Cường bảng chưa từng nghe, cho nên cũng không tính là đại nhân vật gì.
– Nếu đã quyết định đi, như vậy có một số việc cũng nên nói trước một chút!
Vừa đi về phía trước, Phượng Cô vừa nói.
– Có chuyện gì nói đi!
Bạch Dực cười nói.
– Một lát nữa chúng ta tất sẽ gặp phải Yến Lưu Sa, nếu như hắn dễ nói chuyện thì cũng thôi đi. Mỗi người chúng ta nộp một ít bảo vật, có thể thông qua, không có vấn đề quá lớn. Thế nhưng nếu như khó mà hắn ta cưỡng ép động thủ, như vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?
Phượng Cô nói.
– Còn có thể làm gì chứ? Liều mạng với hắn, cho dù Yến Lưu Sa này có lợi hại thì cũng không thể giết chết toàn bộ chúng ta a!
Một người nói.
– Có thể giết toàn bộ chúng ta hay không ta không biết, nhưng nhất định hắn sẽ dùng rất nhiều thủ đoạn để giữ chúng ta lại! Ý của ta là, các ngươi có thủ đoạn gì hoặc là tuyệt chiêu bảo vệ tính mạng gì đó thì không ngại nói trước một chút. Cũng kịp chuẩn bị, thủ đoạn của người nào cao, như vậy dùng nó cũng có thể gia tăng tỷ lệ chạy trốn!
Phượng Cô đem ý nghĩ của mình nói ra.
Nếu là liên minh thì đầu tiên mỗi người phải biết ưu khuyết điểm của đối phương, nếu không muốn phát huy hiệu quả tốt hơn thì cũng không phát huy được.
– Nếu Phượng Cô đã nói như vậy thì ta cũng không khách khí nữa. Ta sẽ đem sở trường của mình nói ra một chút, thứ ta am hiểu nhất chính là đao pháp, Phá Không Thất trảm đao có thể liên tục chém ra bảy đao. Từng đao phá không, am hiểu đối kháng lực lượng chính diện!
Bạch Dực Nói.
– Ta thì là Vân Chi Vũ, am hiểu Địa Hành và chạy trốn. Nếu như thực sự không ổn, có thể để cho Bạch Dực ngăn cản đợt công kích thứ nhất, sau đó chúng ta cùng chạy!
– Bát Kiếm châm của ta có thể phong tỏa một mảnh thời không, ngăn cản công kích của người khác.
Biết giới thiệu tuyệt chiêu của bản thân sẽ dễ sắp xếp hơn, cho nên mọi người không có keo kiệt, mỗi người đều đem tuyệt kỹ thành danh của mình nói ra.
– Vân Đồng huynh đệ, còn ngươi thì sao?
Rất nhanh tất cả mọi người đã đem thứ mà mình am hiểu nhất ra nói một lần. Cả đám lại nhìn về phía Nhiếp Vân rồi hỏi.
– Ta? Ta cũng không có gì đặc biệt! Không có có cái gì đặc biệt tốt, cũng không có gì là đặc biệt kém…
Nhiếp Vân gãi đầu một cái rồi nói.
Nạp vật thế giới tấn cấp đến cấp bậc Chí Tôn vực. Vô luận là linh hồn, thân thể hay là những phương diện khác của hắn đều đạt tới cấp bậc Chúa Tể, mượt mà như ý. Không có quá mạnh mẽ mà cũng không có quá yếu.
Thế nhưng cho dù hắn nói thật nhưng mà rơi vào trong tai người khác thì lại không giống, mọi người dùng ánh mắt cổ quái nhìn về phía hắn.
– Vân Đồng huynh đệ, không sao, cho dù không có sở trường thì cũng không có vấn đề, nếu như mọi người đã liên minh thì cũng sẽ không tách ngươi ra!
Bạch Dực dùng ánh mắt đồng tình nhìn một cái, lại vỗ vỗ bả vai của hắn, nói.