Phía bên ngoài cánh cửa lớn, đang tụ tập gần ngàn người tu luyện giả cấp cao, đa phần là Luyện Hư Hợp Thể cấp bậc, cũng có hơn ba mươi người đang thả ra bảo vật kết hợp với vô số lôi hỏa chi lực, điên cuồng tấn công vào cánh cửa lớn.
Những ký hiệu Kim Ngân trên cánh cửa chớp động không ngừng, tuy nhiên cánh cửa vẫn không có một chút hư hại nào.
Những người còn lại thì đứng cách đó không xa, lạnh lùng quan sát, giống như không có ý quấy rối hành động của họ.
“ Một đám phế vật, chút ấy bản lĩnh mà cũng muốn tiến vào Thiên Đỉnh Cung, tất cả đều cút hết cho ta!”
Ngay lúc này, trên bầu trời đột nhiên phát ra một tiếng nổ lớn như sét đánh, làm cho hai lổ tai những người ở đây trở nên ông ông, những người có tu vi thấp thân mình trở nên mềm nhủng, trực tiếp rơi từ trên cao xuống dưới.
“Oanh ” đích một tiếng.
Một luồng lôi quang đỏ đậm to gần một mẫu xé rách hư không xuất hiện, cũng từ trên cao đánh xuống, trực tiếp đánh lên bên trên cánh cửa lớn.
Trong khoảng khắc, từng đạo lôi hồ đỏ đậm thô to bằng miệng chén đang quấn lấy cánh cửa lớn, tiếp theo một cỗ sóng kinh người hướng bốn phương tám hướng tràn tới.
Có mười mấy tên tu luyện giả ở gần, ngay lập tức sắc mặt đại biến, tất cả đều bay nhanh về phía sau để tránh.
Có vài tên tránh né không kịp, liền bị sóng cuốn tới, phát ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết, nhưng ngay lập tức ngừng lại, giống như là đã chết ở trong đó.
Những tia lôi hồ đỏ đậm cũng nhanh chóng tán loạn, một lần nữa co rút lại thành một đoàn bắn thẳng vào bên trong cánh cửa lớn, thì không thấy bóng dáng.
Cánh cửa lớn nổ vang lên một tiếng, sau đó thì từ từ đóng lại.
“ Xích Lôi lão tổ, người vừa rồi chắc chắn là Xích Lôi lão tổ!”
Không biết là ai hoảng sợ thốt lên.
Những cao giai tu luyện giả đứng ngoài quan sát nghe vậy, chỉ biết bất lực nhìn nhau.
So sánh với lần trước Thiên Đỉnh Cung mở ra, tiến vào bên trong đa phần là Hợp Thể Kỳ, nhưng lần này thì rỏ ràng Đại Thừa Kỳ lão tổ tới đây nhiều hơn rồi.
Xem ra Thiên Đỉnh Cung chìa khóa đã lưu lạc ra ngoài, hấp dẫn các lão quái vật chạy tới đây.
…
Ba ngày sau. Bên trong Thiên Đỉnh Cung, Hàn Lập đang ở đầu của một hành lang dài, nhưng trước mắt rõ ràng có một vàng, một bạc Kim Cương Khôi Lỗi chắn ngang đường.
Hai Khôi Lỗi này cao chừng bảy tám trượng, trong tay cầm hai thanh Cự Chùy to lớn, trên người vết thương chồng chất, giống như nhiều năm trước đây đã từng cùng người chiến đấu kịch liệt.
Hàn Lập thản nhiên liếc mắt nhìn hai Khôi Lỗi một cái, liền đem ánh mắt hướng về cánh cửa gỗ màu đỏ đậm ở phía sau hai con Khôi Lỗi, sau đó từng bước đi tới.
“ Oanh” “ Oanh” hai tiếng nổ mạnh, ngay khi Hàn Lập vừa tới gần, Kim Ngân Khôi Lỗi cùng lúc ra tay, bốn thanh cự Chùy liền mang theo âm thanh vù vù đập mạnh tới.
Thanh quang chợt lóe,vô số Thanh ti từ trên người Hàn Lập bay ra, hai cái Khôi Lỗi bao gồm cả bốn thanh cự Chùy trong chớp mắt bị cắt thành các mảnh nhỏ rớt xuống.
Bóng Hàn Lập lóe lên liền xuất hiện ở phía trước cánh cửa gỗ màu đỏ, tay áo nhẹ nhàng run lên, một cổ vô hình lực ẩn chứa ở bên trong bay ra đem cánh cửa mở bung ra.
Bên trong đại sảnh rõ ràng là từng dãy đá hình chữ nhật, mặt trên bao phủ đầy đủ các loại pháp khí, có cái hào quang chói mắt, có cái ảm đạm tà khí, ước chừng có hơn cả ngàn kiện pháp khí.
Hàn Lập mỉm cười, đi nhanh vào bên trong.
…
Cùng một thời gian, trên một cái mặt biển xanh thẳm mênh mông vô bờ bến, Vạn Hoa phu nhân cùng với Thanh Bình đạo nhân sắc mặt cực kỳ khó coi đang trôi nổi ở giữa không trung.
Cách hai người một khoảng không xa, Tiêu Minh đang ngồi xếp bằng hai mắt nhắm nghiền lại, một tay nâng trận bàn, một tay thì các ngón tay đang nhè nhẹ rung, giống như là đang chuẩn bị làm một cái gì đó.
“ Không nghĩ tới lại có đệ nhị Cung, hiển nhiên cũng có ảo cảnh lợi hại như vậy, chúng ta bị vây ở chỗ này chắc cũng đã hai ngày rồi.” Vạn Hoa phu nhân bỗng nhiên hướng Thanh Bình đạo nhân nói một câu.
“ Chính xác, bần đạo cũng không nghĩ tới khu vực này lại có ảo thuật cấm chế lợi hại như vậy, ngay cả Tiêu huynh trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể bài trừ được. Nhưng cũng không có gì kỳ quái, mắc dù đối với chúng ta mà nói chính là đệ nhị Cung, cũng bởi vì lựa chọn tuyến đường duyên cớ, nên ở đây cũng có thể coi là ở bên trong Thiên Đỉnh Cung, chỉ cần bài trừ được cấm chế ở đây, thì khoảng cách tới khu vực trung tâm cũng không xa.” Thanh Bình đạo nhân nhướng mày nói.
“ Mong rằng như thế.” Sắc mặt Vạn Hoa phu nhân có chút không quá tin tưởng nói.
Lúc này đây Tiêu Minh vẫn đang ngồi xếp bằng không có nhúc nhích, giống như đối với ngoại vật hết thảy đều không biết đến.
Bảy ngày sau
Ở lối vào cửa chính của khu vực Thiên Đỉnh Cung, Huyết Phách đang ở bên trong từ từ đi ra, trên mặt tràn đầy vẽ suy tư, trông bộ dạng giống như là không có thu hoạch gì đáng kể.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên có một luồng lôi quang đỏ đậm bay thẳng tới, như một ngọn lửa lập lòe sáng chói, sau đó liền biến ảo thành một gã cao lớn, mặc trường bào màu đỏ đậm, trên mặt ẩn hiện lôi văn màu vàng kỳ dị.
Huyết Phách nhất thời cả kinh, gần như không lưỡng lự tay áo run lên, hai luồng thanh quang từ trong bay ra, đồng thời hóa thành hai gã giáp sĩ Khôi Lỗi chắn ngang ở phía trước.
Một gã Khôi Lỗi mặc chiến giáp màu xanh, trong tay cầm một cái cự cung để ngang người. Một gã Khôi Lỗi mặc một bộ chiến giáp màu xám, hai tay đang nắm một thanh trường thương sắt lạnh.
“Di, Hợp Thể Khôi Lỗi, rất là hiếm thấy.Tiểu nha đầu, mau nói tên ra, ngươi vào đây chung với ai. “ Lão giả cao lớn ánh mắt đảo qua hai cổ Khôi Lỗi, trên mặt lộ ra thần sắc ngoài ý muốn, nhưng lập tức lớn tiếng quát hỏi.
“ Vãn bối là Huyết Phách, đích thực tiến vào đây cùng với một vị tiền bối họ Hàn, tiền bối có phải cũng…” Huyết Phách liếc thấy đối phương có thể là một gã Đại Thừa lão tổ, trong lòng liền run sợ, không có chút nào quanh co.
“Họ Hàn, chưa nghe nói qua có Đại Thừa nào họ này, chẳng lẽ là gần đây tiến giai đạo hữu hay sao? Quên đi, mặc kệ là ai thì cũng giống nhau, người đem cái chìa khóa hay là bên trong đích thu hoạch tất cả đều giao ra đây đi. Không cần muốn dùng lời nói khoa trương lừa gạt lão phu, nếu không lão phu dùng Sưu hồn thuật tra ra đều như nhau cả. ” lão giả cao lớn trên mặt màu vàng hiện lên vẽ dữ tợn, nhưng lại không có chút khách khí hướng Huyết Phách nói.
“ Vãn bối thực sự không có tìm được cái gì ở bên trong, về phần cái chìa khóa lại ở trên người của tiền bối đã mang ta vào đây. Tiền bối làm như thế, không phải có phần thái quá sao.” Huyết Phách vừa nghe đối phương thật sự muốn làm cứng, tự nhiên trong lòng sợ hãi, trên mặt miễn cưỡng cố nặn ra vẽ tươi cười nói.
“ Không đưa ra, lão phu đành phải tự mình đến lấy vậy.” Lão giả cao lớn nghe vậy cười lên sặc sụa, lập tức từng bước một, bước về phía trước.