Người này bay đi với tốc độ cực nhanh, chỉ thời gian mấy hơi thở mà đã từ đằng xa phóng tới đây, hóa thành một thanh niên với khuôn mặt tuấn lãng, nụ cười mỉm trên môi, bộ tử bào trên người hiển lộ ra khí thế bất phàm. Sau khi hạ xuống, gã đảo mắt qua ba người, mỉm cười ôm quyền.
– Tạ mỗ tới chậm, mong các vị đạo hữu thứ lỗi, cũng làm cho Hàn sư muội chờ lâu.
Thanh niên này chính là đệ tử hạch tâm Tạ Kiệt của Thanh La Tông, gã như cười như không nhìn nữ tử đeo mạng che mặt, một câu nói ra thân phận nàng ta.
Sự xuất hiện của gã khiến nữ tử trung niên họ Lý kia đồng tử mắt co rụt lại, đứng dậy đáp lễ. Mà nam tử trung niên với thần sắc lạnh lùng thì vẫn cứ lạnh lùng như nãy, chỉ khẽ gật đầu coi như chào hỏi.
Duy chỉ có nữ tử đeo mạng che mặt thì lúc này nhíu mày lại, bởi vậy mà cho dù là nữ tử trung niên họ Lý hay tu sĩ mặc áo bào tro với vẻ mặt luôn lạnh lùng kia đều chuyển tầm mắt sang người nàng.
Nữ tử đeo mạng che mặt này khẽ cười, lập tức cởi mạng che mặt xuống, để lộ ra dung nhan mỹ lệ đủ khiến người ta tim đập thình thịch, da thịt mịn màng, hồng hào như ngọc, khiến cho ánh sáng xung quanh dường như còn sáng hơn mấy phần.
– Hàn Bối kính chào các vị đạo hữu, lúc trước vì một vài nguyên do không tiện hiển lộ chân dung, nhưng nếu Tạ sư huynh vì thế mà khó chịu trong lòng thì tiểu muội chỉ có thể chân thành bày tỏ để mọi người an tâm.
Nữ tử này chính là Hàn Bối, nàng tươi cười với hai hàm răng trắng sáng khiến người ta không thể nào oán thầm được.
– Tạ mỗ không biết Hàn sư muội có điều khó nói, là sư huynh lỡ lời, mong sư muội bỏ qua cho.
Tạ Kiệt mỉm cười, chậm rãi nói.
– Không sao, nơi đây tông môn hành động khá lớn, sư muội lo lắng lộ chân dung sẽ làm vài vị đạo hữu hiểu lầm. Nhưng Tạ sư huynh tới đây rồi thì tiểu muội không có gì phải cố kỵ nữa, vả lại chuyện hôm nay chúng ta cũng chắc chắn hơn mấy phần.
Hàn Bối mỉm cười, thản nhiên đáp. Nữ tử trung niên họ Lý kia thấy vậy thì như có suy nghĩ, còn tu sĩ áo bào tro lạnh lùng kia thì hơi nhíu mày.
Đối với lời nói giấu châm này, Tạ Kiệt đang định nói gì đó thì bỗng quay đầu nhìn về bầu trời phía xa. Chẳng những là gã, mà tất cả người ở nơi đây ngoài tu sĩ áo bào, nữ tử trung niên họ Lý và cả Hàn Bối đều ngẩng đều nhìn.
Một cây cầu vồng từ đằng xa vụt tới, cuốn lên một trận gió to khiến cỏ dại bốn phía rạp mình xuống, lúc tới gần thì hóa thành một lão già, lão ta chính là Từ Hữu Đạo.
Lão cất bước đi tới chỗ mấy người kia, ánh mắt chợt lóe, nhìn qua một lượt rồi cuối cùng tầm mắt dừng trên người Hàn Bối.
– Thì ra là Hàn đạo hữu đề xuất lời mời lần này, nơi đây có liên quan tới Thanh La Tông, đạo hữu nợ một lời giải thích.
– Từ đạo hữu có thể tới, với công pháp đặc thù của đạo hữu nhất định sẽ khiến chuyện lần này thuận lợi hơn nhiều. Còn lời giải thích, Tạ đạo hữu xin yên tâm, tại hạ chắc chắn sẽ nói cho mọi người tất cả những gì tại hạ biết.
Hàn Bối cười nói.
Thấy Từ Hữu Đạo đến, nữ tử trung niên họ Lý kia vội ôm quyền chào, Tạ Kiệt mỉm cười cũng ôm quyền cúi đầu, mà tu sĩ mặc áo bào tro kia chỉ khẽ gật đầu, từ đầu tới cuối không hề đứng dậy, dường như chẳng hề quan tâm chú ý tới bất kỳ ai.
– Người đã đến đủ chưa?
Tạ Kiệt nhìn xung quanh, cười hỏi.
– Nghe nói còn một người nữa.
Người nói lời này không phải Hàn Bối, mà là vị nữ tử trung niên họ Lý kia, nói xong lại cười với Tạ Kiệt, dường như muốn tỏ ra thân thiết.
– Ồ?
Tạ Kiệt nheo mắt lại, lòng đầy tò mò. Khi nhìn thấy ba vị tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, gã chẳng hề thấy bất ngờ, nhưng gã không nhớ rõ trong đám tán tu còn có ai là Trúc Cơ hậu kỳ.
– Hay là Hàn Bối còn mời thêm đệ tử tông môn nào nữa, sẽ là ai đây…
Tạ Kiệt liếc Hàn Bối một cái.